Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 182
Phần 182

Vân Linh chuẩn bị đi ngủ thì được tin thuộc hạ vào báo có cô nương “Lộ Hoa Phương” cầu kiến. Chàng hết sức ngạc nhiên liền ra tận cửa đón tiếp. Lộ Hoa Phương nhìn thấy Vân Linh uy phong lẫm lẫm, khuôn mặt anh tuấn phi thường thì phấn khích trong lòng, nội tâm tràn ngập một thứ gì đó không tên, chỉ mỉm cười với chàng, rồi theo Vân Linh vào nhà.

Vân Linh mình mặc hổ oai tướng, thân hình không to lớn, nhưng hai mắt có thần, khí định mà nhàn, bước chân tiêu sái. Chàng lúc này có thể nói là mỹ nam tử tuyệt đại cuốn hút nữ nhân, chỉ là bản thân chàng không hay.

Lộ Hoa Phương vì chuyện Vân Linh cứu nạn lúc trước vẫn còn chưa cảm ơn. Nay lại được chàng cho người đối xử trọng vọng thì không thể không thấy “mắc nợ” chàng nhiều, vì vậy nàng dù thấy trời đã tối, nhưng vẫn tìm đến chỗ Vân Linh cư ngụ để cám ơn.

Hai người nói chuyện khách sáo vài câu, lúc này Vân Linh mới biết được Lộ Hoa Phương là danh hoa đã có chủ, người chủ đó là một đại nhân vật rất trọng yếu ở Tây Lương quốc.

Lần này nàng được thuộc hạ của nhà trai đến tận nhà đón rước, đưa nàng vượt biển đến gặp phu quân tương lai. Tiếc là mọi chuyện không được như suôn sẻ, con thuyền trở nàng đã gặp phải bọn hải tặc do Sa Lâm Tinh cầm đầu, bị cướp phá, bị tàn sát, cuối cùng toàn bộ thuyền nhân số thì bị giết, số khác thì bị bán đi làm nô lệ cho các chủng tộc trên các quốc gia lớn nhỏ, rốt cuộc chỉ mình nàng và 3 ả tỳ nữ là được giữ lại để làm nữ nhân cho bọn Sa Lâm Tinh và cận tướng của hắn.

Vân Linh nghe xong càng thấy tội nghiệp cho Lộ Hoa Phương liền nói:

– Lộ cô nương, tại hạ không ngờ cô nương lại gặp tình cảnh trái ngang thế này. Bây giờ cô nương hãy yên tâm, sớm muộn gì tại hạ cũng sẽ đưa được cô nương về sum họp với tướng công của cô. Chuyện này chỉ là sớm muộn thôi.

Lộ Hoa Phương nghe chàng nói thế thì trong lòng cảm thấy nao nao, hụt hẫng kỳ dị, chỉ còn biết lên tiếng cám ơn, lời nói ra miệng cứ như không phải của mình, cực kỳ tẻ nhạt.

Vân Linh làm như không nhìn thấy biểu tình khác lạ của Lộ Hoa Phương, chỉ cười khẽ rồi nói:

– Cô nương thật là khách sáo. Chúng ta dù sao cũng cùng chung hoạn nạn. Đều bị bọn hải tặc này làm cho khốn đốn. Tại hạ giúp cô nương cũng là giúp cho mình, có gì đâu mà cô nương phải “cảm tạ” cơ chứ.

Lộ Hoa Phương nghe chàng nói là không khách sáo, mà từ ngữ dùng để nói với mình lại thập phần xa cách, lập tức cảm giác đau lòng vô cùng, tự trong tâm hình thành câu hỏi không biết làm sao trả lời “nam tử này đối với mình có tình cảm hay không? chàng ta có yêu thích sắc đẹp của mình không?”

Nàng nghĩ vậy u oán nhìn Vân Linh nói:

– Vân ca, huynh sao lại xưng hô với muội như vậy? Chẳng lẽ gọi “Phương muội” lại khó khăn đến thế ư?

Vân Linh thấy Lộ Hoa Phương lộ ra thần sắc ai oán động nhân như thế thì khẽ cười khoả lấp, buột miệng nói:

– Không thành vấn đề, ta chỉ ngại Phương muội không muốn ta gọi như vậy, còn bản thân ta thì không có vấn đề gì.

