Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 80
Phần 80

Lộ Thiến Á đối với Mễ Á công quốc quen thuộc phi thường, bởi vì tinh linh sâm lâm cách nơi này không xa, nàng mỗi lần trở về đều đi qua đây. Do đó, nàng bắt đầu làm hướng dẫn viên, đưa mọi người dạo chơi khắp đường lớn hẻm nhỏ tại Mễ Á công quốc. Dù Mễ Á công quốc không quá lớn, nhưng muốn đi cho đủ cũng phải mất thời gian mấy ngày.

Có lẽ là do sắp được về nhà, Lộ Thiến Á tỏ vẻ đặc biệt hưng phấn. Trên đường nàng líu la líu lo không ngừng, mấy người Long Nhất cũng bị cảm nhiễm theo sự hưng phấn đó của nàng. Sự phấn khởi trên đường đi nhờ đó mà phong phú lên nhiều.

Rất nhanh, thời gian một ngày cũng trôi qua, bầu trời trở nên tối đen lại. Long Nhất dự định ở lại Mễ Á công quốc một đêm rồi sau đó tới thăm tinh linh sâm lâm. Hắn đối với địa phương được truyền thuyết kể là đẹp như tiên cảnh ấy vô cùng khao khát được tới. Hơn nữa, nơi đó còn có nhiều tinh linh xinh đẹp có thể nhìn no mắt.

Dừng lại ở một lữ điếm hào hoa gần đó, thuận tiện gọi một lượng lớn món ăn. Dạo chơi cả một ngày, mọi người bụng đều đã kêu lên òng ọc vì đói.

“Đồ ăn vẫn chưa được mang lên sao. ” Lộ Thiến Á che bụng nói to.

“Đói rồi hả? Cái tinh thần khi dạo chơi vừa rồi của nàng chạy đâu mất rồi? ” Long Nhất búng vào chiếc mũi nhỏ của Lộ Thiến Á cười nói.

“Lúc đó chẳng có cảm giác gì cả, còn giờ thì thiếp có thể ăn hết cả một đầu trâu. ” Lộ Thiến Á tội nghiệp nói.

“Ở đây chẳng phải đã có một đầu trâu rồi sao? Nàng rất có khả năng nuốt được đấy, ta nghĩ hắn không ngại đâu. ” Long Nhất chỉ vào Man Ngưu trêu đùa.

“Lão đại à. Không nên đâu. Lão ngưu ta hiện tại vẫn chưa thành gia thất. Đợi ta cưới vợ sinh con rồi hẵng ăn được không? ” Man Ngưu bày ra khuôn mặt đầy vẻ đau khổ. Nghe quen lời nói của Long Nhất cùng các cô gái, tự nhiên hắn cũng học hỏi được cách pha trò.

Quả nhiên, lần biểu diễn của Man Ngưu làm cho Lộ Thiến Á ngay lập tức cười khanh khách. Cả Vô Song khóe miệng cũng giãn ra, chắc là một nụ cười.

Lúc này, có tiếng gõ cửa, bên ngoài truyền vào tiếng gọi cung kính lễ phép của hỏa kế.

Cửa mở, bên ngoài hai mươi hỏa kế xếp thành hàng tiến vào, mỗi người trên tay mang hai món ăn tinh mĩ. Long Nhất thấy được bên ngoài một hồng ảnh loáng qua. Hắn tự khắc nhíu mày. Làm gì với người của huyết sắc kị sĩ đoàn đây? Quay đầu lại, Long Nhất cảm thấy ánh mắt nghi vấn của Vô Song, nghĩ rằng nàng cũng đã phát hiện có người theo dõi.

Long Nhất sắc mặt không đổi. Hắn nghĩ rằng chẳng phải bởi vì người của huyết sắc kị sĩ đoàn nhận được thân phận của hắn sao. Tất nhiên, họ cũng là quân đội thuộc cấp của Tây Môn gia tộc.

Cơm no rượu say, mọi người đều trở về phòng mình. Có lẽ là sớm đã có quy ước, Lãnh U U cùng Lộ Thiến Á lưỡng nữ luôn là mỗi người bồi tiếp Long Nhất một ngày. Cái ảo tưởng hương diễm được cùng một lúc với nhiều nàng của Long Nhất vẫn chưa xuất hiện, khiến hắn dù trong lòng khó chịu mà không có cách gì khác.

Gọi là cơm no ấm cật dậm dật suốt ngày, Long Nhất ngồi thoải mái trên chiếc ghế tựa mềm mại, bắt chéo chân nhẹ nhàng thưởng thức vị ngọt của rượu hoa quả, mắt nhìn về phía phòng tắm. Lãnh U U đang ở nơi đó.

