Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 191
Phần 191

Hiện giờ không ai ngoài Vân Linh có thể biết được mục đích của chuyến đi này. Ngay cả Kỷ Lan vốn là nương tử hiện tại của chàng cũng không được Vân Linh thông báo cho biết. Chàng không muốn để việc lo lắng của mình lại ảnh hưởng đến tâm tình đang hạnh phúc của vị cô nương kia.

Sau trận chiến trên biển đêm vừa qua, Kim Bằng Sa Vương đầu phục về dưới trướng của Vân Linh, chính thức trở thành đại đầu lĩnh quản lý bọn thuộc hạ hải tặc Đại Bàng.

Gã dối gạt lừa người Tín Hào, không ngờ lại là tam đầu lĩnh trong đại bàng bang hải tặc. Giờ đây thủ lĩnh đại vương Kim Bằng Sa Vương đã tôn Vân Linh làm thủ lĩnh, gã Tín Hào không biết trốn vào đâu, quỳ trước mặt Vân Linh mà thỉnh tội.

Vân Linh hiểu được mọi chuyện chỉ cười xoà tha cho Tín Hào. Con người Tín Hào như thế thật là lợi hại, tâm kế đa đoan, giảo hoạt phi thường. Hải tặc Ó đen và hải tặc Đại bàng lúc trước giao tranh, việc giở thủ đoạn với nhau như thế cũng là chuyện thường, làm sao chàng trách gã được.

Vân Linh vì không muốn xáo trộn ngay nên lúc này vẫn cứ để Kim Bằng Sa Vương giữ nguyên vị trí to lớn cũ, mọi chuyện cứ để sau khi tìm được dược vật chữa bệnh cho Sử Nguyệt Nga rồi sẽ tính. Bản thân chàng cũng tự nghĩ mình không thể đời đời kiếp kiếp sống ở trên biển, quê hương của chàng là ở lục địa, nhà của chàng là ở Thiên Âm Cốc, người thân của chàng là các nương tử kia, vậy thì chàng sao có thể làm đại vương của bọn hải tặc cho được, không thể nào a.

Do đó nên Vân Linh vẫn cứ để nguyên vị trí thủ lĩnh của Kim Bằng Sa Vương đối với bọn thuộc hạ cũ, chỉ lệnh cho hắn phải đi theo mình ở trên thuyền, còn đám thủ hạ thì tuỳ tiện dong thuyền theo sau, thực lực tự nhiên tăng hẳn với 3 chiếc đại thuyền to lớn, hàng trăm tên hải tặc uy vũ, khí thế cường hãn vô địch trên mặt biển mênh mông.

Cuộc chiến vừa qua đã làm tổn thương nguyên khí của bọn hải tặc Ó Đen cũng như Đại Bàng.

Tuy nhiên hiện giờ hai bang phái hải tặc sáp nhập làm một, thì uy thế tăng lên rất nhiều. Thiết Toa Bạch cũng như Kim Bằng Sa Vương, đều hứng khởi hùng tâm, mong muốn đại vương mới Vân Linh, thu phục hầu hết 3 đám hải tặc còn lại.

Kim Bằng Sa Vương nói:

– Hiện nhân số của chúng ta là đông nhất, đại đại lực lượng không bang phái hải tặc nào có thể đông bằng, mạnh mẽ bằng. Đại vương giờ này chỉ cần hô một tiếng, đủ sức cuốn sạch mọi trở ngại, đứng lên chiếm giữ toàn bộ mặt biển rộng lớn.

Thiết Toa Bạch ngồi bên cũng gật đầu tỏ ý tán thành, mong muốn của hắn cũng giống như Kim Bằng Sa Vương vậy, muốn độc quyền vô địch trên biển, thật là cực khoái, cực sướng a.

Vân Linh đang ngồi giữa hai mỹ nhân Lộ Hoa Phương và Kỷ Lan vừa ăn vừa nghe, sau đó mới nói:

– Các ngươi không cần phải tính chuyện đó. Ở trên biển thuyền bè đi lại, cứ địa của 3 bang hải tặc kia không biết ở đâu. Chúng ta cho dù thực lực hùng hậu cũng không biết cách nào xử lý chúng. Ta cũng không quan tâm lắm đến bọn chúng, chỉ đợi Sa Lâm Tinh mang chúng tới đây thôi.

Kim Bằng Sa Vương và Thiết Toa Bạch mới chợt ngớ người ra. Bấy giờ mới hiểu tại sao đêm qua Vân Linh lại tha chết cho tên Sa Lâm Tinh đó, hoá ra là vì lý do này.

Lộ Hoa Phương ngồi bên Vân Linh đột nhiên tựa người vào vai chàng, miệng yêu kiều nói:

– Các ngươi đúng là đầu óc thiển cận. Vân ca chúng ta đã có kế hoạch ôm cây đợi thỏ, đâu cần các ngươi phải lo chứ. Muội nói vậy có phải vậy không Vân ca.

