Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 187
Phần 187

Vân Linh gặp được Kỷ Lan thật là sướng khoái, tha hồ mà vùi dập nàng ta đến mức Kỷ Lan không thể nhúc nhích được. Mà Kỷ Lan cũng đâu phải là nữ nhân hạng xoàng. Nàng ta trong người có dược chất của Thanh Dị quả nên sức chịu đựng cũng như dục tính đều cao hơn nữ nhân bình thường gấp mấy lần.
Ấy vậy mà tiếp chiến với Vân Linh được 4,5 hiệp thì không còn sức mà đụng đậy nữa.

Vân Linh có được Kỷ Lan vậy là không lo gì việc bị mỹ nữ Lộ Hoa Phương dụ dỗ trêu ghẹo dục tình. Chàng gặp nàng ta cũng rất tự nhiên, không còn cảm giác thèm khát nữ nhân quá độ nữa.

Tuy nhiên, Lộ Hoa Phương từ khi biết Vân Linh chung đụng với một cô nương xinh đẹp ở trong đại trướng của chàng thì nổi sung lên, nhiều lần cho tỳ nữ đến mời chàng cho bằng được. Mà có phải chỉ mời một lần đâu, trong một ngày có khi nàng ta cho tỳ nữ mời Vân Linh đến chỗ nàng những 3, 4 lần.

Vân Linh chán ngán chuyện đó, nhiều lần tìm cách từ chối, bảo là bản thân đang bận việc chuẩn bị cho thuyền nhổ neo, không thể thường xuyên đến thăm Lộ Hoa Phương được.

Việc từ chối của chàng không ngờ khiến Lộ Hoa Phương nổi nóng, liền lập tức đến gặp Vân Linh ở trong đại trướng.

Vừa gặp chàng, Lộ Hoa Phương đã nói lên như thét:

– Vân huynh. Huynh khinh thường muội, không chịu đến chỗ muội là sao?

Trời đất, kiểu này là kiểu gì? Làm sao lại có kiểu mời người không được rồi nổi nóng như thế? Vân Linh trong lòng kinh ngạc không thôi, ngơ ngốc chưa biết nói sao.

Kỷ Lan vẫn còn đang mê mệt ngủ sau những cuộc ái ân suốt mấy ngày qua, hiện giờ bị tiếng thét âm lượng khá lớn của Lộ Hoa Phương làm cho tỉnh giấc, liền mở mắt ra nhìn vào Lộ Hoa Phương, lại ngó sang Vân Linh ngạc nhiên hỏi:

– Vân huynh ? Cô nương này ở đâu ra vậy ?

Lộ Hoa Phương đang nóng giận, lại nhìn thấy Kỷ Lan ôm chăn ngủ trên giường của Vân Linh, thì cơn giận lại trào lên, nói như muốn khóc:

– Huynh, huynh khi phụ muội, coi thường muội. Cô ta có điểm gì hơn muội chứ, huynh sao lại chọn cô ta …

Lộ Hoa Phương đột nhiên mếu máo, vừa khóc vừa nói, thần sắc cực kỳ kích động.

Kỷ Lan không biết Lộ Hoa Phương là ai. Nàng từ khi gặp Vân Linh tới giờ, vẫn chưa hề bước ra khỏi đại trướng. Hiện tại nàng thấy Lộ Hoa Phương khóc lóc mà nói như thế, tự nhiên hiểu ra mọi chuyện, trong lòng không khỏi cảm giác hụt hẫng, vừa ghen tuông vừa buồn bực.

Vân Linh thấy Lộ Hoa Phương kích động quá, liền vội ôm lấy nàng, dìu ngồi xuống ghế đoạn nói:

– Từ từ nào … muội làm gì mà chưa nói đã khóc. Huynh có khi nào khi phụ muội đâu, muội đừng có tưởng tượng ra như thế.

