Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 50
Phần 50

Long Nhất kéo Như Ý Băng Tàm Ti trong tay càng lúc càng căng ra, dù cho súc sinh này giãy dụa thế nào cũng không buông tay. Như Ý Băng Tàm Ti là một vật chắc như thế, Thực Nhân thú đầm lầy có thể nào mà làm đứt được. Được làm ra từ tinh hoa của SS cấp Như Ý Băng Hàn Tàm siêu ma thú, cho dù dùng thượng cấm chú cũng khó mà làm đứt đôi được.

Long Nhất càng kéo càng căng ra, Thực Nhân thú vương của đầm lầy đã mau chóng phải thở hết nổi, giãy dụa tới càng lúc càng không còn sức. Nó đã từng thử lặn sâu xuống đầm lầy, nhưng trên thân cái tên nhân loại đáng chết kia dùng lực ấn lên cổ nó như muốn làm gẫy, vì vậy nó chỉ có thể ngược lại nổi lên, sau khi nổi lên lực lượng của nhân loại lại nhẹ đi một chút.

Long Nhất nhìn thấy Thực Nhân thú của đầm lầy đã ngừng giãy dụa, hơn nữa chỉ cần mình tay nắm Như Ý Băng Tàm Ti kéo về phía phải thì nó cũng quay qua phía phải, qua bên trái liền theo qua bên trái, xem ra nó đã biết cái mạng nhỏ của nó đang bị mình nắm trong tay, vì vậy mà trở nên ngoan ngoan nghe lời. Dùng súc sinh này làm công cụ để vượt qua đầm lầy này là thích hợp nhất, bất quá có nó thì những Thực Nhân thú khác trong đầm lầy này liền tự động tránh ra chỗ khác, vượt qua khoảng cách ngắn ba trăm thước này chỉ còn là một chuyện nhỏ.

Đang trong lúc đám người Cáp Lôi lo lắng không thôi, trong không trung đám côn trùng bay loạn từ từ đáp xuống. Tất cả bọn họ, tim đều đã lên tới cổ họng. Sự yên tĩnh trở lại của bọn côn trùng sắc huyết hồng đã cho biết cuộc chiến giữa Long Nhất và Thực Nhân thú vương của đầm lầy đã kết thúc. Bọn họ run rẩy căng thẳng đợi kết quả cuối cùng.

Khi bức tường huyết sắc biến mất, tất cả mọi người đều vui mừng reo hò. Chỉ thấy Long Nhất uy phong đứng cao trên lưng của Thực Nhân thú vương của đầm lầy, còn tên đại gia hỏa được gọi là vua của đầm lầy kia dưới sự khống chế của Long nhất đang ngoan ngoãn bơi về hướng bên này, chỗ nó đi qua vô luận là côn trùng sắc huyết hồng hay là các Thực Nhân thú khác đều dạt ra xa tránh né. Trong giờ khắc này, ít nhất là trong giờ khắc này, trong mắt Lam Thiên và Cáp Lôi lộ ra thần sắc sùng bái. Họ đều không minh bạch, nhân vật như thế sao mà tại Thương Lan Đại Lục lại không có tên tuổi lẫy lừng?

– Cáp Lôi! Đừng có quên đưa tiền thưởng của ngươi đưa lại cho ta nhé!

Long Nhất khống chế Thực Nhân thú vương tiến tới ven bờ, hướng tới Cáp Lôi cười to nói.

– Không thành vấn đề, Cáp Lôi ta từ trước tới giờ chưa bao giờ xù nợ.

Cáp Lôi hào sảng nói, mắt thấy có thể xuyên qua biển huyết sắc côn trùng này, tâm tình của Cáp Lôi có thể nói là vui mừng vạn phần.

– Các người mau mặc da thú lên đi, trời đã muốn sáng rồi.

Long Nhất nói. Nếu trời sáng, tất cả Thực Nhân thú của đầm lầy sẽ lặn sâu xuống vì bọn chúng là động vật hoạt động về đêm.

Mọi người vội vàng trùm da thú lên rồi nhảy lên người Thực Nhân thú vương. Long Nhất nắm trong tay Như Ý Băng Tàm Ti thoáng động, Thực Nhân thú vương liền quay đầu hướng tới bờ bên kia bơi đi.

Cự ly ba trăm thước, bọn người Long Nhất, bất quá chỉ mất một nháy mắt thời gian, đã phóng lên bờ bên kia. Bước đi trên cỏ xanh, Long Nhất hưng phấn lăn trên mặt cỏ vài vòng, gần hai chục ngày sinh hoạt trong đầm lầy, vô luận tinh thần hay là nhục thể đều đã phải chịu quá nhiều khổ sở.

Màu hồng đỏ tươi đẹp đã nhuộm đỏ đám mây cuối chân trời. Toàn bộ Thực Nhân thú đầm lầy đã toàn bộ lặn xuống. Chỉ có biển côn trùng huyết hồng sắc kia vẫn đỏ như trước có chút lóe mắt.

Sáu người vượt lên ngọn đồi thấp, xa xa có thể thấy được ẩn hiện ra mái ngói tàn tạ.