Nghe được tiếng nước chảy, trong đầu Long Nhất không tự chủ được tưởng tượng ra thân thể tuyệt mĩ của Lãnh U U, trong lòng liền ngứa ngáy, tiểu Long Nhất đã trở nên không an phận. Hắn đặt cốc rượu xuống, rón rón rén rén đi tới đó, đột nhiên phát hiện cửa phòng tắm lộ ra một khe hở, xuyên qua đó có thể thấy được Lãnh U U ngồi trong bồn tắm, tấm lưng sáng trong sạch sẽ thật là câu hồn nhiếp phách.

Long Nhất nhẹ nhàng mở cửa đi vào, vừa mới định ôm lấy nàng từ phía sau, nào biết được Lãnh U U tránh thoát, một làn thủy hoa [nước ngâm cánh hoa dùng để tắm] bắn tung lên người Long Nhất. Long Nhất tự nhiên không thể tránh kịp, đành để mặc cho thủy hoa thấm ướt.

“Biết ngay là xú phu quân muốn chơi không đẹp mà. Xem ra chàng vẫn chưa được giáo huấn. ” Lãnh U U phong tình vạn chủng cười nói. Ngọc nhũ căng tròn nhất thời rung lên mạnh mẽ, hai ngọn anh đào phấn hồng kiều diễm làm cho Long Nhất máu mũi chực chảy ra.

Long Nhất cởi bỏ y phục toàn thân, nhảy ngay vào bồn tắm dán chặt vào ngọc thể mềm mại bốc lửa đó. Cảm xúc như chạm vào tơ lụa khiến Long Nhất tâm thần phiêu đãng. Hắn cười heh heh dùng đại thủ nắm lấy hai khối mềm mại, nói: “Nếu như nói theo cách này, thì ta tiếp thu giáo huấn sẽ càng sâu sắc hơn. ”

Lãnh U U sắc mặt đỏ bừng, tình động chuyển thân tìm cái miệng rộng của Long Nhất, bốn chiếc môi chạm nhau, hai khối nhục thể hắc bạch phân minh cuộn chặt vào nhau.

Nhưng tại phòng bên, Vô Song cũng ngồi trong bồn tắm thanh tẩy ngọc thể tinh mĩ tuyệt luân của nàng. Bộ ngực căng tròn ẩn ẩn hiện hiện, so với xích lõa hoàn toàn vẫn có sự dụ hoặc khiến người ta phun huyết. Nếu như lúc này có nam nhân nào thấy được bức tranh mĩ nhân mộc dục, có lẽ nói không sai rằng làm cho bao nhiêu mạch máu phải đứt mất, ngay cả như thiên thần cũng không khác người bình thường mà tiêu thụ nổi.

Tại lúc này, thân hình mềm mại của Vô Song đột nhiên run lên, một đợt cảm giác tê tê tái tái từ trong tim truyền tới phần bụng dưới, bên tai cũng tựa hồ nghe được những âm thanh không viết ra được ngân lên.

“Sắc lang đáng chết, lại chơi xấu rồi. ” Vô Song nghiến răng nghiến lợi chửi thầm. Ngọc thối khép chặt, cảm giác cường liệt này khiến nàng căn bản không cách nào ngăn nổi.

Vô Song mĩ mục khép nửa thở hổn hển. Toàn thân trên dưới cảm giác có một đôi đại thủ liên tục vuốt ve, khiến nàng vừa xấu hổ vừa tức giận. Nàng vốn muốn sớm nói với Long Nhất, nhưng với chuyện này một nữ hài tử băng thanh ngọc khiết như nàng làm sao có thể nói ra được.

Khi vật cứng chứa hỏa nhiệt của Long Nhất thâm nhập vào bông hoa của Lãnh U U, Vô Song bản thân cũng cảm thấy toàn thân run lên, tùy theo sự trùng kích càng lúc càng kịch liệt của Long Nhất mà ngọc thể không chịu được bắt đầu co quắp.

Vô Song nghiến răng nghiến lợi, chịu đựng khoái cảm sinh ra như thủy triều dâng, mặc vào y phục, trở lại giường muốn đưa ý thức của bản thân vào giấc ngủ say, thì tại lúc này, nàng thấy một cơn đau nhức kịch liệt từ ý thức hải trong đầu khuếch tán ra, tai rõ ràng còn nghe thấy những tiếng oang oang. Vô Song đau tới mức mồ hôi lạnh toát ra. Chỉ thấy ý thức hải như một quả cầu căng đầy khí đột nhiên bị nghìn vạn mũi kim chọc vào, ma lực từng điểm từng điểm lộ ra ngoài.

Cơn đau càng lúc càng kịch liệt. Thân hình vốn đã co lại của Vô Song cùng lúc run lên bật bật, ngọc thủ nắm chặt vào khăn trải giường.