Lộ Hoa Phương đầu cúi gằm, xấu hỗ cho hành vi vừa rồi của mình, nói lí nhí:

– Huynh … huynh không được bỏ muội, phải đến chỗ muội thường xuyên, biết chưa?

Kỷ Lan nhân lúc hai người đang nói chuyện, đã khoác tạm y phục che lấy thân hình xích lõa của mình, từ từ đi đến, ngồi xuống bến cạnh Vân Linh, đưa mắt nhìn ngó Lộ Hoa Phương thật kỷ, xem thử nàng nọ là người như thế nào.

Nàng vừa nhìn thì đã giật mình, cảm giác tuyệt sắc mỹ nữ lợi hại, khả năng còn xinh đẹp hơn cả nàng, thật là không thể tưởng tượng ra được trên đời lại có người đẹp như thế.

Lộ Hoa Phương cũng biết Kỷ Lan nhìn mình, nên cũng đưa mắt nhìn lại nàng ta, cùng chung một suy nghĩ, nữ nhân này cũng “đẹp quá”.

Kỷ Lan thấy Lộ Hoa Phương nhìn mình, liền nhoẻn miệng cười, cất tiếng khen ngợi:

– Tỷ tỷ thật là đẹp. Tiểu muội thật không thể bằng.

Lộ Hoa Phương đang buồn bực, tỵ nạnh với Kỷ Lan vì được Vân Linh sủng ái hơn nàng, bây giờ nàng thấy Kỷ Lan khen mình như thế, bao nhiêu tức giận lại bị tan đi không ít, miệng cũng nói lời khen Kỷ Lan xinh đẹp.

Kỷ Lan thấy Lộ Hoa Phương vui vẻ như thế, liền quay sang ngồi với nàng, lại còn tự nói ra danh tánh rồi cùng nhau bàn luận đủ chuyện.

Hai nàng con gái, không ngờ càng nói càng hợp nhau, dẫn đến câu chuyện say sưa như không có điểm dừng. Vân Linh thấy bọn họ như vậy cũng phải phì cười, bỏ đi ra ngoài, tìm đến chỗ Thiết Toa Bạch xem lão đã chuẩn bị thuyền tới đâu rồi, bao giờ có thể khởi hành.

Cuối cùng sau 3 ngày chuẩn bị vật thực và nước uống, con thuyền của bọn hải tặc đã có thể lên đường. Trong 3 ngày đó, tình cảm của lưỡng nữ đã trở nên tốt hơn rất nhiều, họ đã gọi nhau là tỷ muội, còn chia sẻ với nhau những bí mật của mình.

Đến lúc này Lộ Hoa Phương mới biết mối quan hệ rắc rối trước đây giữa Vân Linh và Kỷ Lan, do đó nàng cũng không lấy đó làm bực mình nữa, dù sao thì Kỷ Lan và Vân Linh đã từng quen biết nhau trước rồi, đã có quan hệ xác thịt cùng nhau từ lâu, do đó nàng là kẻ đến sau, làm sao lại đi ghen ngược như thế.

Xuất phát từ lý do đó, Lộ Hoa Phương lại thấy tự tin hơn lên, quyết định tiếp tục đeo bám Vân Linh, phải làm sao để chàng nhận nàng làm nương tử mới được.

Tuy nhiên Lộ Hoa Phương không thể ngờ, Vân Linh hiện giờ đã có quá nhiều vợ rồi, chàng coi nàng chỉ như một em gái nhỏ, không hề có ý định nhận nàng làm nương tử. Điều này thì Vân Linh không nói, mà Lộ Hoa Phương cũng không hỏi, mối quan hệ của họ vì vậy mà cực kỳ mơ hồ, không hiểu rốt cuộc rồi sẽ ra sao.

Một buổi sáng cách đó 3 hôm, con thuyền đã bắt đầu rời đảo. Vân Linh dưới sự chèo kéo của song nữ, đành phải cho Lộ Hoa Phương và Kỷ Lan cùng đi.