Cáp Lôi lấy địa đồ ra, chỉ vào một chỗ rồi cười lớn, nói:

– Nơi này chính là Di Thất Chi Thành trong truyền thuyết, chúng ta cuối cùng cũng tới nơi rồi!

– Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta mau đi đến đó thôi.

Lam Thiên hưng phấn hỏi, tưởng tượng ra vô số tài bảo đang đợi hắn, tín đồ trung thành này của Quang Minh Thần đã không còn đợi được nữa.

Sáu người chạy như điên tới Di Thất Chi Thành trong truyền thuyết. Đang chạy, Long Nhất đột nhiên ngừng lại, huyết sắc khô lâu trong lòng bàn tay trái của hắn thoáng chấn động.

– Sao vậy?

– Làm sao thế?

Mọi người thấy Long Nhất đột nhiên ngừng lại không khỏi thắc mắc.

– Chỗ này có chút gì đó không thích hợp!

Long Nhất nhìn chung quanh dò xét. Đây là một thảo nguyên xanh xanh, xinh đẹp và hùng vĩ thập phần, nhưng chỗ này lại xuất hiện ba động của hắc ám khí tức.

Nghe được câu nói của Long Nhất, tất cả mọi người khác lập tức lo lắng. Chuyện của Long Nhất mọi người đều biết, hắn nói không thích hợp khẳng định là cảm giác được có nguy hiểm.

– Quả thật có chút không thích hợp, chỗ này như là có hắc ám khí tức.

Lam Thiên nhắm mắt cảm thụ rồi nói. Là một Quang Minh pháp sư, hắn đối với ba động của hắc ám khí tức cũng rất mẫn cảm.

– Nguyên là hắc ám khí tức à. Cái đó chỉ là bình thường. Căn cứ theo truyền thuyết, Di Thất Chi Thành là thành thị bị Hắc Ám Chi Thần nguyền rủa, có hắc ám khí tức cũng không kỳ quái.

Cáp Lôi nói.

– Ừm, thì ra có truyền thuyết như vậy.

Lãnh U U nói theo.

– Tiếp tục tiến tới đi, mọi người nên cẩn thận một chút. Đã là thành thị bị Hắc Ám Chi Thần nguyền rủa, ở đó khẳng định là có nguy hiểm.

Long Nhất gật đầu nói. Hắn một tay nắm lấy Lộ Ti Á, một tay nắm lấy Lãnh U U. Không biết vì cái gì, trong lòng Long Nhất có một loại cảm giác nguy cơ cường liệt, Di Thất Chi Thành này tuyệt đối không đơn giản.

Lúc này, hình dáng của Di Thất Chi Thành đã có thể thấy được rõ ràng. Đó là một tòa thành hùng vĩ, từ thành tường cao lớn tàn khuyết và trụ đỉnh thiên không khó nhìn ra thành thị này trước đây có văn minh sáng lạn bao nhiêu.

Càng gần tới Di Thất Chi Thành, trong lòng Long Nhất cảm thấy nguy cơ càng mạnh lên, cả một vùng thiên địa này đều thấy tử khí trầm trầm. Từ bên đầm lấy tới chỗ này vẫn không có gặp một vật sống, tất cả đều quỷ dị đến làm lòng người sợ hãi.

Đột nhiên một trận âm phong thổi qua, vừa rồi còn là trời đang nắng đột nhiên tối sầm lại, ép tới đến làm người hô hấp khó khăn. Chung quanh lúc này không biết từ khi nào bắt đầu toả ra khói đen mờ ảo, trong chốc lát trời đất chung quanh đều có khói đen lượn lờ.

– A, quá nhiều tài bảo! Quá nhiều tử tinh tệ! Ta phát tài rồi! Ta phát tài rồi!

Lam Thiên lớn tiếng phát ra một trận cười điên rồ, quỵ xuống mặt đất rồi không ngừng nắm lấy cỏ xanh trên mặt đất.

– Không tốt, khói đen ở đây có cổ quái, mọi người ngàn vạn lần đừng hít vào!

Long Nhất kêu lên, lập tức bế hô hấp lại, nội lực còn có thể chống đỡ được một khoảng thời gian nữa.

Nhưng hắn thì có công phu bế khí còn những người khác lại không có. Sau khi Lam Thiên lâm vào trong mê ảo, Man Ngưu, Cáp Lôi cũng đã bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ, trong chốc lát cười điên lên rồi lại khóc tới nước mắt nước mũi đầy mặt. Lộ Ti Á toàn thân toát ra một làn lục quang, nhắm mắt lại vất vả chống đỡ, Lãnh U U lại không có gì dị thường, trên thân nàng tràn ra một tầng hắc khí nhàn nhạt, trên mặt có chút thích thú.

Long Nhất ngây người, chẳng lẽ là người tu luyện Hắc ám ma pháp ở chỗ này có thể không bị ảnh hưởng. Lãnh U U thấy Long Nhất nghi hoặc nhìn nàng, cười rạng rỡ, nói:

– Đối với người khác mà nói thì chỗ này là địa ngục, nhưng đối với người tu luyện Hắc ám ma pháp mà nói, chỗ này lại là thiên đường.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200