Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 52
Phần 52

Long Nhất nhớ tới mười tám siêu cấp khô lâu của Huyết sắc khô lâu, trước kia là vì các khô lâu này không thể lộ ra được ánh sáng nên không dám tùy ý đem ra, hiện tại chỗ này chỉ có mình và Lãnh U U, còn sợ chim chóc à.

– U U, nàng không cần đợi kiếp sau để làm thê tử của ta, vì chúng ta không cần phải chết!

Long Nhất cười nói.

– Long Nhất, chàng không cần an ủi thiếp đâu, cầu nguyện hắc ám không tới năm phút nữa sẻ bị phá.

Lãnh U U nhìn cái… g bảo vệ càng ngày càng rung mạnh, nói. Ánh mắt nàng không hề có chút sợ hãi. Có thể ở bên người mình yêu thì cho đến chết thì có sợ hãi nỗi gì?

– Nàng ngốc, nàng còn không tin ta à? Nàng xem đi!

Long Nhất mở tay trái ra, in dấu trên đó hồng huyết khô lâu đang phát tán ra quang mang quỷ dị màu hồng.

– Cái này… Cái này là cái gì? Hắc ám khí tức rất nặng!

Lãnh U U thất kinh hỏi. Đợi cho sự kinh ngạc của nàng phát sinh xong, Long Nhất nhắm mắt lại niệm chú ngữ, trên người hắn hắc quang lóe lên, bầu trời đột nhiên mở ra một kẻ nứt đen kịt, mười tám bộ xương khô thân mặc khôi giáp trong nháy mắt từ vết nứt thoáng cái hiện ra, bài ra một chữ nhất uy phong lăng lệ đứng trước mặt.

Lãnh U U chấn kinh nhìn Long Nhất đang nằm trên mặt đất, gào lên:

– Chàng lại là một Vong linh pháp sư!

– Tại sao ta lại không thể là một Vong linh pháp sư chứ?

Long Nhất cười nói, hắn cố gắng bò đi, hướng tới mười tám bộ khô lâu phát ra mệnh lệnh tiến công. Mệnh lệnh vừa hạ xuống, cỗ khô lâu tay cầm huyết sắc liêm đao thống xuất xông lên, mười bẩy cỗ kia theo hình quạt đi phía sau, bắt đầu đồ sát các hắc ám ma thú này.

Nếu như nói vừa rồi chấn kinh của Lãnh U U là vì chức nghiệp hắc ám hệ của Long Nhất, còn bây giờ nàng trợn mắt há hốc mồm hoàn toàn là vì biểu hiện cường hãn của mười tám cổ khô lâu đó, cái này còn là khô lâu à? Nàng trước đây đã tiếp xúc với Vong linh pháp sư, nhưng bọn họ gọi ra các bộ xương trắng bệch căn bản không có lực công kích mạnh, chỉ là dựa vào số lượng để thủ thắng mà thôi. Còn mười tám cỗ khô lâu này thực lực tuyệt đối không thua gì kiếm sư. Chỉ thấy huyết sắc liêm đao trong tay chúng hóa thành một đạo đạo huyết ảnh, vô tình đoạt lấy sinh mạng của các hắc ám ma thú.

– Trời ơi, khô lâu của chàng còn hấp thu được ma lực của các hắc ám ma thú, làm sao mà chúng lại có được khả năng này chứ?

Lãnh U U thất thanh kêu lên, hôm nay Long Nhất đã cho nàng thật quá nhiều kinh ngạc rồi, dường như nàng không thể tiếp nhận thêm được nữa.

Long Nhất nghe thấy câu nói của Lãnh U U, quả nhiên phát hiện sau khi hắc ám ma thú chết đi hắc khí bay ra đều bị các khô lâu này toàn bộ hấp thu hết. Hơn nữa bọn họ tựa hồ như có miễn dịch đối với ma pháp của hắc ám hệ. Đúng lý ra mà nói với nhiều hắc ám ma pháp công kích như vậy thế nào cũng sẽ có chút tổn thương chứ, nhưng mà bọn họ lại một chút cũng không có. Ngược lại sau khi hấp thụ xong ma lực của hắc ám ma thú lại có vẻ càng dũng mãnh hơn.

Đặc biệt, người viết quả nhiên là một thiên tài vong linh ma pháp, vậy mà để hắn luyện ra loại quái vật này. Nguyên là những thứ hắn viết lại đều là thật, mười tám cổ khô lâu này là khô lâu tiến hóa, một loại sáng tạo tuyệt thế tiền vô cổ nhân. Bây giờ mười tám cỗ khô lâu này thực lực đã đạt đến trình độ kiếm sư, còn Long Nhị càng là đã đạt đến trình độ đại kiếm sư, nếu như bọn họ lại tiến hóa thêm một tầng nữa, thì trong thiên hạ này có chỗ nào mà đi không được chứ? Cái địa phương quỷ này đối với ta mà nói cũng thật sự là một địa phương tốt đấy chứ?

