Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 30
Phần 30

Cáp Lôi đem Long Nhất và Lãnh U U quẹo phải rẽ trái đến 1 quán rượu của mạo hiểm giả, quán rượu này tại Quang Minh Thành nổi danh phi thường, là nơi nhiều dong binh và mạo hiểm gia tụ tập.

Ánh sáng trong quán rượu có phần tăm tối, đủ loại chức nghiệp, chủng tộc đứng lẫn lộn nhau khắp đại sảnh. Các nữ phục vụ quán mặc đồng phục bưng khay không ngừng chạy qua chạy lại trong đám đông.

Cáp Lôi dẫn hai người đến một góc sáng sủa, ở đó có năm người ngồi quanh một cái bàn, chắc đó là đồng bọn mà Cáp Lôi nhắc đến.

Long Nhất cẩn thận quan sát năm người, hai gã ma pháp sư đều đã trên dưới ba mươi tuổi, diện mạo rất bình thường, trong đó một gã mặc đồ đỏ chính là hỏa hệ ma pháp bào, tên còn lại mặc đồ trắng tinh đúng là tế tự bào. Khi Long Nhất nhìn qua hai chiến sĩ không khỏi sửng sốt một lúc, trong đó không ngờ lại có 1 chiến sĩ của Man Ngưu tộc, phải trái 8 xích – hai ngọn sừng uy phong vươn thẳng trên đầu, gương mặt vẫn còn lưu lại vài nét đặc thù của ngưu tộc.

Gã còn lại là một nhân loại chiến sĩ, đại khái vào khoảng 25 – 26 tuổi, mặt mũi xấu xí, hai cánh tay thô tráng nổ rõ qua lớp áo giáp, trên mặt nhiều vết sẹo ngang dọc giao nhau. Từ những vết thương này có thể nhận ra hắn tuyệt đối là một chiến sĩ có kinh nghiệm thực chiến mười phần phong phú. Nhìn qua vị mặc bộ đồ màu lục của tinh linh, thân người yêu kiều là lướt, diện mạo thanh khiết nhu mỳ là một tiểu linh linh, trong lòng không khỏi tán thán, tinh linh tộc không hổ là một chủng tộc xinh đẹp.

Lúc này Cáp Lôi bắt đầu giới thiệu, hắn chỉ vào ma pháo sư mặc hồng sắc ma pháp bào nói “Đây là ma pháp sư hỏa hệ cao cấp Cách Lôi Đặc” Cách Lôi Đặc cao ngạo gật gật đầu. Long Nhất cười cươi không để bụng. Bởi vì ở Thương Lan đại lục ma pháp sư ít nhiều gì cũng có chút kiểu cách, đặc biệt là ma pháp sư có thực lực.

“Đây là ma pháp sư quang hệ cao cấp Lam Thiên đồng thời cũng là cao cấp tế tự” Cáp Lôi chỉ vào gã ma pháp sư còn lại nói. Tế tự đều là Quang minh ma pháp sư nhưng không phải là Quang minh pháp sư nào cũng là tế tự. Tế tự là một loại cấp bậc dùng để xưng hô của Quang Minh giáo hội vì vậy được gọi là tế tự đều là ngươi của Quang Minh giáo hội.

“Hoan nghên gia nhập đội ngũ của chúng ta. Lam Thiên lại chẳng chút kiểu cách gì, ôn hòa cười nói với Long Nhất và Lãnh U U.

Đây là chiến sĩ cao cấp Thạch Nham và Dũng Sĩ Man Ngưu tộc, các người gọi hắn là Man Ngưu là được rồi” Cấp Lôi chỉ tên chiến sĩ xí trai và chiến sĩ Man Ngưu tộc nói.

“Mạnh khỏe” giọng Man Ngưu rền vang, đưa bàn tay to lớn đầy gân bắp xoắn vào nhau về phía Long Nhất, đôi mắt lộ rõ vẽ khiêu khích.

Long Nhất cười khà khà, đưa bàn tay to trắng mềm ra, đương nhiên to cũng chỉ là nói tương đối. Bàn tay hắn nếu so với của Man Ngưu thì chẳng khác gì tay trẻ con so với người lớn.

Hai bàn tay to lớn một trắng một đen cùng bắt nhau. Long Nhất chỉ thấy một cỗ cự lực truyền qua. Nếu như người thường xương tay của hắn đã sớm bị Man Ngưu bóp nát. Nhưng Long Nhất vẫn giữ nguyên nụ cười vận chuyển nội lực Ngạo Thiên Quyết trung hòa đi lực đạo của Man Ngưu. Đương nhiên hắn cũng không thể xem vậy là xong, người muốn giáo huấn hắn thông thường sau đó lại bị hắn giáo huấn, tỷ như Lãnh U U đứng đằng sau.

Tay phải của Long Nhất từ từ bóp lại, gương mặt Man Ngưu trong thoáng chốc đã trắng bệch, từng giọt mồ hôi lớn rịn ra.

“Đại cá tử, khí lực cũng không kém” Long Nhất cười dùng tả thủ vỗ vai Man Ngưu, tự nhiên là có dùng thêm vài phần nội lực.

