Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 78
Phần 78

Long Nhất thu hồi nội lực, sau đó hít một hơi chân khí sau đó từ từ mở mắt ra. Lộ Thiến Á & Lãnh U U quan tâm, lập tức chjay lại, một tả một hữu ngồi xuống lau mồ hôi cho hắn.

“Ân công, phu quân tôi sao rồi? ” Tố Tố khẩn trương nhìn Long Nhất hỏi. Đối với sự xuất thủ tương trợ của mọi người, trong long nàng vô cùng cảm kích.

Long Nhất cười cười nói: “Huynh ấy không có gì đáng ngại nữa, chỉ là thân thể còn hư nhược, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian dài nữa mới hồi phục lại như xưa. ”

Tố Tố thở nhẹ một hơi từ từ nói: “Chỉ cần chàng không sao là tốt rồi, có dưỡng thương một thời gian cũng không sao. Nếu chàng bỏ tôi mà đi thì tôi quyết sẽ đi theo cùng chàng. ”

Nghe nàng nói, Long Nhất không hề thay đổi nét mặt. Lúc đối diện với sinh tử tình cảm phu thê chân chính mới được thể hiện. Lãnh U U & Lộ Thiến Á không tự chủ đều nhìn Long Nhất, mặt lộ vẻ hạnh phúc. Bọn họ đã không chọn nhầm, đã gặp được một vị phu quân tốt. Tuy hắn có hơi hoa tâm (đa tình) nhưng hắn là một nam nhân tốt, sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi bọn họ. Sự việc xẩy ra ở hoang mạc thảo nguyên đã chứng minh điều đó.

Tố Tố nhìn Lãnh U U & Lộ Thiến Á cùng đứng bên cạnh Long Nhất, mắt hiện lên vẻ tiểu ý. Nàng thấy ân công diễm phúc chẳng ít. Tại Mạc Tây tộc, nhất dạ phu thê tuỵệt đối không được chấp nhận.

“Đại ân của các vị, Tố Tố luôn khắc ghi trong tâm. Viên niệm châu này chính là tín vật. Sau này nếu có việc gì mà tôi có thể giúp được, hãy mang nó đến Mặc Tây tộc tìm tôi. Chỉ cần ân công có lời, Tố Tố dù phải bỏ cả tính mệnh cũng không từ. ” Tố Tố từ không gian giới chỉ trên tay lấy ra một viên châu tỏa ra ánh sáng bạch sắc đưa cho Long Nhất nói. Nhận ân tất phải báo, nghe lời nàng nói có thể thấy nàng là một người hào sảng & chính là cân quắc anh thư.

Long Nhất nhận lấy hạt niệm châu, nghe Tố Tố nói vậy rất là cảm động. Tất cả mọi người đều như thế.

Tố Tố đỡ phu quân hành lễ với Long Nhất & mọi người rồi bước đi.

“Đại tỷ! Xin dừng lại một chút! ” Long Nhất khẩn cấp gọi theo.

“Ân công, có chuyện gì thế? ” Tố Tố quay người lại hỏi.

“Tôi muốn hỏi thánh nữ Tì bích của Ngạo Nguyệt đế quốc & đại tỷ có quan hệ gì không? ” Long Nhất hỏi.

“Tì Bích? Ân công biết cô ấy? Cô ấy chính là đường muội (em ruột) của tôi. ” Tố Tố nói.

Qủa thật là có quan hệ thân thích, Long Nhất liền cảm thấy hưng phấn. Chàng hỏi nhanh: “Giờ tỷ có biết cô ấy đang ở đâu không? ”

Tố Tố lắc đầu nói: “Tì Bích hai năm trước đã rời khỏi bộ tộc. Tôi bây giờ cũng chẳng biết cô ấy đang ở đâu nữa. ”

Long Nhất thất vọng cúi đầu thở dài một cái, vẻ mặt vô cùng chán nản. Người hắn như chìm trong suy nghĩ, Tì Bích nàng đi đâu mới được chứ?

Tố Tố nhìn thấy vẻ mặt của Long Nhất, trong long cảm thấy rất lạ, hình như anh ta & đường muội có quan hệ gì đó. Sau đó nàng nói: “Ân công muốn nói gì với đường muội không? Nếu như gặp dường muội tôi sẽ chuyển lời giúp. ”

Long Nhất hít sâu một hơi, cố gắng đè nén những cảm xúc trong long, cười nói: “Nếu như đại tỷ gặp được Tì Bích, hãy nói với nàng ấy rằng Long Nhất ta nhất định sẽ làm nàng ấy chấp nhận tín vật của ta, dù nàng ấy có trốn ở chân trời góc bể, ta cũng nhất định sẽ tìm ra nàng vì chính nàng ấy là tân nương của ta. ”

Tố Tố kinh ngạc, thần sắc bất định nhìn Long Nhất, mãi sau mới nói: “Ân công có biết tập tục hôn nhân của Mạc Tây tộc bọn ta không? ”

Long Nhất cười cười nói: “Ta biết, nhất phu nhất thế phải không? ”

Tố Tố gật đầu nhưng Lộ Thiến Á & Lãnh U U đang bên cạnh Long Nhất sắc mặt đại biến, ngọc thủ nhanh chóng ôm chặt lấy thân hắn, như sợ sẽ hắn bỏ chạy đi mất vậy.