Nghĩ tới địa phương này, Long Nhất bắt đầu dò xét. Chỗ này cả thế giới đều là một mảnh sắc u ám, làm người có một loại cảm giác buồn rầu khó đè nén. Chỗ hắn ở là một mảng sâm lâm đen kịt, ngoại trừ toàn núi khắp nơi là ma thú còn không có sinh vật sống nào. Long Nhất phát tán ra Tinh thần lực cảm giác ma pháp nguyên tố trong không khí, ngạc nhiên phát hiện ra trong không khí chỗ này ngoại trừ ra hắc ám ma pháp nguyên tố căn bản không có các nguyên tố ma pháp khác, khó trách chỗ này hắc ám ma thú lan tràn, nguyên là hoàn cảnh tạo ra. Long nhất đột nhiên nghĩ đến, trong hoàn cảnh như vậy tu luyện hắc ám hệ ma pháp kia hiệu quả lại càng tốt.

Long Nhất lập tức đem phát hiện này nói với Lãnh U U lúc này đang xuất thần nhìn mười tám cổ khô lâu đến phát ngốc. Nàng sau khi cảm nhận, vui sướng phát điên lên nói:

– Hắc ám ma pháp nguyên tố thật đậm, cho dù Di Thất Chi Thành so với chỗ này cũng là một trời một đất. Thiếp quyết định rồi, thiếp phải ở đây tu luyện, không đến trình độ ma đạo sư tuyệt không đi ra.

Long Nhất ngạc nhiên cười khổ hỏi:

– Cho dù chúng ta muốn ra cũng không thấy được cách ra. Cái địa phương quỷ quái này một bóng người cũng không thấy, cho dù nàng luyện thành pháp thần của hắc ám hệ rồi thì thế nào?

– Thiếp mặc kệ, không ra được thì cũng chẳng sao. Chỉ cần có chàng bên cạnh thiếp thì cái gì cũng không sợ.

Lãnh U U yêu kiều e thẹn nói. Cho tới bây giờ nàng không có nghĩ mình lại lớn mật có thể biểu đạt ra cảm tình của chính mình, nói ra lời tâm tình thẹn người.

Long Nhất không nói gì, chỉ là ôn nhu ôm Lãnh U U vào trong lòng. Đột nhiên toàn thân kinh mạch của hắn lại đau thắt lại, hắn nhịn không được khó chịu hừ ra tiếng.

– Long Nhất, chàng làm sao vậy?

Lãnh U U từ trong lòng Long Nhất đứng lên, kinh ngạc phát hiện khóe miệng hắn tràn ra một vệt máu. Lúc này nàng mới nhớ ra là Long Nhất đã thụ thương.

– Không sao đâu, vừa rồi chân khí nghịch chuyển làm kinh mạch bị thương. Ta điều tức một chút là sẽ tốt thôi.

Long Nhất an ủi đáp, hắn ngồi xếp bằng xuống bắt đầu điều tức.

Chân khí nghịch chuyển? Chân khí là cái gì? Lãnh U U đầy nghi vấn, nhưng nàng nhìn thấy Long Nhất ngồi xếp bằng với tư thế minh tưởng, khôn khéo không quấy rầy hắn nữa.

Trong lúc này, Lãnh U U đột nhiên cảm thụ khí tức hắc ám ma pháp cường liệt cuồn cuộn tuôn tới, trong lúc nàng đang ngạc nhiên, toàn thân Long Nhất đã tràn ra hắc khí mờ mờ, cái này là do hắc ám ma pháp nguyên tố trong không khí tốc độ tụ tập đạt đến trình độ kinh nhân xuất hiện ra ma pháp nguyên tố vật chất hóa. Ma pháp nguyên tố nồng đậm như thế đến bất khả tư nghị, nếu như lúc này nàng ở bên thân Long Nhất ngồi xuống minh tưởng mà nói thì tốc độ đó so với mình tu luyên không biết phải nhanh hơn bao nhiêu. Nhưng lúc này mười tám cổ khô lâu vẫn còn ở xa đang đồ sát các ma thú chạy tứ tán, nàng sợ vạn nhất nếu ở có mấy con ma thú chui ra thì nguy cơ sẽ đến với Long Nhất, vì vậy nhịn lại thủ ở một bên người Long Nhất.

Không biết đã qua bao lâu, lúc mười tám cổ khô lâu mang theo huyết tinh sát khí trở về, Lãnh U U thở ra một hơi. Có mười tám cổ siêu cấp khô lâu bảo hộ sẽ không có vấn đề gì, vì vậy nàng ngồi ở kế bên Long Nhất bắt đầu minh tưởng.

Mười tám cổ khô lâu cao lớn như mười tám tượng ác ma cao quý đứng không nhúc nhích, còn đầy núi khắp nơi đều là thi thể của hắc ám ma thú, mùi huyết tinh nồng đậm tràn ngập khắp cả trời đất.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200