Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 31
Phần 31

“Ngươi biết ‘lục dã tiên tung’ từ đâu ra không?”. Lộ Thiên Á ngửi thấy hương thơm thảo mộc từ người Long Nhất bay sang, tay cũng đang cầm một chén rượu lục sắc làm từ lục dã tiên tung.

Long Nhất nhìn Lộ Thiên Á cười nhạt nói: “Để ta đoán thử nhé, chắc chắn là từ tinh linh sâm lâm”.

Lộ Thiên Á kinh ngạc nhìn Long Nhất, lẩm bẩm nói: “Chả lẽ ngươi không phải giống như bộ dạng khù khờ này sao? ”.

Long Nhất mặt dày cười cười nói: “Rất tiếc, thông minh vốn là khuyết điểm lớn nhất của ta”.

Lộ Thiên Á vừa cười vừa nhìn hắn hỏi: “Hi hi… ngươi nói chuyện buồn cười thật, ngươi từ đâu đến thế? ”.

“Ta đến từ một nơi rất xa, nàng hỏi vấn đề đó liệu có phải nàng… thích ta? ” Long Nhất nhìn Lộ Thiên Á cười “hắc hắc”, hai mắt không thèm che dấu chăm chú nhìn lên người Lộ Thiên Á.

Lộ Thiên Á gương mặt ửng hồng, gắt nói: “Đồ mặt dày, đại sắc lang! ”.

Long Nhất nhìn tiểu tinh linh nhút nhát, hai mắt lộ vẻ cười cợt.

Bỗng một thân ảnh lọt vào mắt hắn, chính là Ngu Phượng cô gái hôm trước hắn cứu thoát khỏi thiên lang, giờ bộ dạng lại không giống hôm trước toàn thân mặc hỏa hồng bì giáp sáng lóa mắt.

Ngu Phượng tựa như đang có tâm sự, trước mặt nàng là một chén rượu đầy, hai bên tả hữu là hai thị tỳ mỹ lệ, nếu Long Nhất hôm trước nghe được đoạn hội thoại thì sẽ nhận ra đó là hai thị tỳ đi theo mẫu thân Ngu Phượng.

“Uy, một tiểu thư phụng hoàng gia tộc, ngươi đừng để cô ấy chú ý, bằng không chết không biết vì sao”. Tiểu tinh linh Lộ Thiên Á thấy Long Nhất đang nói chuyện với nàng nhưng con mắt lại di chuyển trên người Ngu Phượng, tâm lý có chút không thư thái.

“Ta chú ý nàng hơn, nàng còn hấp dẫn hơn cô ta! ” Long Nhất quay đầu cười nói, thầm nghĩ “Ngôn từ đường mật vừa hữu dụng lại chẳng tốn tiền, tội gì không nói nhiều chút”.

“Thật vậy sao! Ta thấy mình còn chưa bằng nửa cô ấy” Lộ Thiên Á khuôn mặt ửng hồng, khóe miệng tươi cười thể hiện rất thích ngôn ngữ đường mật này của Long Nhất.

Long Nhất chỉ cười không nói tiếp, tiểu tinh linh phong tư mặc dù hấp dẫn, kỳ thực vẫn không bằng Ngu Phượng. Mặc dù hắn cũng biết tinh linh tộc tuổi thọ lâu dài, như Lộ Thiên Á cũng đã một trăm năm mươi tám tuổi, nhưng tâm lý vẫn chỉ như một thiếu nữ mười sáu.

“Long Nhất, bụng ta đói rồi, chúng ta đi ăn thôi” Lộ Thiên Á kéo tay áo Long Nhất nói.

“Tốt, bụng ta cũng đang đói” Long Nhất gật đầu rồi cùng Lộ Thiên Á rời khỏi mạo hiểm giả tửu lâu.

Vừa rời khỏi tửu lâu Long Nhất đã nghe từ sau có tiếng hô hoán: “ Dừng lại, ngươi dừng lại! ”.

Hai người quay người nhìn, chỉ thấy Ngu Phượng cùng hai thị tỳ chạy tới. Ngu Phượng cách chỗ Long Nhất không xa, mắt chăm chú nhìn Long Nhất. Từ trong tửu lâu Ngu Phượng nhìn thấy từ sau lưng Long Nhất trông rất giống với ân nhân đã cứu cô liền vội vàng đuổi theo. Sau khi hắn quay người, Ngu Phượng lại thấy nam nhân kia chính là kẻ bẩn thỉu xấu xa, không biết dùng thủ đoạn gì sờ ngực nàng tại tiểu trấn không tên. Đôi mắt nàng lộ vẻ khinh bỉ, trong suy nghĩ của nàng “Vị đại anh hùng kia và tên bẩn thỉu này sao có thể so sánh được chứ? ”. Liền hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

Đúng lúc này, những thường nhân hai bên đường đột nhiên hoảng hốt hét lên. Chỉ thấy một thanh niên trang phục hoa lệ cưỡi độc giác thú ngang ngược phi trên đường, mồm hô to: “Tránh đường, mau tránh đường cho bổn thiếu gia”.

