Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 27
Phần 27

Hai tay cầm quyển sách run run, miệng không ngừng lảm nhảm: “Vong Linh Ma Pháp, Vong Linh Ma Pháp. ”

Thật sự cũng khó trách Long Nhất lại trở lên như vậy, vì Vong Linh Ma Pháp này tại Thương Lan đại lục đã tuyệt tích hàng trăm năm nay. Hầu như tất cả những sách liên quan đến Vong Linh Ma Pháp đều đã bị thiêu hủy. Nhưng sự cường đại và tà ác của Vong Linh Ma Pháp cho đến hiện tại vẫn được nhiều người ghi nhớ. Nghe nói hàng trăm năm trước có một vị ma pháp sư thiên tài đã luyện Vong Linh Ma Pháp tới cảnh giới ma đạo sư. Nhưng sau đó ông ta lại bị ba vị ma đạo sư khác và hai vị kiếm thánh của Thương Lan đại lục bao vậy, vào lúc tối hậu vị Vong Linh Ma Pháp Sư thiên tài này đã tung ra Vong Linh Ma Pháp cấm chú Tử Vong Vĩnh Hằng, trong chốc lát kêu gọi hàng vạn khô lâu và cương thi, đồng thời còn triệu hoán ra thi thể của Hắc Ám Ma Long. Tức thời xung quanh phạm vi mấy trăm dặm đều biến thành địa ngục trần gian, ba vị ma đạo sư cùng hai vị kiếm thánh một chết một bị thương, hơn mười thành trấn bị Vong Linh đại quân tàn sát đến máu chảy thành sông. Nhưng cuối cùng vị Vong Linh ma đạo sư cũng thụ trọng thương rồi thất tung, Vong Linh Ma Pháp tại Thương Lan đại lục từ đó cũng tuyệt tích luôn.

Long Nhất hít sâu một hơi, lật qua từng trang từng trang, tay hắn càng lúc càng run rẩy hơn. Trời ơi, hắn đã đọc được cái gì thế này? Trong quyển sách Vong Linh Ma Pháp dày cộp này được ghi chép tỉ mỉ toàn bộ chú ngữ từ Vong Linh Ma Pháp cấp 1 cho đến vong linh cấm chú cấp 11. Trên thế giới này ngoại trừ Vong Linh ma đạo sư Bỉ Đặc Tu Cách ra, căn bản không ai có thể có được Vong Linh Cấm Chú. Long Nhất căn bản đã có thể xác định chủ nhân của cây Ô Hắc Pháp Trượng và cái bao này chính là của Bỉ Đặc Tu Cách.

Long Nhất nhanh chóng ghi nhớ cuốn Vong Linh Ma Pháp bách khoa toàn thư này, nhưng vì Vong Linh Ma Pháp là một trường phái riêng nên rất nhiều chỗ Long Nhất đọc mà không hiểu. Long Nhất mở quyển sách thứ hai, lập tức vui mừng điên cuồng, nguyên lai quyển thứ hai này là Vong Linh Ma Pháp bút kí của Bỉ Đặc Tu Cách, bên trong có giải thích tường tận các cách phóng ma pháp. Long Nhất nhờ có ánh trăng mà đọc say sưa, bất tri bất giác đã lật tới trang cuối cùng.

Long Nhất hiện tại cuối cùng cũng đã biết được cái đầu lâu đen thui này là vật gì. Nó chính là được Bỉ Đắc Tu Cách dùng chín nghìn chín trăm chín mươi chín thi thể luyện thành vong linh thứ nguyên không gian, bên trong chứa thập bát khô lâu mà ông dã tốn một đời tâm huyết để luyện thành, đương nhiên đó không phải là mười tám khô lâu bình thường, thực lực của mỗi khô lâu đều đạt đến trình độ kiếm sư. Còn cây Ô Hắc Pháp Trượng nhìn không thuận mắt này chính là ma khí trong truyền thuyết, tương truyền chính là pháp trượng mà Minh Vương đã dùng, bên trong ẩn chứa Minh Vương Pháp Lực.

Long Nhất vui mừng điên cuồng, may mắn to lớn ùa đến suýt chút nữa khiến hắn lăn ra bất tỉnh, mười tám khô lâu cấp kiếm sư, một cây pháp trượng được phong ấn Minh Vương Pháp Lực, 1 quyển Vong Linh Ma Pháp bách khoa toàn thư, lão Ngân Lang Vương này quả thật là khá, tự nhiên đem những vật tốt thế này tặng cho hắn.

Sau cơn cuồng hỉ Long Nhất bình tĩnh trở lại, vật này tuy rằng lợi hại, nhưng không thể đem ra sử dụng một cách quang minh chính đại được. Nếu không thì e rằng dù có chạy đến chân trời góc biển cũng sẽ bị người ta truy sát rất thê thảm a. Xem ra trước tiên cần phải nỗ lực tu luyện nội lực và ma pháp của bản thân đã.

Long Nhất xòe lòng bàn tay phải, nhìn huyết hồng khô lâu tà dị in trên chưởng tâm, hắn trong lòng không nén được muốn xem xem thực lực của mười tám khô lâu cấp kiếm sư rốt cuộc là như thế nào.

