Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 167
Phần 167

Biểu tình của Lăng Phong có chút phức tạp, nàng thật sự là không có một chút cảm giác nào đối với Long Nhất ư? Nói ra có thể ngay cả chính nàng cũng không tin. Có lúc nàng cũng có sự thôi thúc muốn nói cho hắn biết nàng đích thực là thân nữ nhi, chỉ là liệu sau khi Long Nhất biết điều đó sẽ phản ứng như thế nào? Đang luôn coi một người là huynh đệ bỗng chốc biến thành nữ nhân, đối với hắn mà nói khó mà tiếp thụ nổi. Hơn nữa thân phận của nàng cũng đã là một sự trói buộc khó vượt qua… Lăng Phong suy nghĩ đến xuất thần, trong đôi mắt xanh thẳm lại chợt thoáng qua một tia oán hận cùng bất lực. Oán ai? Hận ai?

Tây Môn Vô Hận nhìn biểu tình biến đổi không ngừng của Lăng Phong, cho dù không hiểu hết nội tình nhưng nàng cũng biết rằng Lăng Phong đương nhiên là đã mê nhị ca của nàng. Khiến nàng không khỏi cảm thán cho thế sự hay đổi thay, từ một gã công tử quen thói ăn chơi phóng đãng bất học vô thuật, một thời là tên dâm tặc khiến các tiểu thư chưa đính ước ở Đằng Long Thành nghe nói đến đã biến sắc vậy mà giờ đây không ngờ hồng phấn vây quanh như ong thấy mật, mà mỗi người trong đó đều là tuyệt thế khuynh thành. Thậm chí có lúc nàng cũng phát sinh ra ý nghĩ trái luân lí, nếu như Long Nhất không phải là thân ca ca của nàng, phải chăng nàng cũng sẽ xiêu lòng?

“Lăng Phong, tỷ thật sự tên là Lăng Phong ư? Đây hình như là tên của nam tử. ” Tây Môn Vô Hận đột nhiên cười hỏi.

Lăng Phong phục hồi thần trí, đem tất cả nỗi lòng giấu vào nơi thâm sâu nhất. Nàng cười cười nói: “Muội đọc ngược lại một chút thì sẽ biết ngay. ”

“Lăng Phong, Phong Lăng? Phong Linh! ” Tây Môn Vô Hận thình lình nói.

Lăng Phong gật đầu, dáng vẻ đột nhiên có chút cô độc, nàng nói: “Kỳ thực rất ít người biết được cái tên này, phần lớn thời gian tỷ vẫn gọi là Lăng Phong. ”

Tây Môn Vô Hận từ trước tới giờ không biết Lăng Phong ngoài mặt cười đùa quá đáng nhưng bên trong lại cất giấu nhiều tâm sự như vậy. Nàng không hỏi nữa, mà khẽ cười nói: “Tỷ đến đây là muốn tắm giặt à, chúng ta cùng tắm nhé. ”

Sáng sớm ngày thứ hai, Long Nhất hoàn thành việc minh tưởng, bước ra ngoài lều vươn vai duỗi lưng, vừa mới vặn lưng đột nhiên thấy Lăng Phong cùng Tây Môn Vô Hận vừa nói vừa cười từ đằng xa trở về.

Long Nhất ngạc nhiên lẩm bẩm: “Tên tiểu tử Lăng Phong này, thật vẫn còn dám hạ thủ cơ à, nhưng mà bọn họ trở nên thân mật như thế từ lúc nào nhỉ. ” Trong lòng Long Nhất có chút không thoải mái. Có lẽ dưới gầm trời này mọi ca ca đều giống nhau thôi, muội muội vốn đang cực kỳ thân mật với mình lại đột nhiên trở nên thân mật với nam nhân khác thì trong lòng tự nhiên có chút cảm giác chua xót.

Nếu như bọn họ thực sự mến nhau, theo lý phải cảm thấy vui mừng cho bọn họ mới đúng, Long Nhất trong lòng nghĩ vậy nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy có chút khó chịu.

“Nhị ca, bọn muội tìm thấy rất nhiều quả dại ở đằng kia. Ngọt lắm. ” Tây Môn Vô Hận nhìn thấy Long Nhất, hứng khởi chạy như bay tới, trong tay cầm hai quả có màu đỏ tươi hấp dẫn.

“Thế à? Màu sắc tươi đẹp như vậy không biết có độc không. ” Long Nhất nhận lấy trái cây, nhìn một lát rồi nói.

“Đệ đã kiểm tra rồi, không có độc. ” Lăng Phong ở phía sau cười nói.

Long Nhất nhìn dáng điệu tươi cười duyên dáng của Tây Môn Vô Hận, nhìn ngược nhìn xuôi thế nào cũng chỉ thấy giống như một thiếu nữ đang chìm đắm trong bể tình. Hắn tóm vai Lăng Phong kéo lại, cười nói: “Lăng Phong, đệ theo ta ra đây một chút, ta có chuyện muốn nói với đệ. ”

Lăng Phong liếc Tây Môn Vô Hận một cái, khuôn mặt hơi ửng hồng, muốn tránh ra nhưng lại bị Long Nhất nắm chặt.

“Nhị ca, các người muốn nói gì à, đúng là thần thần bí bí, muội cũng muốn biết. ” Tây Môn Vô Hận tò mò nói.

“Đây là chuyện giữa nam nhân chúng ta với nhau, một tiểu cô nương như muội dự nhiệt náo làm gì. ” Long Nhất vừa nói vừa cưỡng bức Lăng Phong phải đi theo hắn, còn ngoài mặt vẫn treo bộ mặt tươi cười rực rỡ.