Mọi người vội tránh đường, các cửa hiệu bị đạp đổ. Trên đường chỉ còn một tiểu hài tử sáu bẩy tuổi đang ngây ngốc nhìn độc giác thú phi tới, gương mặt lộ vẻ hoảng sợ, đứng im bất động.

“Hỗn đản” Ngu Phượng vừa chửi vừa toàn lực phóng tới, chỉ tiếc là khoảng cách tới tiểu hài quá xa, chỉ có thể tận mắt nhìn tiểu hài tử bị đạp chết dưới móng ngựa.

Đột nhiên Ngu Phượng cảm thấy một trận cuồng phong thổi qua, một thân ảnh hư ảo xuất hiện bên cạnh tiểu hài, cùng lúc độc giác mã phóng tới, mọi người kêu thất thanh, đồng thời đều đinh ninh nghĩ rằng hai người sẽ bị dẫm chết. Nhưng chỉ nháy mắt liền thấy một cẩm y thanh niên ôm tiểu hài phiêu du giữa không trung, tựa như thần tiên hạ phàm.

Ngu Phượng nhìn Long Nhất thân hình phiêu lãng hạ xuống, liền nhớ lại ân nhân tốc độ nhanh như quỷ mị cùng thân pháp ưu mỹ cũng tựa như nam nhân này, chẳng lẽ nam nhân bỉ ổi này là ân nhân? Nàng thực khó chấp nhận nổi.

Lúc này thanh niên hoa lệ cưỡi độc giác mã cách một đoạn liền dừng lại nhảy xuống đi tới trước mặt Ngu Phượng nhưng hai mắt dán vào thân hình nàng, nói: “Phượng tiểu thư, vừa rồi đã khiến nàng sợ hãi ta xin mời nàng một bữa ăn để bồi thường”. Thanh niên nịnh nọt Ngu Phượng.

“Ngân Kiếm, ngươi là con trai thành chủ mà lại điên cuồng vậy, không biết trong thành cấm cưỡi ngựa sao? ” Ngu Phượng âm thanh giận dữ, hai mắt trừng trừng nhìn hắn.

Ngân Kiếm? Dâm tiện? Long Nhất hứng thú nghe tên gọi thanh niên đó không khỏi buồn cười, hình như tên gọi này cũng đã từng nghe qua, hơn nữa hành vi tiểu tử này càng thấy quen thuộc, nghĩ kỹ lại thấy hành vi tiểu tử này chẳng phải giống Tây Môn thiếu gia nhục thể của hắn sao.

“Ta không thèm để ý đám tiện nhân không đáng làm người này” Ngân Kiếm ngạo mạn hai mắt nhìn về Long Nhất, con mắt liền dừng lại tựa hồ đang nghĩ kỹ điều gì.

Ngân Kiếm lập tức đi tới chỗ Long Nhất ôm quyền hỏi: “Huynh đài này khuôn mặt rất quen, không biết quý tính đại danh là gì? ”. Ngân Kiếm là một phần tử giai cấp thượng lưu của Cuồng Long Đế Quốc, đương nhiên hắn biết Long Nhất mặc cẩm y người thường không thể mặc, khuôn mặt lại rất quen, nên liền tạm thu lại bộ mặt cao ngạo.

Ngu Phượng nhìn thái độ Ngân Kiếm với Long Nhất mà kinh ngạc, sớm đã biết hắn tại Quang Minh Thành này vô pháp vô thiên, với người khác căn bản không thèm để mắt.

“Tại hạ Long Nhất, trước kia chưa từng đến Quang Minh Thành, cũng chưa từng gặp các hạ”. Long Nhất cười nhẹ hồi lễ. Hắn cũng đại khái đoán ra chuyện gì, tiểu tử kia là con Quang Minh Thành chủ, trước kia có thể cùng cha hắn tới Long Thành, có lẽ cùng với Tây Môn Vũ có qua lại.

Long Nhất không thể ngu ngốc để lộ thân phận, mặc dù sau khi đào thoát khỏi Long Thành mọi chuyện vẫn yên tĩnh, cũng không có công văn truy nã phát ra, nhưng không thể không cẩn thận, hơn nữa hắn không thích thân phận đó, hắn nguyên là Long Nhất mặc dù thân xác là của Tây Môn Vũ.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200