“Long Nhất, đại hỗn đản. ” Đau nhức không thể chịu được, Vô Song lẩm bẩm chửi cái kẻ đầu tiên mà nàng thấy sau khi mở mắt ra. Mặc dù không nguyện thừa nhận, nhưng nàng hiểu bản thân với hắn có một loại bản năng phụ thuộc vào nhau.

Lúc này, Long Nhất dùng đại lực mạnh mẽ phun xuất những tia bạc. Lãnh U U cả người như không có xương tê liệt trong lòng Long Nhất, thân thể run lên từng chập.

Không hiểu làm sao, tim Long Nhất đột nhiên co thắt lại, tựa hồ nghe được tiếng kêu đau đớn của Vô Song.

Long Nhất hiểu rằng, từ khi đánh thức Vô Song trong thủy tinh quan tại Di Thất Chi Thành, giữa hai người họ luôn có một loại tâm linh cảm ứng kì diệu.

Long Nhất ôm lấy Lãnh U U đặt nằm chỉnh tề trên giường, lo lắng mặc vào y phục rồi qua trước cửa phòng Vô Song, áp tai vào nghe, quả thực thấy được âm thanh đau đớn của nàng. Long Nhất không nghe thêm nữa, một chưởng chấn văng cửa tiến vào buồng ngủ, liền thấy Vô Song co quắp thành một cuộn tròn, thêm vào đó đang run lên không dứt.

“Vô Song, nàng sao rồi? ” Long Nhất nâng Vô Song lên. Chỉ thấy khuôn mặt nàng và cả đôi môi đều tái đi không một tia huyết sắc nào, toàn thân bị mồ hôi lạnh làm ướt, một lớp áo ngủ bàng bạc bó chặt vào thân thể khiến đường cong của nàng lộ ra, nhưng Long Nhất lòng quýnh lên như lửa đốt làm sao còn tâm tư mà hân thưởng.

Vô Song nghe được tiếng của Long Nhất, cố sức mở mắt ra, mơ màng nói lẩm bẩm: “Đầu đau lắm, lạnh lắm. ”

Long Nhất vội ôm chặt lấy Vô Song, nội lực vận lên, bao bọc lấy toàn thân thể của nàng. Thấy Vô Song đau tới mức này, Long Nhất lòng đau như cắt liền chửi ông trời. Hắn phóng ra tinh thần lực xâm nhập ý thức hải của nàng, muốn xem xem nàng rốt cuộc vì sao đầu lại đau. Nhưng tinh thần lực vừa mới tiến nhập, Long Nhất phát hiện thấy ý thức hải của Vô Song có dạng như nước xoáy. Hắn đại kinh thất sắc thu hồi tinh thần lực, nếu như không phải tinh thần lực của hắn cường đại có khả năng là hắn đã trở thành kẻ ngu ngốc rồi.

Tìm không được biện pháp giải quyết, Long Nhất chỉ có thể theo cách hiện thời ôm lấy Vô Song ngồi trên giường, nội lực liên tục không ngừng sưởi ấm thân thể lạnh như băng của nàng.

Vô Song nhắm chặt mắt, chân mày khép lại đau đớn, miệng thường lẩm bẩm hàm hồ gì đó. Long Nhất ngẫu nhiên nghe được câu chữ tựa hồ như tên của ai đó, nhưng hắn dám khẳng định đó không phải là ai trong số họ.

Lẽ nào kí ức của nàng đã khôi phục? Long Nhất nghĩ thầm.

Vào lúc này Long Nhất hai mắt bỗng sáng rực lên. Hắn cảm ứng được ngoài cửa sổ có một cỗ ma pháp ba động cường đại. Dựa vào trực giác, đối phương tựa hồ không có hảo ý.

Long Nhất trong lòng lo lắng vì thấy Vô Song biến thành tình trạng này, vậy mà hiện tại không ngờ có kẻ tìm tới gây sự. Hắn không kìm được lửa giận, một chiêu phách không chưởng hướng về phía cửa sổ, chỉ nghe thấy một tiếng… song cửa sổ bằng kim loại theo kình khí bắn ra ngoài.

Chỉ thấy một đợt thổ hoàng sắc kết giới quang mang lóe lên, song cửa sổ đập vào đó rồi rơi xuống. Long Nhất tức giận tràn trề nhìn qua phía cửa sổ vào tên ma pháp sư láo lếu, dự định giáo huấn hắn một phen.

Là nàng. Thấy được thân ảnh lơ lửng ngoài cửa sổ, Long Nhất đột nhiên cứng người lại, trên mặt lộ ra vẻ không dám tin vào mắt mình.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200