Lộ Hoa Phương thấy chàng nói như vậy, thì mặt hoa thoáng hồng, giận dỗi nói:

– Người ta không thích huynh xưng hô như vậy. Phải gọi là huynh chứ, không được dùng “ta” với muội.

Lộ Hoa Phương nói xong xấu hỗ vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài, eo lưng uốn lượn theo từng bước chạy vội vàng, thật khiến cho người khác nhìn theo phát ngốc.

Thế nhưng thực sự thì Vân Linh không hề ngây ngốc vì chuyện đó. Chàng từ khi gặp phải đả kích do Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng gây ra, đã cảm giác không còn thích thú gì chuyện “yêu đương” nữa. Chỉ mong sao càng sớm càng tốt về lại quê nhà, gặp lại Tiêu hồn ma nữ và những người thân yêu của chàng.

Vừa rồi chàng vì không muốn dính líu đến tình cảm với cô nương mỹ lệ Lộ Hoa Phương, nên đã cố tình dùng từ ngữ xưng hô khách sáo như thế, nhưng cuối cùng cũng không thể nào ngăn được tình cảm của cô nương nọ đối với mình. Chỉ là nàng ta là con gái, nên tình cảm dù có luyến ái đi nữa cũng không thể đương trường phô ra.

Vân Linh vì chuyện này mà phát ngốc, suy nghĩ một hồi rồi thừ ra lẩm bẩm “Nàng chớ có dính vào ta, ta thật không tiếp nhận được nữa rồi”.

Tối hôm đó, Vân Linh nằm dài không ngủ được, đầu óc cứ mãi nhớ về những chuyện đã trải qua gần đây, giống như một giấc mộng hãi hùng.

Theo đó, tâm thần chàng lại hướng về những người thương của chàng nơi quê nhà. Vân Linh thở dài kêu nhỏ “Tiêu hồn mỹ nhân… hãy đợi ta”.

Đêm dần trôi qua, mãi rồi Vân Linh cũng dỗ được giấc ngủ của chính bản thân mình, nhưng lúc đó trời đã sang canh 5, sắp sửa sáng rồi. Vân Linh lại không vì việc ấy mà lo nghĩ, cũng không để ý đến mọi vật nữa, từ từ chìm vào giấc ngủ say nồng.

Chàng ngủ say quá, đến mức bên ngoài vang lên tiếng ồn ào mới chịu tỉnh dậy, thì ra có tiếng nữ nhân âm thanh rất cao vọng vào.

– Cái gì chứ ? Tại sao đại vương giờ này vẫn chưa dậy? Các ngươi liệu có chắc rằng đại vương vẫn còn trong đó không? Sao không cho ta vào xem thử một chút.

Lại có tiếng bọn canh cửa năn nỉ:

– Hoa Hoa cô nương, không phải chúng tôi không muốn cho cô vào. Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh. Chúng tôi ở đây canh giữ an toàn cho đại vương, nếu không được lệnh của người thì bất cứ ai cũng không được vào.

– Hừ ! Các ngươi thật khó quá. Ta ở đây đợi đã 2 canh giờ rồi. Tiểu thơ của chúng ta muốn mời đại vương các ngươi đi dự tiệc, vậy mà lâu quá rồi mà ta vẫn chưa đưa được người về, các ngươi nói xem ta phải làm sao đây?

Bọn lính canh bên ngoài có tên lại nói:

– Cô nương nói thế nào thì nói, nhưng phải đợi lệnh của đại vương cô mới được vào. Bọn chúng tôi cũng chỉ làm theo mệnh lệnh mà thôi. Không thể làm khác hơn.

Tiểu cô nương bên ngoài nghe vậy liền không phục, hai bên cãi cọ lẫn nhau âm thanh càng lúc càng to. Bọn lính gác cửa rất là bực bội. Nếu không phải chúng biết tiểu thơ của Hoa Hoa chính là Lộ Hoa Phương, người đang được đại vương sủng ái thì có khi đã ném cô nàng Hoa Hoa này ra khỏi nơi đây từ lâu rồi.

Vân Linh nghe tiếng cãi cọ bên ngoài, biết được nguyên nhân sự việc nên liền cho đòi thiếu nữ Hoa Hoa vào.

Hoa Hoa thiếu nữ này chính là một trong 3 thiếu nữ hầu hạ Lộ Hoa Phương. Lần trước ở trong lều Vân Linh đã nhìn thấy nàng ta một lần.