“Ta đã có 2 vị thê tử nhưng ta nhất định sẽ lấy cô ấy. Ta không cần biết quy định của Mạc Tây tộc các nàng. Ta, Long Nhất nhất định sẽ lấy nàng ấy! ”

Long Nhất nói từng câu từng chữ, sau đó phất tay cùng mọi người nhằm phía tây đi mất. Tố Tố nhìn thân ảnh Long Nhất đi ngày càng xa, lắc đầu thở nhẹ một hơi, chân điểm xuống đất ôm phu quân bay đi.

Trên đường, Long Nhất trầm mặc không nói. Trên mặt hắn thần tình biến ảo bất định. Biểu tìnhvui mừng, xót thương, cảm động, tức giận thay nhau xuất hiện. Sau cùng hắn thở dài một hơi, vẻ mặt khôi phục lại như mọi ngày.

Lộ Thiến Á & Lãnh U U nhìn nhau, cùng một lúc thở dài một cái. Bọn họ đều biết trong lòng Long Nhất có một người quan trọng. Hơn nữa họ cũng biết rằng Thánh nữ Tì Bích của Quang minh giáo hội Ngạo Nguyệt đế quốc, theo truyền ngôn là rất xấu xí & cũng là người tâm ngoan thủ lạt. Nhưng hai người biết Long Nhất tuyệt đối không bao giờ bỏ rơi họ, dù là trong ý nghĩ. Họ biết trong lòng tình lang, nỗi nhớ Tì Bích đang trỗi dậy.

Trên đường lúc này, Lộ Thiến Á & Lãnh U U mỗi người một bên tựa vào vai Long Nhất.

Một lúc lâu sau: Lộ Thiến Á đột nhiên hỏi: “Long Nhất, Tì Bích tỷ tỷ có giống như trong truyền thuyết không? ”

“Nàng muốn biết những chuyện mọi người nói về Tì Bích có đúng hay không chứ gì? ” Long Nhất cười hỏi lại.

“Chàng cứ nói đi! ” Lộ Thiến Á có ý đồ không tốt, tất nhiên nói về khuyết điểm của người khác quả là một hành vi không tốt.

“Không! Cô ấy rất đẹp, như là các nàng vậy! ” Long Nhất cười nói.

“Thật vậy sao? Mọi lời truyền ngôn về nàng đều là không đúng sao? ” Lộ Thiến Á cười nói, trong lòng cảm thấy rất xấu hổ.

“Ta không quan tâm! Người khác có thể nói nàng ấy rất xấu xí, nhưng trong lòng ta nàng ấy luôn là một người đẹp nhất! ” Long Nhất giọng nói đột nhiên trầm xuống, ánh mắt như đang nhớ lại quá khứ.

“Long Nhất, chàng kể cho bọn thiếp nghe chuyện của chàng & Tì Bích đi? ” Lãnh U U nhìn Long Nhất, trên mặt biểu lộ thâm tình, trong lòng không có tí hờn ghen nào.

Long Nhất gật đầu, bắt đàu kể lại những sự việc giữa mình & Tì Bích. Từ việc theo sông đến Lệ Nhân phường nội y bị lộ ra sao, lúc rình nàng tắm, sau lúc bị cơn đại phong của Ô Long tạo ra đã được ngửi hương thơm từ nàng thế nào, lúc sờ người nàng bị nàng bức hôn, lúc nàng xả thân cứu hắn khi đối diện với Đại Địa Chi Hùn, lại cả lúc trong buổi đêm nàng không muốn trói buộc hắn nên đã nén bi thương bỏ đi ngay trong đêm, đều kể cho lưỡng nữ nghe.

Nghe Long Nhất kể lại với giọng đầy cảm xúc, Lộ Thiến Á & Lãnh U U mắt ướt từ lúc nào không hay. Các nàng bị sự hy sinh & rộng lượng của Tì Bích làm cho cảm động. Trong lòng các nàng, Tì Bích đối với tình lang tình thâm ý trọng, dù ở nơi nào nàng cũng không bao giờ quên.

“Long Nhất! Chàng đừng đau lòng. Ti Bích tỷ tỷ biết chàng đối với tỷ ấy như thế, nhất định sẽ xuất hiện để gặp chàng. Lúc đó tỷ ấy cùng bọn ta sẽ cùng hầu hạ chàng. ” Lộ Thiến Á an ủi.