Kỷ Lan ngồi bên kia thấy Lộ Hoa Phương biểu lộ tình ý, mê hoặc nam tử tướng công của mình, chỉ ngồi cười ruồi rồi nói với sang:

– Phương tỷ thật là khéo vuốt mông ngựa, nhưng mà tỷ cũng nói đúng lắm, chúng ta cứ đợi bọn địch nhân tới đây, một mẻ lưới bắt hết bọn chúng.

“Hiếu chiến, quả là hiếu chiến a”, Vân Linh vừa ngồi ăn vừa nghe chúng nữ và 2 tên thuộc hạ bàn luận, quả là đặt mình ở trên cao cao tại thượng quá rồi, không còn coi chúng nhân thiên hạ ra gì hết, liền chuyển sang vấn đề khác nói:

– Thiết các hạ, bao giờ thì đến được Ái Lan Quốc.

Thiết Toa Bạch liền giơ tay bất đốt, tính toán nhanh chóng trong đầu, sau đó mới trả lời:

– Đại vương, vừa rồi chúng ta đã đi được rất lâu rồi, có lẽ chỉ độ 3 ngày nữa là tới nơi thôi.

Lộ Hoa Phương đem thắc mắc trong lòng vội hỏi:

– Vân ca, ca đến Ái Lan Quốc làm gì vậy ? Không lẽ huynh định mua thêm đồ dùng ?

Lộ Hoa Phương cũng là người am hiểu, nên biết Ái Lan Quốc là một địa phương có bán rất nhiều sản vật đủ loại, do đó mới nghĩ ra Vân Linh định đến đó mua đồ dùng, có điều nàng không biết cái thứ đồ dùng đó lại không phải là đồ dùng thông thường, lại không phải là thứ để ai ai cũng có thể hưởng dụng, mà thứ đó chỉ mỗi một Sử Nguyệt Nga dùng được thôi.

Vân Linh lúc này cũng không dấu diếm nói:

– Ở lục địa, huynh còn có một người thân bị bệnh. Do đó mới định đến Ái Lan Quốc tìm thuốc. Việc này hy vọng là sẽ thành công.

Vân Linh nói vừa rồi, chủ yếu là để cho tất cả mọi người cùng nghe. Nhưng Lộ Hoa Phương chính là người hỏi chàng. Nàng thấy Vân Linh trả lời như thế thì trong lòng cảm thấy kỳ kỳ, tò mò hơn nữa. Không biết thân nhân của Vân Linh là ai? Nam hay nữ? có quan hệ thế nào với chàng?

Lộ Hoa Phương vừa định hỏi thêm Vân Linh về thân phận của người bí ẩn kia, thì Vân Linh đã rời khỏi chỗ ngồi, đứng lên nhìn ra phía biển, thở dài một tiếng, khuôn mặt trầm buồn, suy tư.

Mấy người cảm giác đại vương đang có tâm sự, do đó không ai bảo ai đều im lặng không lên tiếng, từng người từng người giải tán ai về phòng nấy. Lộ Hoa Phương vốn định ra chỗ Vân Linh nói chuyện với chàng, nhưng bị Kỷ Lan giữ lại, kéo nàng ta xuống khoan thuyền.

Vân Linh vì chuyện đi tìm thuốc cho Sử Nguyệt Nga, lại động tới nỗi đau, nỗi nhớ ghim sâu ở trong lòng. Bây giờ vô tình vì câu hỏi của Lộ Hoa Phương, mà lôi nỗi nhớ đó ra, lập tức cảm giác cuộc sống hiện tại vô vị, sao không thể an nhiên mà quay trở lại gặp người thân, chàng bôn ba đi xa đã quá lâu rồi, nhớ bọn họ chết được.

Con người ta khi yêu nhiều thì nhớ nhiều, sầu tương tư hay nỗi mong nhớ người thân cũng là chuyện bình thường thôi. Vân Linh hiện tại cũng vậy. Nhưng có một chuyện làm chàng thương tâm, là tình cảm vừa yêu vừa hận của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng. Nàng ta đã vì chuyện này mà bỏ chàng ra đi, bỏ chàng một mình nơi hoang đảo, rốt cuộc thì nàng ra sao, có được bình yên không?

Nhớ lại lúc trước nơi bí thất của Ngọc Gia Trang, lão trang chủ Ngọc Ban Thụ đã tiết lộ cho chàng một chút tin tức về hạ lạc của Ngọc Liên Hoa, nàng ta chính là bị một đám người lạ mặt bắt đi, mang đến một hoang đảo nào đó, nhưng không biết là đảo gì? “Song Đảo” hay “Thanh đảo”?

Ngọc Ban Thụ cũng không biết chắc. Ngày mai chàng phải hỏi thử Thiết Toa Bạch xem sao, may ra thì có hy vọng tìm được đảo này, cứu được Ngọc Liên Hoa.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203