Bây giờ nhìn lại, Vân Linh mới nhận ra Hoa Hoa tuổi còn rất trẻ, chỉ độ 16- 17 là cùng. Nàng ta chính là người nhỏ tuổi nhất trong số 3 người kia, nhan sắc cũng đẹp nhất trong tam nữ.

Hoa Hoa vào đại trướng rồi mới khẽ quỳ xuống chào Vân Linh theo nghi lễ của hạ nô bộc, lát sau mới thỏ thẻ nói ra ý định của tiểu thơ nàng, mong muốn Vân Linh để dự buổi tiệc nhỏ do đính thân Lộ Hoa Phương thủ nghệ.

Vân Linh chưa từng quen với kiểu phong cách lề lối câu nệ đến thế. Chàng thấy Hoa Hoa cư xử lễ độ như vậy lại cảm thấy mất tự nhiên, liền ra lệnh cho nàng đứng lên.

Hoa Hoa đứng lên rồi mới khẽ liếc nhìn Vân Linh. Bấy giờ cô nàng mới phát giác nam tử hán đại vương này cực kỳ anh tuấn, lại rất nho nhãn, không hề giống thủ lĩnh của một đám hải tặc to lớn như vầy, đúng là không nhìn thấy thì không thể tin được.

Vân Linh thấy Hoa Hoa dung nhan xinh đẹp, thắt đáy lưng ong, tay chân mềm mại thì không khỏi cảm thán trong lòng, dục tính trào dâng trong nội thể rất là rõ nét Chàng kinh hãi vội ra lệnh cho nàng lui ra, về báo với Lộ Hoa Phương là chàng sẽ đến sau.

Từ khi xa rời Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đến nay, lần đầu tiên sau bao ngày Vân Linh lại bị cảm giác dục tình trào sôi khó cầm. Chàng tự biết mấy ngày trước do cực khổ và chịu nhiều uất ức, thứ dục vọng xấu xa đó mới không phát tác, còn bây giờ chàng hoàn toàn thoải mái, do vậy mới dẫn đến chuyện thèm muốn nữ nhân mạnh mẽ đến mức không còn ra thể thống gì nữa.

Vân Linh sợ rằng bản thân không kèm nén được dục hỏa, nên thay vì bước ra ngoài, lại ở trong đại trướng dùng thần công chấn áp, để cho khí huyết điều hòa, sau đó mới từ từ đứng lên, mặc y phục và vệ sinh buổi sáng.

Sau khi làm xong một số việc cá nhân, Vân Linh mới từ tốn đi ra khỏi trướng, tiến về chỗ cư ngụ của Lộ Hoa Phương mỹ nhân.

Nơi ở của Lộ Hoa Phương nằm ở phía tây, cách không xa đại trướng của Vân Linh là mấy. Từ xa nhìn lại cũng có thể trông thấy lều của nàng. Điểm dị biệt chính là trên chóp lều có treo một lá cờ đỏ, biểu trưng cho đại nhân vật ở nơi đây.

Vân Linh thong thả bước đi, phía sau chàng là một đại đội những cao thủ lợi hại. Đó là những tên đại hán thân hình lực lưỡng, vũ khí bên thân, uy thế chấn áp chúng nhân xung quanh.

Bọn người này chính là những tên chuyên làm nhiệm vụ canh gác và giữ an toàn cho Sa Lâm Tinh. Khi Sa Lâm Tinh đại bại trốn đi, chúng lại trở thành đám vệ sĩ đi theo bảo vệ đại vương mới là Vân Linh.

Lần trước khi Vân Linh đánh nhau cùng với Sa Lâm Tinh, bọn chúng cũng đều có mặt, do đó ấn tượng về võ công cao thâm kinh hồn, nghiêng trời lệch đất của Vân Linh đã khiến chúng không thể nào quên.

Lúc này chúng đi theo Vân Linh chỉ là làm nền cho chàng, chứ thực chất Vân Linh đâu cần sự bảo vệ của chúng.