“Phu quân! Thiếp rất yêu chàng & Ti Bích tỷ cũng thế, không hề kém bọn thiếp đâu! ” Lãnh U U đang ôm chặt Long Nhất mạnh mẽ nói, đầu tiến tới tựa vào vai Long Nhất. Bình thường nàng hay gọi thẳng tên Long Nhất, lúc này do động tình nên chủ động gọi Long Nhất là phu quân.

Long Nhất trong lòng cảm động, mở rộng hai tay ôm chặt các nàng vào lòng, sống mũi thấy cay cay.

Vô Song ở bên, mắt nhìn xa xăm, thấy 3 người ôm nhau, giọng khinh bỉ thốt lên một câu: “Cái tên tiểu tử xấu xa không tài kém đức, không hiểu tại sao lại có những người con gái sẵn lòng chết vì hắn. ”

Tố Tố ôm trượng phu đến Sương Phong thành, mua một cỗ xe ngựa, sau đó nhằm hướng Mạc Tây tộc đi tới.

Trên trời những đám mây u ám đã bị gió thổi tan. Mặt trời lại chíếu xuống thế giới vạn ánh kim quang ấm áp. Một người mặc tự bào (áo dài chấm gót) trắng đang xuyên qua các tia kim sắc. Trên đầu đội đấu bồng (mũ) hắc sắc, trên không trung thân ảnh nhẹ nhàng sống động, thân hình vô cùng ưu mỹ.

Bỗng nhiên, đang phiêu du trong không trung nhìn xuống dưới bỗng lộ vẻ kinh ngạc, thân hình lập tức dừng lại: “Đường tỷ! ”

Một âm thanh truyền đên bên tai Tố Tố. Nàng quay đầu nhìn lại thấy chính là đường muội Tì Bích mặc tự bào, thân hình trên không trung đang từ từ nhằm hướng nàng hạ xuống.

“Tì Bích! ” Tố Tố vui mừng thốt lên. Chờ Tì Bích hạ xuống mã xa, hai người lập tức ôm chặt lấy nhau.

“Đường tỷ, có bao giờ thấy tỷ ngồi trên xe ngựa đâu, tỷ phu đâu rồi? ” Ti Bích hỏi. Tố Tố kéo Tì Bích vào trong xe, trượng phu của nàng vẫn còn hôn mê nhưng nàng không cảm thấy lo lắngvì Long Nhất đã nói phải 2 ngày nữa chàng mới tỉnh lại.

“Tỷ phu bị sao vậy? Ai đã đả thương tỷ phu? ” Tì Bích toàn thân phát ra từng trận hàn khí. Cha mẹ mất từ sớm, từ nhỏ đã được đường tỷ xả thân nuôi dưỡng chăm sóc nên tình cảm của nàng đối với đường tỷ vô cùng sâu đậm. Tố Tố liền kể lại chuyện vừa qua. Nguyên nhân là do Băng Phog dong binh đoàn của Tam hoàng tử nhìn thấy vẻ mỹ lệ của Tố Tố, muốn dở thủ đoạn lấy sức mạnh để ép buộc nàng nhưng bị phu thê của nàng phá hỏng. Vì thế hắn liền phái người trên đường truy sát vợ chồng nàng.

“Băng Phong dong binh! Mộ Dung Phong! Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi! ” Tì Bích nghiến răng nói, nhưng nàng không biết Băng Phong dong binh & Tam hoàng tử Mộ Dung Phong đã bị Long Nhất một mình giết chết trên hoang mạc thảo nguyên.

“Rồi sao đường tỷ? Sau đó ai cứu trợ vợ chồng tỷ? ” Tì Bích hỏi.

Tố Tố vẻ mặt quái dị, nhìn Tì Bích. Nàng cứ định nói lại thôi rồi lại định nói lại thôi, mãi vẫn chưa nói lời nào.

“Đường tỷ! Sao lại nhìn muội như thế? Người đó là ai thế? ” Tì Bích thấy có điều bất thường hỏi.

“Một người thề là dù chân trời góc bể nhất định cũng tìm được muội, nhất định lấy muội làm tân nương. ” Tố Tố cười nhẹ nói.

Tì Bích chấn kinh từ tâm hồn đến thể xác, nhất thời đứng yên như kẻ ngốc. Tố Tố thở đài một hơi, hai tay đưa ra ôm đầu Tì Bích kéo lại. Thấy Tì Bích sắc mặt trắng bợt, vẻ mỹ nhược đã không còn, hai mắt như được bao phủ bơi lớp sương mù u tối, đôi môi run nhẹ, lúc mở ra lúc mím chặt. Nếu chú ý lắng nghe sẽ phát hiện nàng thốt nhẹ lên hai chữ: “Long Nhất! ”

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200