Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 25
Phần 25

Ngân Lang Vương chăm chú nhìn Long Nhất, sau đó quay đầu mang theo hài tử của hắn chạy ra khỏi rừng sâu.

Mặt trời lặn dần về hướng tây, chỉ còn sót lại vài ánh dương quang. Gió thổi, lá cây đung đưa xào xạc, bóng hình một người một ngựa dưới ánh chiều tà in lên mặt đường dài dằng dặc.

Lúc này Long Nhất sử dụng quang thuật cấp thấp để tự cầm máu, sau đó mới bắt đầu chữa trị cho thiếu nữ đang hôn mê bất tỉnh cùng với con Độc Giác Mã của nàng. Có điều do chỉ sử dụng sơ cấp y thuật nên hiệu quả tịnh không được lý tưởng cho lắm. Tiếp đến hắn đem con Độc Giác Mã tìm tới một khe suối nhỏ gần đó, rồi đỡ thiếu nữ đang nằm trên mình ngựa nhẹ nhàng đặt xuống thảm cỏ. Nhìn thiếu nữ đang trong cơn mê mà vẫn nhăn mày cau có, trên khuôn mặt diễm lệ lại có những đường nét lạnh lùng, cương ngạnh, Long Nhất cười cười vỗ vỗ vào mặt nàng lẩm bẩm nói: “Đến cả lúc hôn mê cũng đầy ngạo khí như thế này! Là một mỹ nhân thì nên ôn nhu một chút mới tốt chứ. ”

Long Nhất nhìn trên người thiếu nữ phát giác có vài vết thương còn đang nhỏ máu, mặt nàng càng lúc càng đỏ, hình như đã bắt đầu phát sốt, chỉ e nếu chậm trễ thì có lẽ sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Long Nhất đứng dậy, vết thương trên vai lại nhói lên khiến hắn nghiến răng cắn rách cả môi. Nhìn quanh tứ phía, đột nhiên trước mặt thoáng lên một cái, hắn liền bước tới bờ suối ngắt một nhúm cỏ màu tím rồi đưa lên mồm nhai, sau đó cười vui vẻ. Dù gì bản thân cũng có thể được xem là một bán chuyên gia về thảo dược, hắn dám khẳng định loại cỏ sắc tím này có công dụng cầm máu.

Bứng lấy một nhúm cỏ màu tím đem giã nát, Long Nhất trước tiên đắp qua loa lên vai mình để cầm máu. Nhưng đến lúc bôi thuốc cho thiếu nữ thì hắn lại thấy hết sức lúng túng. Thiếu nữ có hai vết thương khá sâu, một vết nằm ở ngực phải, còn một vết nằm trên đùi, hai nơi này đều là những vị trí hết sức nhạy cảm của nữ nhân. Vạn nhất nàng tỉnh dậy rồi đòi sống đòi chết thì phải làm thế nào đây?

Do dự một hồi rồi cũng bắt đầu cởi bỏ chiếc áo giáp bằng da bó sát người của thiếu nữ. “Ái dà! Cứu người là khẩn cấp. Mình tạm thời đóng vai đại phu một lần vậy. Dù sao người ta cũng hay nói lương y như từ mẫu mà! ” Long Nhất trong lòng tự nhủ với bản thân.

Rất nhanh Long Nhất phát hiện ra rằng tấm lòng lương y như phụ mẫu gì đó của hắn hoàn toàn là đồ rắm thối. Hắn không tin, dù có đại phu ở đó lúc kiểm tra thân thể thiếu nữ, thiếu phụ, tâm lý không có nhưng ý nghĩ xấu xa, nhưng ít ra thì tự mình hắn cũng có… Long Nhất sững sờ nhìn cặp nhũ phong săn chắc nay vì mất đi sự gò bó mà nhô ra, không biết đã phải nuốt lại bao nhiêu nước miếng vào bụng. Có lẽ là vì tu luyện đấu khí nên nhũ phong của thiếu nữ mới cao thẳng săn chắc và đàn tính như vậy. Cho dù không cần đụng vào cũng biết là báu vật hãn thế, nhũ châu hồng hồng nhô lên trong gió khe khẽ run lên, cho dù là thánh nhân nhìn vào cũng có thể lập tức biến thành cầm thú.

Long Nhất tuy không phải là thánh nhân, nhưng hắn ngoại trừ hô hấp có chút gấp gáp, thằng tiểu long phía dưới hơi cưng cứng thì căn bản vẫn giữ được tỉnh táo. Thực ra hắn cũng chẳng phải là siêu phàm nhập thánh gì, mà chỉ là vết thương ở ngực phải thiếu nữ đã đề tỉnh hắn. Long Nhất hít sâu một hơi không khí, ổn định lại tinh thần đang chập chờn dao động, cầm lấy thảo dược đã được giã vụn bôi lên miệng vết thương trên ngực phải. Bàn tay khi tiếp xúc với bộ ngực trắng mịn cùng làn da sung mãn đàn tính bỗng run bắn lên, bụng thầm kêu nguy hiểm.