Trong đoàn người xuất hành lần này, có hầu hết các thuyền phu bỏ trốn đợt trước. Bọn họ đi theo thuyền, vừa là phu thuyền vừa là để tạo cơ hội về lại quê nhà. Đây là điều kiện mà họ đã nói với Vân Linh và được chàng chấp thuận.

Trong chuyến đi này, Vân Linh có ý định đi tìm dược liệu chữa trị cho căn bệnh của Sử Nguyệt Nga. Đây là nhiệm vụ quan trọng nhất mà chàng muốn hướng tới, vì nó mà chàng suýt nữa trở thành tù nhân vĩnh viễn của bọn nữ nhân nơi Trường Thanh Đảo, vì nó mà chàng mấy lần tưởng bỏ mạng nơi biển cả…

Nói chung thì việc tìm dược vật chữa trị cho Sử Nguyệt Nga là một nhiệm vụ tối cần, dù chàng có phải trải qua muôn vàn gian khó thì cũng không chịu từ bỏ, không chịu buông tay không làm.

Con thuyền trở mọi người, đi trên biển, tiến đến một địa phương khá sầm uất, kêu là Ái Lan Quốc. Theo lời Thiết Toa Bạch cho biết, thì Ái Lan Quốc là một quốc gia nhỏ bé, nhưng sung túc và giàu có, là nơi thương buôn thường tụ tập, rao bán đủ thứ trên đời, thậm trí có những thứ không thể hình dung ra được, lại có thể được bán ở đây.

Ngoài ra, thứ mà Vân Linh quan tâm nhất lại chính là 03 cửa hiệu ở Ái Lan Quốc. Ba cửa hiệu này cực kỳ to lớn, chuyên môn buôn bán các loại dược liệu quý hiếm và cực kỳ khó tìm. Vân Linh hy vọng nếu đến 3 cửa hiệu này, biết đâu có thể tìm thấy thứ cần thiết để chữa bệnh cho Sử Nguyệt Nga. Mặt khác, chàng cho thuyền đến đây, còn nhằm mục đích để cho các thuyền phu lên bờ, tự tìm đường về nhà.

Qua mấy ngày dong duỗi trên biển, vào một buổi sáng, đột nhiên mọi người nhận thấy một vật thể lại trôi nổi trên biển, nhìn từ xa rất giống thân xác một người. Nhưng ai cũng không thể tin, lại có người nổi được trên mặt biển đầy sóng lớn như vậy.

Người phát hiện đầu tiên chuyện lạ lại chính là Lộ Hoa Phương. Nàng ta buồn bực vì hàng đêm ở phòng bên cạnh đều nghe những âm thanh cực kỳ mê hoặc, ai oán đến tê người do Kỷ Lan phát ra. Tất nhiên là nàng có thể đoán được thứ âm nhạc bằng lời kia chính là do Vân Linh cùng Kỷ Lan chung đụng mới tạo thành, vì lẽ đó nàng cảm thấy không chút thoải mái, không chút thích thú gì khi biết hai người bọn họ luyến ái cùng nhau trong đêm.

Lộ Hoa Phương buồn bực thức dậy sớm hơn, đi lên boong thuyền để hít thở thứ không khí trong lành buổi sáng tinh sương, muốn gội rửa đi toàn bộ những ấm ức, những buồn bực mà nàng phải chịu đêm qua.

Không ngờ khi nàng quay đầu nhìn ra xa, lại phát hiện phía trước thuyền có một vật thể giống như xác người, thế là Lộ Hoa Phương kêu to, gọi mọi người đến xem.

Đám hải tặc đối với chuyện lạ chẳng chút hứng thú. Bọn họ quanh năm suốt tháng hầu như lúc nào cũng ở trên thuyền, do đó mà nói, việc gặp những sự vật bất thường trên biển thì nhiều vô kể, không thể mỗi lúc lại đi xem xét, đi tìm hiểu, đi nhìn ngó, như vậy thì quá mệt, quá mất thời gian rồi.