Tây Môn Vô Hận nhìn hình bóng hai người co co kéo kéo xa dần, phì cười: “Việc giữa nam nhân? Hi hi. ”

Vừa quay đầu, vẻ mặt tươi cười của Tây Môn Vô Hận chợt sững lại. Bởi vì nàng phát hiện Nhân Nhân đang đứng trước cửa lều, dùng ánh mắt phức tạp thống khổ nhìn nàng, rõ ràng cũng giống như Long Nhất hiểu lầm giữa nàng cùng Lăng Phong có điều gì đó.

Tây Môn Vô Hận ngẩn người ra, nhất thời không biết phải nói cái gì. Nàng đã đáp ứng giữ bí mật của Lăng Phong, nhưng mà cái loại cảm giác bị người coi như tình địch đó thật quá khó chịu. Hơn nữa chuyện này đúng là một vụ lừa đảo, Phong Linh nha đầu này cũng là, rõ ràng là một nữ hài tử mà ngày ngày lại cải trang thành một nam nhân đi khắp nơi trêu ong dẫn bướm.

“Nhân Nhân, ta… ta với Lăng Phong thực sự không có gì đâu, muội đừng có hiểu lầm. ” Tây Môn Vô Hận lúng túng nói, trong lòng cảm thấy thập phần cổ quái. Nàng – một thiếu nữ lại đi giải thích với một thiếu nữ khác rằng nàng với một thiếu nữ không phải có quan hệ tình yêu, đây là chuyện quái quỷ gì đây.

“Tây Môn Vô Hận, tỷ không cần lừa gạt muội, Lăng Phong mặc dù theo đuổi rất nhiều thiếu nữ nhưng cho tới giờ vẫn chưa từng thân mật với cô gái nào như thế, các người… ” Nhân Nhân sắc mặt tái nhợt nói, đột nhiên cổ họng tắt nghẹn, chỉ cảm thấy phút chốc tâm hồn thiếu nữ vừa chua xót vừa bi thương, cuối cùng vành mắt đỏ hoe nói không nên lời.

Tây Môn Vô Hận thấy Nhân Nhân đau lòng như thế, vội la lên: “Muội phải tin ta, ta hướng tới Quang minh thần phát thệ, giữa ta với Lăng Phong tuyệt đối không có tình cảm nam nữ. ” Chỉ có tình hữu nghị tỷ muội, trong lòng nàng bổ sung thêm.

Nhân Nhân thấy Tây Môn Vô Hận vẻ mặt chân thành, hơn nữa nàng – một tế tự còn thề trước Quang minh thần, nên có lẽ không phải là giả, vậy mà trong lòng nàng thủy chung vẫn có một cái gai đâm vào.

“Kỳ thực Lăng Phong chỉ xem ta như là muội muội, nàng cũng biết huynh ấy với nhị ca của ta là hảo huynh đệ, đối đãi với muội muội tự nhiên là có vẻ thân mật một chút. ” Tây Môn Vô Hận miễn cưỡng giải thích. Nàng có cảm giác như sắp ngất xỉu. Mối quan hệ này đúng là loạn cào cào, chẳng hiểu Nhân Nhân một khi biết được đối tượng trong lòng nàng không ngờ lại cũng là một giuộc thiếu nữ như nhau thì sẽ có cảm giác thế nào.

“Thật chứ? ” Trên khuôn mặt xinh xắn đang nhợt nhạt của Nhân Nhân lóe lên tia hy vọng, giống như vớ được một cọng rơm cứu mệnh. Nàng tiến tới nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tây Môn Vô Hận, kì vọng nói: “Lăng Phong đã coi tỷ như muội muội, vậy tỷ giúp muội được không, không có Lăng Phong muội thực sự không sống tiếp được nữa. ”

Tây Môn Vô Hận cứng họng, việc này làm sao bây giờ, nếu như nói tạo cơ hội giúp Nhân Nhân với Long Nhất thì còn có thể nói được, nhưng mà Nhân Nhân với Phong Linh, việc này là hoàn toàn không có khả năng mà.

“Vô Hận, muội cầu xin tỷ. ” Nhân Nhân khẩn cầu nói, một thiếu nữ yêu một người đến nông nỗi như vậy, rốt cuộc sự tôn nghiêm cùng tính dè dặt đều vứt bỏ hết, không thể không khiến người cảm thán trước sức mạnh của ái tình.

Tây Môn Vô Hận khẽ thở dài, nắm tay Nhân Nhân nói: “Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được, cố chấp quá chỉ sẽ làm cho hai người đau khổ mà thôi, không có ai lại vì không có được tình yêu mà không sống được cả. Thế giới này ngoài ái tình ra vẫn còn có rất nhiều điều đáng trân trọng, tỷ như là tình cảm ruột thịt, tình bằng hữu, chẳng lẽ muội vì tình yêu mà chối bỏ những điều này ư? ”

Nhân Nhân ngây người, rất lâu không nói một lời. Hơn một năm trở lại đây, toàn bộ âm tư của nàng chỉ tập trung trên người Lăng Phong, hảo hữu trước kia đều từ từ xa cách, hơn nữa nàng đã lâu không có liên lạc gì với người thân trong gia đình. Vì ái tình, nàng đã mất đi rất nhiều thứ, rốt cuộc là có đáng hay không, Nhân Nhân cảm thấy rối bời.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200