Vân Linh vốn dĩ không thích lễ tiết cầu kỳ, ngông cuồng tự đại hoang dạng nên cũng định không cho bọn thuộc hạ theo. Thế nhưng sau khi suy nghĩ một thoáng, chàng mới thay đổi chủ kiến, dẫn đám lạc phách giang hồ này đi đến chỗ Lộ Hoa Phương, mục đích muốn cho bọn chúng biết tầm quan trọng của Lộ Hoa Phương như thế nào. Sau này bọn chúng gặp nàng cũng sẽ biết tôn ti trật tự, không tự tung, tự tác làm càn, làm ẩu.

Lộ Hoa Phương nghe tin Vân Linh đến đã ra tận cửa lều đón tiếp. Nàng thấy chàng hôm nay chỉ mặc một bộ y phục bình thường, trên mình không có vũ khí, thế mà trông chàng vẫn toát lên một sắc thái riêng biệt, vừa uy vũ lại vừa nho nhã, rõ thật là người tốt thì nhìn đâu cũng thấy tốt.

Lộ Hoa Phương thoạt nhìn thấy Vân Linh liền nghĩ đến mấy điều đó, không biết là bản thân đã cảm mến chàng ta, do đó mà đối với Vân Linh tự nhiên xem chàng cao hơn một bậc so với bình thường. Nếu quả Vân Linh ăn mặc như vầy mấy ngày trước, khi hai người chưa biết nhau, có lẽ suy nghĩ của nàng sẽ không giống như bây giờ, có khi lại chẳng thèm để ý đến chàng nữa không chừng.

Nhưng lúc này thì lại khác, Lộ Hoa Phương hoa dung nở rộ, miệng cười tươi như hoa, đưa tay mời Vân Linh vào trong.

Bọn thuộc hạ lần đầu tiên thấy đại mỹ nhân cười, lập tức bần thần cả người. Nhiều tên không tự chủ ngây ngốc nhìn vào mặt Lộ Hoa Phương như ngây ngốc, mãi đến khi người ngọc đã vào trong mà thần hồn còn để đâu đâu.

Có thể nói, Lộ Hoa Phương từ ngày bị bắt đến nay, lúc nào cũng buồn bã, khuôn mặt kém tươi, dấu nước mắt vào trong, tự nhiên khuôn mặt nàng u ám là phải lẽ, nàng lúc đó cười làm sao được.

Còn bây giờ mọi sự đã khác, chẳng những Lộ Hoa Phương được giải thoát, mà trong lòng nàng lại đang nở hoa, thứ tình cảm kỳ dị trước giờ chưa từng trải nghiệm, chưa từng nếm thử hương vị, nhưng khi biết được thì ngọt ngào, thì say say mê mê, con người sảng khoái, tâm hồn như đám mây trời trôi đi không còn biết gì nữa.

Lộ Hoa Phương mỉm cười, rồi lại mỉm cười, hai mắt đong đưa tình tứ, lại càng khiến cho chúng nhân chao đảo. Mà chúng nhân bây giờ ở trong lều có còn ai, chỉ có Vân Linh và tam nữ hầu cận nàng.

Quả là đáng tiếc, nhất tiếu nan cầu không ngờ lại dễ dàng nở rộ ở đây như vậy, lại chỉ để cho một nam nhân là Vân Linh thưởng thức, quả thật phí phạm.

Ấy thế nhưng lúc này mà nói, Lộ Hoa Phương không hề cảm thấy nụ cười của mình phí phạm chút nào. Nàng cười chỉ để thể hiện sự vui sướng trong lòng, cũng là để cho nam nhân kia hưởng dụng, ngơ ngốc mà nhìn nàng, vậy là nàng sung sướng trong lòng, hạnh phúc trong lòng lắm lắm.

Vân Linh ngồi đối diện với mỹ nhân, bị nàng dùng mỵ lực hấp dẫn, lập tức ngây ngốc ra nhìn, bao nhiêu công phu trấn áp dục tình lúc trước đều vì việc này mà đổ vỡ cả. Chàng như bị sắc ma nhập thể, tự nhiên chuyển dịch chỗ ngồi đến cạnh Lộ Hoa Phương, rồi khẽ đưa tay giữ lấy eo thon, dụng lực kéo nàng ngã vào lòng mình.

Cũng lạ kỳ, Lộ Hoa Phương tự nhiên không hề có chút phản đối, tấm thân mềm mại theo bàn tay nam nhân ngã vào lòng hắn, úp mặt vào ngực hắn, ôn nhu hưởng dụng thứ tình cảm mê người.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203