Sau khi dáo dác nhìn xung quanh, Long Nhất miệng khẽ niệm chú ngữ, chỉ thấy Huyết Hồng Khô Lâu trên tay phát xuất ra một luồng hồng quang yêu dị, phía trước người Long Nhất đột nhiên vô thanh vô tức xuất hiện một vết nứt không gian, rồi ngay lập tức hắc quang lấp lánh, mười tám hắc sắc khô lâu mang khôi giáp bằng xương bao phủ toàn thân, tay cầm cự kiếm xuất hiện trước mặt Long Nhất. Ồ, không phải, trong đó có một tên cầm trong một thanh Huyết Sắc Liêm Đao cực lớn, xem ra so với mười bảy tên khác thì uy vũ hơn nhiều. Long Nhất ngây người nhìn, trong bút ký của Bỉ Đắc Tu Cách đâu có nói đến thằng cha kỳ quái này a.

Để thử uy lực của những khô lâu này, Long Nhất ra lệnh cho chúng công kích mấy chục bụi cây, mệnh lệnh vừa phát xuất, khô lâu tay cầm Huyết Sắc Liêm Đao giống như một trận gió đánh tới, thanh cự đao trong tay vạch ra một đạo hồng mang, ầm một tiếng mấy chục bụi cây đó bị chém bật gốc bay tơi tả lên không trung, trong khi mười bảy khô lâu khác chỉ vừa kịp bước lên một bước.

“Tuyệt, tuyệt! Hảo tiểu tử. ” Long Nhất cười to hai tiếng rồi dùng sức vỗ vỗ lên vai bộ khô lâu đó, hắn thật sự rất hài lòng, thực lực của bộ khô lâu này rõ ràng còn vượt trội hơn cả kiếm sư, nói không chừng so với đại kiếm sư còn cao hơn một chút.

“À, phải cho ngươi một danh tự mới được, ta, chủ nhân của ngươi tên là Long Nhất, vậy gọi ngươi là Long Nhị đi. ” Long Nhất tự nói với bộ khô lâu này, hắn hiển nhiên quên mất rằng khô lâu căn bản nghe không được những gì mà hắn nói.

Thoáng chốc đã đến nửa đêm, cổng thành Quang Minh sớm đã khép lại. Long Nhất bỏ mọi vật lại vào trong không gian giới chỉ, chạy như bay về phía Quang Minh thành.

Quang Minh thành không hổ là nơi hội tụ của các thương nhân phương Bắc, đường đi thì rộng rãi, các cửa hiệu san sát nhìn mãi không thấy điểm dừng. Tuy đã nửa đêm nhưng trên đường phố người đi lại không ngớt, thậm chí rất nhiều cửa hiệu vẫn còn sáng đèn buôn bán.

Long Nhất chọn một lữ điếm hào hoa bước vào, chỉ thấy đại sảnh vẫn còn giăng đèn sáng rực, vài người đang túm năm tụm ba ăn đêm tại phòng ăn nằm cạnh đại sảnh.

Sanh ý của lữ điếm này vô cùng tốt, khi Long Nhất tiến vào thì chỉ còn thừa hai phòng xép hoa lệ, mười kim tệ một ngày. Long Nhất đối với kim tệ cũng không có chút khái niệm gì bởi vì trên người hắn còn tới một vạn kim tệ mà vẫn chưa dùng hết bao nhiêu. Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều liền móc ra Tử Tinh Phiếu trả tiền phòng cho hai ngày.

Long Nhất không lập tức đi vào phòng ngay mà ngồi lại phòng ăn gọi lấy hai món. Hắn từ trưa đến giờ vẫn chưa có cái gì vào bụng, vừa nãy tâm thần lại bị Vong Linh Ma Pháp hấp dẫn, cho đến lúc nhìn người khác dùng bữa mới chợt nhớ tới cái bụng rỗng không của mình.

Lúc này, một thiếu nữ mặc hắc y bước vào, dáng người thập phần nóng bỏng, nhưng mặt mũi lại rất bình thường. Nàng cũng không nói nhiều chọn ngay gian phòng hoa lệ nằm đối diện phòng Long Nhất, sau khi xong xuôi thì quay người đi vào phòng ăn.

Long Nhất chăm chú ngắm nhìn nữ tử này, thứ hấp dẫn hắn đương nhiên không phải dung mạo mà là thiếu nữ này khiến Long Nhất không thể nhìn thấu được, nhìn thoáng qua thì giống như người bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ lại giống như bị một tầng mây vụ bao phủ. Long Nhất biết nàng không phải là người bình thường, có thể một thân một mình xông pha bên ngoài đương nhiên không hề đơn giản chút nào.

Tựa hồ cảm thấy Long Nhất đang chăm chú nhìn mình, thiếu nữ ngẩng đầu nhìn lại Long Nhất, nhãn tình giống như một hào nước sâu nhìn không thấy đáy. Ngay lúc này, mục quang đột nhiên lấp lánh quỷ dị.

Long Nhất “Hừ” lạnh một tiếng, thần quang trong mắt lóe sáng, đồng tử như kim châm nghênh tiếp song mục của nàng.

Thiếu nữ khẽ kêu một tiếng, sắc mặt trắng bệch, ngạc nhiên nhìn Long Nhất.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200