Gương mặt đang tái nhợt của Man Ngưu lập tức đỏ bừng, nghiến răng nói “Huynh đệ, Man Ngưu ta đã phục rồi, ngươi mau buông tay ra đi” chờ Long Nhất giữ đúng lời lỏng tay, Man Ngưu giật mạnh tay ra. Cáp Lôi kinh ngạc phát hiện bàn tay to lớn của Man Ngưu không ngờ in dấu năm ngón tay tím bầm, đối với Long Nhất không khỏi tăng thêm vào phần tôn kính.

“Đây là tinh linh cung tiễn thủ Lộ Thiến Á” Cáp Lôi giới thiệu tiếp.

“Ngươi mạnh giỏi, tiểu linh linh” Long Nhất nhìn Lộ Thiến Á cười nói, nhưng cặp mắt to xinh đẹp của Lộ Thiến Á lại tò mò dò xét hắn.

“Không được gọi ta là Tiễu Linh Linh, ta không còn nhỏ nữa, đã 150 tuổi rồi” Lộ Thiến Á bất mãn nói.

“A, 150 tuổi của tinh linh các ngươi cũng chỉ tương đương 15 – 16 tuổi của loài người, gọi ngươi là Tiểu Linh Linh cũng không sai mà” Long Nhất cười nói.

“Sắc lang” Lãnh U U hừ lạnh. Long Nhất ân cần với Lộ Thiến Á càng làm trong lòng nàng không thoải mái, đối với câu nói hôm qua “lúc đói chẳng chọn thức ăn” nàng vẫn còn ghi hận trong lòng.

Lúc này Cáp Lôi giới thiệu đến Long Nhất và Lãnh U U, khi bọn họ biết Long Nhất với bộ dạng quý công tủ mà đã đạt tới cấp độ kiếm sư thì không khỏi thập phần kinh ngạc, vẻ tôn kính trong mắt lại tăng thêm vài phần. Mười tám tuổi đã là kiếm sư, mọi người đều biết tiền đồ của hắn về sau không thể hạn lượng.

Nhưng khi bọn họ biết Lãnh U U là cao cấp tinh thần ma pháp sư thì lại 1 lần nữa kinh thán, công kích khủng bố của tinh thần ma pháp sư bọn họ hiểu rõ phi thường. Một cao cấp tinh thần ma pháp sư ở bất cứ nơi nào đều tạo ra 1 áp lực không thể xem thường.

Nhìn thấy thần sắc kinh ngạc của họ, Long Nhất trong lòng không khỏi thầm nghĩ, nếu họ mà biết Lãnh U U còn là ma pháp sư hắc ám hệ chẳng biết sẽ còn có biểu tình gì nữa?

“Tốt lắm, hiện tại mọi thành viên chúng ta đều hội đủ, ta sẽ nói qua nhiệm vụ lần này của chúng ta. Chúng ta làm nhiệm vụ Di Thất chi thành này thập phần nguy hiểm. Chuyện Thiên Lôi dong binh đoàn toàn quân bị tiêu diệt mọi người cũng đã nghe qua” Cáp Lôi nói xong ngừng lại một lúc, sắc mặt mọi người đều rất ngưng trọng.

“Tuy thực lực chúng ta không mạnh như họ, nhưng chúng ta lại có một ưu thế mà họ không có được” Cáp Lôi nói xong lấy từ trong người ra một tấm địa đồ “Đây là bản đồ Hoang Mãng bình nguyên, là vật tổ truyền của ta, trên đó có đánh dấu phương hướng Di Thất chi thành, lại còn thuyết minh sự phân bố của các loại ma thú. Chỉ cần chúng ta đoàn kết nhất trí, hành sự cẩn thận nhất định có thể an toàn tìm được Di Thất chi thành” giọng Cáp Lôi rõ ràng hạ thấp xuống rất nhiều, nói cho cùng ở tửu ba người nhiều miệng tạp, chuyện mang theo địa đồ Hoang Mãng bình nguyên chỉ những người trong nhóm biết là đủ rồi.

“ Phần thưởng của nhiệm vụ Di Thất chi thành cùng bảo vật tìm được tại đó sẽ được phân phối theo nguyên tắc bình quân, điều này chắc mọi người cũng không thấy có vấn đề gì ha”

Mọi người cùng lắc đầu tỏ ra không có vấn đề gì.

“ Tốt, đã không có vấn đề thì sáng sớm ngày mai gặp nhau tại cửa đông Quang Minh thành, thời gian còn lại mọi người tự thu xếp”

Long Nhất không bỏ đi mà lại một mình đến quầy bar gọi một ly rượu trái cây gọi là “Lục dã tiên tung” thoải mái nhấp một ngụm, trong đầu lại rối bời suy nghĩ. Không tưởng được rằng Cáp Lôi cái tên Đại cá tử này không ngờ ăn nói cũng khôn khéo lắm. Chẳng chút giống như bề ngoài thực thà, tấm bản đồ của hắn tựa hồ cũng chưa cũ lắm, có thật là vật tổ truyền không? ”

“A a, có lý lắm à, chuyến đi này tựa hồ sẽ rất thú vị”. Long Nhất quay quay ly rượu, gương mặt lộ tươi cười tỏ vẻ thích thú.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200