Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 19
Phần 19

Dùng Phiêu Phù thuật để xoay chuyển trong lúc phi hành, Ti Bích đã cảm thấy mệt mỏi. Long Nhất bất nhẫn khi phải nhìn thây nàng kiệt sức. Trong âm thầm hắn nhìn trời chiều sắp tàn, nói với Ti Bích:

– Ti Bích, ta sẽ cõng nàng, thời gian không còn nhiều, chúng ta phải tìm nơi nào có nguồn nước.

– Ngươi cõng ta?

Ti Bích xuất hiện thần sắc thẹn thùng.

– Hãy ôm cho chặt. Ta sẽ tăng tốc đấy. Nàng hãy nhìn xem như thế nào mới gọi là nhanh nhé!

Long Nhất đặt Ti Bích nằm lên lưng, rồi quay mặt lại hối thúc Ti Bích.

Hai má Ti Bích hồng lên. Hàm răng trắng muốt đang bấm môi dưới, do dự khi phải nằm lên tấm lưng to rắn chắc, sau đó lại cảm giác thật an tâm.

Long Nhất giữ chặt Ti Bích trên tấm lưng mình để giữ thăng bằng. Hai quả đồi đầy tính đàn hồi ép sát người hắn, hai tay hắn ôm chặt lấy cặp mông đầy sung mãn, rồi vận khởi Càn Khôn Đại Na Di thân pháp lặng lẽ phi thân.

Ti Bích bình tĩnh nằm ép sát lên tấm lưng Long Nhất, cảm thụ được sự cọ xát nóng bỏng truyền tới từ đồn bộ, trên khuôn mặt lộ ra nét hồng nhuận tựa như là ánh sáng mặt trời phát quang.

– Giá như mãi mãi được nằm trên lấm lưng này thì thật là tốt biết bao!

Ti Bích trong tâm tự nói với mình. Hai cánh tay trắng ngần nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, luôn cả má nàng cũng ấp lên cổ Long Nhất.

Long Nhất cõng Ti Bích chuyển dịch với tốc độ ánh sáng lao đi dữ dội. Cuối cùng nội lực yếu dần nhưng cũng tới được nơi có nguồn nước. Lúc này trời đã tối hẳn. Ti Bích muốn giúp làm gì đó cho Long Nhất trong lúc này, bất tri bất giác rút ra chiếc khăn tay trắng ngần nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi.

Ngửi được mùi hương thơm thoang thoảng, Long Nhất tim đập thình thịch. Cánh tay của Ti Bích đúng là trắng ngần, mềm mại. Nhãn thần hắn phát nóng khi nhìn thân thể của Ti Bích từ từ áp sát tới. Hơi thở của nam tử bao trùm lấy Ti Bích. Lúc này nàng không còn giữ được bình tĩnh khi nhìn sát khuôn mặt điển trai, nhãn thần chìm đắm trong mê li, rùng mình nhè nhẹ trong lúc khép chặt nhãn tình, rồi nhẹ nhàng nâng chiếc cằm lên chờ đợi một nụ hôn.

Cuối cùng, bốn làn môi nóng bỏng cuốn miết lấy nhau, Long Nhất mút mạnh lấy đôi môi đào. Hai tay ôm chặt lấy tấm lưng của Ti Bích, như nàng đã trở thành một phần thân thể của mình. Thân thể Ti Bích càng lúc càng phát sốt, nàng cảm thấy trời đất xoay tròn, trái tim của người con gái mới biết yêu như muốn nhảy ra khỏi… g ngực.

Từ từ, Long Nhất với những ngón tay như lang sói bắt đầu triển khai di chuyển lên xuống, từ từ nhẹ nhàng đi xuống vùng eo nàng rồi cũng cảm nhận được sự đàn hồi từ cặp tuyết đồn đầy màu mỡ. Ti Bích la lên một tiếng, cái lưỡi Long Nhất như có mắt chớp lấy thời cơ xâm nhập vào, bắt đầu triển khai quấy rầy cái lưỡi nhỏ nhắn của Ti Bích. Lúc này bàn tay hắn vẫn tiếp tục công phá, tự động trượt theo mật đạo giữa đôi mông xâm nhập vào vùng đất thần bí mềm mại của xử nữ.

Ti Bính toàn thân kích động, bối rối chủ động dùng lực cắn lưỡi hắn. Long Nhất trong lúc huyết khí dâng cao, bị Ti Bích cắn lưỡi thất thanh la lên. Đầu lưỡi vốn đem lại cảm giác ngọt ngào, không ngờ lại bị Ti Bích cắn ột phát.

– Cắn cho chết luôn đi! Không ngờ ngươi dám khinh bạc ta!

Ti Bích sắc mặt như áng mây hồng thối lui hai bước, cười tươi trừng mắt quát Long Nhất.

– Làm sao có thể gọi là kinh bạc khi ta hôn nữ nhân của mình chứ?

Long Nhất trơ tráo nói: .

– Ai là nữ nhân của ngươi? Coi lại đi!

Ti Bích bỗng thoáng mất đi vẻ tự nhiên.

Biểu tình dị thường ấy của Ti Bích không qua nổi mắt Long Nhất. Hắn không minh bạch tại sao lúc muốn cùng nàng làm một đôi uyên ương thì Ti Bích lại lảng tránh thay đổi chủ đề. Bề ngoài nàng nhìn thực không có vẻ gì là vô tình cả.