Tay Long Nhất án tại ngực phải của thiếu nữ, từ từ xoa đều thảo dược, cảm giác sảng khoái khiến Long Nhất cứ đờ đẫn. Bỗng nhiên tiếng hí của Độc Giác Mã vang lên làm hắn giật mình tỉnh lại. Long Nhất chăm chú nhìn vào ngực của thiếu nữ, thấy nhũ phong khẽ động đậy, ma xui quỷ khiến thế nào lại dùng ngón tay nhẹ nhàng búng xuống, nhìn hai hạt anh đào vì bị kích động mà cấp tốc nhô lên, Long Nhất cười dâm đãng: “Cái vật nhỏ này thật là khả ái. ”

Đối với hành động dâm tà của bản thân, hắn không nén được phải tự bật cười. Long Nhất hai tay tháo miếng vải vụn đắp lên vết thương trên đùi thiếu nữ. Xoẹt một tiếng xé ra một mảnh lớn, ngoài trừ vết thương còn lộ ra một mảng da thịt trắng nõn nà, mùi máu tanh hòa lẫn một chút hương vị đặt biệt phà vào mũi của hắn.

“Tục ngữ nói nam nhân thối, nữ nhân thơm, câu nói này quả thật không sai. Hương vị trên người mỹ nhân này cho dù là máu tanh cũng không thể át đi được. ” Long Nhất lầm bầm nói.

Vừa tách chân thiếu nữ ra để đắp thuốc, Long Nhất đột nhiên ngẩn ngơ, nguyên lai là do hắn vừa xé cái quần đã dùng lực hơi lớn, khiến cho quần lót của thiếu nữ rách toang, mấy sợi lông đen nhánh tinh nghịch nhô lên từ hai bên. Trông như một diễm cảnh mỹ lệ, máu từ mũi Long Nhất phun ra lai láng.

“Không được vô lễ, không được vô lễ” Long Nhật một mặt tí hí mắt lươn, một mặt lầm bầm nói rồi cầm thảo dược trên tay xoa lên vết thương. Hắn tự mình cũng không hiểu là do cố ý hay vô tình mà tay lại hơi chệch đi, nửa bàn tay án tại cái nơi thần bí mềm mại nằm giữa đùi nàng, một chút nhiệt lượng truyền vào bàn tay hắn rồi thẳng đến tim, dòng điện nhỏ đó khiến Long Nhất run lên từng hồi. Dường như theo bản năng, ngón giữa của hắn cứ ấn ấn xuống, nhưng rồi cái ấn này bị dừng lại, nguyên do là trực tiếp vào đúng cái khe thần bí ấy.

Sung sướng, sảng khoái, Long Nhất trong lòng rên lên một tiếng, bàn tay to lớn có chút không nỡ rút ra. Vừa trấn áp tinh thần, Long Nhất vừa thở ra một hơi dài, áp đảo những ý niệm nhạy cảm vừa thoáng qua trong đầu.

” Ai da! Tiểu mỹ nhân này nóng nảy quá, lại còn tốc chiến tốc quyết nữa. Tự hại bản thân ra nông nỗi như vậy. ” Long Nhất trong lòng thầm than, nhưng sau đó lại nhanh chóng dùng thảo dược xoa lên vết thương trên đùi thiếu nữ, tiếp đó lại xé một miếng vải nhỏ băng lại. Sau khi băng bó vết thương cho nàng xong, Long Nhất hít một hơi dài rồi vội vàng lôi từ trong không gian giới chỉ ra một chiếc áo lót dài khoác lên thân thể đầy mị lực của nàng.

Còn cơn sốt của nàng thì Long Nhất thật vô phương chữa trị. Hắn chỉ có thể dùng nội lực bảo hộ nguyên khí của thiếu nữ, sau đó dùng Hàn Băng Thuật tạo ra một khối băng nhỏ rồi lấy y phục quấn vào đắp lên trán nàng.

Mặt trời đã hoàn toàn khuất sau chân trời, gió đêm hiu hiu thổi, phảng phất như bàn tay mẹ nhè nhẹ vỗ về. Lông mi Ngu Phượng bắt đầu lay động lay động, nàng từ từ mở mắt, lúc này đập vào mắt nàng là bầu trời sao lóng lánh, cảm giác mêng mông ấy khiến người ta tưởng như đang lạc mình trong vũ trụ, tấm lòng dường như cũng rộng mở hơn nhiều.

“Ta còn chưa chết ư? ” Ngu Phượng lúc này đã nhận thức được cảm giác đau đớn trên người. Đầu tiên nàng nhớ rằng trước lúc hôn mê, trong đám ma lang đã xuất hiện một bóng hình “Là chàng đã cứu mình”

Ngu Phượng ngước đầu lên một cách khó nhọc, chỉ thấy một nhân ảnh uể uải nằm trên một tảng đá to gần khe suối, hai chân vắt vẻo chống lên đó, hai tay đặt sau gáy, trong miệng hình như còn đang ngậm một cọng cỏ, khuôn mặt vì trời quá tối mà tạo chút cảm giác mông lung huyền ảo.

“Cảnh đêm trăng đẹp như vậy, thật khiến cho thi hứng của ta lại nổi lên. ” Nhân ảnh đột nhiên phát ra tiếng nói có chút hàm hồ.

Ngu Phượng sững sờ, chẳng lẽ chàng là thư sinh, thế sao chàng lại có thể cứu thoát mình từ trong đám sói nhỉ?

Lúc này, nhân ảnh khẽ ho một tiếng rồi đột nhiên nói, “A… biển lớn, ta là nước, A… tuấn mã, ta là bốn cái cẳng. ”

Ngu Phượng nghe mà thấy sững sờ, “Hi Hi”, tiếng cười nhẹ như tiếng chuông ngân khe khẽ vang vọng trong đêm.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200