Tuy nhiên, trong số hải tặc cũng vài tên nịnh bợ Lộ Hoa Phương, không muốn để nàng mất hứng, vì thế mới tiến lại gần nàng để cùng nàng theo dõi vật lạ.

Con thuyền tiến lại càng lúc càng gần vật lạ đó, cuối cùng thì có thể nhận ra vật thể lạ đó chính là một xác người thật sự, không còn nghi ngờ gì nữa.

Lộ Hoa Phương lần đầu tiên nhìn thấy người chết nổi lên trên biển liền hối hả kêu lớn:

– Ôi ! Có người chết nổi lên kìa ?

Nàng nói xong chạy vội ra phía lan can thuyền, đưa mắt chăm chú nhìn ngó xác chết, cảm giác vừa sợ vừa tò mò, thập phần hứng khởi.

Lộ Hoa Phương đã nhìn ra nạn nhân bị trôi nổi trên mặt biển là một nam tử tuổi khoảng 30 mươi, khuôn mặt rắn rỏi khoẻ mạnh, trên người mặc một bộ y phục màu xám đã ướt và rách thê thảm.

– Mau, mau đưa người này lên. Lộ Hoa Phương kêu lớn ra lệnh cho đám hải tặc đang đứng gần cạnh nàng.

Mấy tên hải tặc này phần nhiều là những kẻ xu nịnh, nên muốn lấy lòng Lộ Hoa Phương vì nàng đang được Vân Linh sủng ái. Do đó khi nghe lệnh của nàng, bọn chúng liền gọi nhau, tìm cách đưa xác người nọ kéo lên thuyền.

Xác người được đưa lên thuyền, sau khi kiểm tra mạch tượng, liền phát giác ra nam nhân nọ vẫn còn sống, đây là một việc chưa từng thấy qua, ai lại có thể trôi nổi trên biển mà còn sống được, nội việc trôi trên biển thôi cũng là khó, huống hồ lại còn chưa chết. Đúng là quái sự.

Lộ Hoa Phương biết được nam tử hán nọ chưa chết, liền vui mừng reo lên:

– A ha … ta cứu được một mạng người rồi.

Nàng nói xong mừng quá, liền chạy xuống khoang thuyền, đến tận phòng của Vân Linh và Kỷ Lan, đập ầm ầm vào trước cửa để gọi bọn họ dậy, nói với 2 người về công lao cứu mạng của nàng.

Vân Linh thấy Lộ Hoa Phương mặt hoa đỏ bừng, khí thế hừng hực như chiến xa thì bật cười nói:

– Nào, để huynh lên đó coi muội cứu được ai. Quả là nữ trung hào kiệt a.

Lộ Hoa Phương biết Vân Linh chọc ghẹo nàng, liền chề môi liếc xéo chàng một cái miệng nói:

– Huynh đừng khinh thường muội. Không có muội dậy sớm nhìn thấy người đó thì y chắc chắn chết rồi, chẳng thể sống mà đợi một con sâu lười như huynh tới cứu.

Vân Linh biết Lộ Hoa Phương chê mình dậy muộn, liền không lý đến nàng nữa, bật cười ha hả mà đi lên boong thuyền.

Lúc này, nam tử hán nọ đã được sơ cứu và tỉnh lại. Vân Linh hỏi chuyện mới biết hắn tên là Tín Hào, là thương nhân trên một con thuyền bị cướp cách đây 3 ngày.

Tín Hào mới tỉnh dậy, sức khoẻ còn yếu, do vậy Vân Linh cũng không hỏi nhiều hắn điều gì cả, chỉ ra lệnh cho người đưa hắn xuống khoang thuyền nghỉ ngơi, sau đó lại quay trở về phòng.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203