– Ti Bích, nàng…

Long Nhất muốn mở miệng nhưng lại không biết nói làm sao.

Tiếng Long Nhất vừa dứt, Ti Bích tựa như kinh hoảng cắt ngang:

– Long Nhất! Xin chàng đừng hỏi nữa, xin chàng đừng đề cập đến vấn đề này nữa được không?

Nhãn thần Long Nhất ánh lên, cười nói:

– Không cần thiết phải đề cập tới, ta chỉ muốn nói thân thể chúng ta đầy bụi bặm, sao hai ta không cùng xuống suối tắm như một đôi uyên ương nha.

– Có quỷ mới cùng chàng tắm uyên ương, mmm, chàng tắm ở đây, ta tắm trên kia!

Ti Bích nhìn lại thân thể mình đã thấy lấm bẩn và xộc xệch, thân thể bỗng cảm thấy khó chịu.

– Tắm chung không được hay sao? Ta còn muốn nàng kỳ lưng cho ta nữa.

Long Nhất nói với nụ cười trên môi.

– Muốn nghĩ gì thì nghĩ! Khi ta lên đó, cấm chàng nhìn trộm.

Ti Bích nói lời cảnh cáo.

– Đừng lo ta có thể nhìn trộm qua tầng kết giới đã được phân bố, nếu có nhìn thì cũng chẳng thấy gì!

Long Nhất hấp tấp phân trần.

Ti Bích trừng mắt nhìn Long Nhất rồi đi lên trên thượng du, đột nhiên chuyển thân quay lại nói với Long Nhất:

– Xú hỗn đản, chàng nghĩ ta còn không biết chàng hay sao?

Long Nhất há miệng bần thần một lúc, cho đến khi thân ảnh Ti Bích đã biến mất. Hắn cười khổ một tiếng, làm sao nàng ta có thể biết được mình nhìn trộm? Lòng tràn đầy nghi vấn rồi cũng cởi y phục lộ ra tư thế ưu mĩ trong khi nhảy vào hồ nước, tẩy rửa hết dơ dáy toàn thân. Long Nhất bắt đầu cảm thấy thần thanh khí sảng, hắn để mình tĩnh nhiên trôi theo dòng nước, nhìn lên trên các vì sao đang lấp lánh tinh quang trong si ngốc.

Đột nhiên trong tâm Long Nhất cảm thấy trống trải, hắn cảm ứng nhìn lên trên thượng du, tâm lý nhất thời khẩn cấp. Hắn luôn cảm thấy biểu tình Ti Bích không được bình thường, và còn luôn luôn có một cảm giác: Ti Bích muốn rời xa hắn.

Thở dài nặng nề, Long Nhất tịnh không chắc chắn có nên lên trên thượng du tìm hiểu không. Hắn biết nếu nàng muốn bỏ đi, hắn tịnh không dám cản trở. Như nếu đối phương thật chuẩn bị bỏ đi, thì tại sao mình còn cưỡng cầu? Cùng lắm hãy thuận theo tự nhiên mà định đoạt.

Lấy ra chiếc nhẫn không gian giới chỉ chứa thiên địa chi hung Chích Kiến Ngọc Phiến tìm được trong bụng con con gấu, Long Nhất bắt đầu lật qua lại nghiên cứu. Chích Kiến Ngọc Phiến phát tán ánh sáng nhu hòa thanh khiết, không một chút pha tạp, cái chất quang mang màu đen như hơi thở phù phép đem lại cảm giác thập phần thư thái, nếu như kết nạp với pháp trượng thì khẳng định hơn cái Quang Minh pháp trượng của Ti Bích. Long Nhất quyết định dung cái Chích Kiến Ngọc Phiến này kết nạp với pháp trượng Ti Bích thành tuyệt thế pháp trượng.

– Quỷ lười biếng, chàng vẫn còn chưa tắm xong à? Còn lâu hơn cả nữ nhân bọn ta.

Ti Bích đứng đằng xa trên bờ, mái tóc ẩm ướt xanh đậm được phủ tới lưng, mới vừa tắm ra đem lại cho nàng một mị lực phát tán kinh nhân, ẩn hiện dưới tinh quang của sao trời hiển nhiên phiêu dật xuất trần, tự nhiên trong tâm Long Nhất muốn hét lên với cả trái tim đang bị gặm nát.

Long Nhất lấy trong không gian giới chỉ một bộ y phục mặc lên. Mặc lên bộ y phục hoa lệ cẩm y làm Long Nhất tăng thêm vẻ tuấn lãng bất phàm, phong độ phiêu hốt, ánh mắt Ti Bích nhìn một cách mê li.

– Cũng không còn sớm, đến lúc phải đi ngủ.

Long nhất đi đến chỗ Ti Bích rồi ôm lấy vòng eo nàng từ đằng sau, nhẹ nhàng ngửi lấy mùi thơm từ thân thể nàng vĩnh viễn không muốn li khai.

– Ngủ, ngủ, không muốn ngủ, ta, ta còn phải nhập định?

Ti Bích hơi thở kiều nhu mềm mại, lắp bắp trong khi nói.

– Hôm nay không muốn, ta chỉ muốn ôm nàng đi ngủ.

Long Nhất mau chóng thè lưỡi mình ra liếm lấy vành tai Ti Bích.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200