Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 44
Phần 44

Long Nhất chỉ cảm giác thấy đầu óc trống rỗng, người theo đó mà rơi vào trạng thái bán hôn mê. Nội lực Ngạo Thiên Quyết tự hành vận chuyển hồi phục lại kinh mạch đã thụ thương.

Đám mây đen khủng bố dày đặc đó cũng nhanh chóng tán ra. Cơn mưa như trút nước trong nháy mắt biến thành lác đác từng giọt, tiếp đó hoàn toàn tạnh hẳn. Nhưng lúc này, trên trời cũng mới chỉ phát ra ánh sáng mờ mờ.

Bọn người Cáp Lôi lén nhìn mặt nhau. Họ thực sự không hiểu lôi điện vì sao liên tiếp hai ba lần phách trúng ngân bối địa long, hơn nữa vừa vặn đúng vào vùng tráo môn bảy thốn của ngân bối địa long, không hiểu có phải là nhờ Quang Minh thần bảo hộ không?

“Long Nhất, Long Nhất. ” Lộ Thiến Á tinh thần hồi phục lại, vừa tìm vừa gọi to tên Long Nhất, bởi vì ngân bối địa long vừa mới quăng Long Nhất về hướng ngược với mọi người.

Khi thấy Long Nhất một nửa người nằm chìm trong đống bùn đất không biết sống chết thế nào, Lộ Thiến Á mắt nhòa lệ hạ người xuống, đỡ Long Nhất lên, buồn bã gọi tên hắn.

Lãnh U U và Man Ngưu không biết khi nào đã đứng sau lưng nàng, sắc mặt đều đượm vẻ lo lắng. Khác biệt ở chỗ Lãnh U U rất kín đáo quệt qua mắt, thể hiện tâm trạng phức tạp.

Long Nhất yếu đuối mở mắt, nở một nụ cười cương ngạnh an ủi nói: “Ngoan nào, đừng khóc, ta không việc gì hết. ” Thấy khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước của Lộ Thiến Á, Long Nhất không tự chủ được nhớ tới Ti Bích. Chỉ là thấy cảnh nhớ người, giai nhân giờ đã ở phương nào xa thẳm.

Nhưng còn đám người Cáp Lôi vẫn ở quanh khu vực con ngân bối địa long, bàn cãi đánh giá con súc sinh tựa hồ đã bị nướng chín kia.

“Cáp Lôi, mau lấy ma hạch của con súc sinh này ra đi. Cái đó có thể đáng giá và vạn tử kim tệ a. ” Cách Lôi Đặc thanh âm có phần run run nói, mắt híp lại thể hiện sự tham lam.

Cáp Lôi gật đầu, khởi cự kiếm bắt đầu đào vào trong đầu con ngân bối địa long, chỉ một viên ma hạch này thôi cũng có giá trị gấp mấy lần thù lao của nhiệm vụ này rồi.

Các cơ quan trong toàn thân ngân bối địa long đều bị lôi điện phá hỏng, nhờ vậy Cáp Lôi không mất nhiều sức cũng đào lên được. Rất nhanh, một viên ma hạch ngân sắc viền hoàng kim đã hiện ra trước mắt mọi người. Ma hạch của ngân bối địa long vốn là ngân sắc, nhưng nó đang trong quá trình tiến hóa thành kim bối địa long thì bị sát tử, do đó một bộ phận ma hạch đã có sự biến đổi về chất. Dạng ma hạch này giá trị phải tăng lên mấy lần, có thể tương đương với nửa viên ma hạch của S cấp ma thú.

“Phát tài rồi, phát tài rồi. ” Cách Lôi Đặc kích động phát run người.

Không chỉ một mình Cách Lôi Đặc kích động, mà cả kẻ bình tường điềm đạm như Lam Thiên cũng có điểm không yên. Cáp Lôi đưa tay ra, trong mắt hắn lúc này chỉ có viên ma hạch, còn thì Long Nhất bị hắn coi như là mây bay trên trời. Tác phong của một vị đội trưởng mạo hiểm đội mà như vậy, hành động của hắn hiện thời thật sự là không sáng suốt.

Đúng tại lúc ma hạch nằm trong lòng bàn tay Cáp Lôi, đột nhiên một đạo bóng đen rất nhanh vọt qua, tức thì ma hạch trên tay không ngờ đâu mất. Mấy kẻ đang hưng phấn bỗng ngây ra, đưa mắt dõi theo. Chỉ thấy con tiểu hổ nửa đen nửa trắng đang ngậm viên ma hạch trong miệng, ầm một cái bất ngờ nuốt luôn xuống.

Bọn Cáp Lôi rú lên một tiếng giận dữ. Cái đó đáng giá vài vạn tử tinh tệ à. Để cho con súc sinh này nuốt đi mất bọn chúng làm sao mà cam tâm được. Nhưng đừng thấy con hổ không lớn, nó bắt đầu chạy khiến cho bọn chúng dù có đuổi theo như ngựa phi cũng không cản được. Đuổi theo nửa ngày, tiểu hổ dừng lại trốn đằng sau hội Long Nhất mấy người.

“Các người định làm gì? ” Mấy người Man Ngưu nghi hoặc nhìn về phía bốn kẻ đang thở không ra hơi.

“Nhanh tóm lấy con tiểu súc sinh kia. Nó nuốt mất ma hạch của ngân bối địa long rồi. ” Cách Lôi Đặc nói toáng lên.

Long Nhất quay đầu, phát hiện tiểu hổ nằm bệt xuống đất nhắm cả hai mắt lại, toàn thân phát tán ngân sắc quang mang mờ mờ.

“Nó đang hấp thụ ma hạch năng lượng, mau giết nó đi. ” Cách Lôi Đặc chỉ vào tiểu hổ nói to.

Long Nhất nhướng mắt lên, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Cách Lôi Đặc. Tên gia hỏa tham lam này không ngờ muốn giết tiểu Tam.

Cách Lôi Đặc bị nhãn thần chưa đầy sát khí của Long Nhất nhìn vào, lập tức nói không ra lời, thân thể không tự chủ được co mình lại một khối tránh vào sau Cáp Lôi.

“Bất cứ kẻ nào cũng không được chạm vào tiểu Tam. Không thì chớ trách ta không khách khí. ” Long Nhất đẩy Lộ Thiến Á ra, đứng dậy. Dù sắc mặt hắn trắng bệch, toàn thân đầy máu, nhưng sát khí dày đặc của hắn khiến ọi người đều không dám nhìn trực tiếp vào.

Cáp Lôi lúc lắc đầu với vẻ quả quyết, dàn hòa: “Là một viên ma hạch thôi phải không? Mọi người không phải vì thế mà tổn thương hòa khí. Đợi chúng ta tìm ra Di Thất Chi Thành, bao nhiêu bảo vật có thể đều vào tay các người hết. Hiện tại đừng làm nguyên khí bị tổn hại. Chúng ta nghỉ một ngày rồi lại xuất phát. ” Thực ra Cáp Lôi lẽ nào lại không muốn viên ma hạch đó, nhưng Long Nhất khi đánh với ngân bối địa long đã biểu hiện thực lực khiến hắn phi thường úy kị. Hắn hiểu bản thân khẳng định không phải là đối thủ. Hơn nữa, Lộ Thiến Á, Lãnh U U cùng cả Man Ngưu đều đứng bên cạnh hắn. So ra, cũng là tìm thấy Di Thất Chi Thành có chút quan trọng hơn.

Cáp Lôi nói xong, bọn Cách Lôi Đặc mấy người cũng không phản đối lại. Chúng không ngu, nếu phát sinh xung đột khả năng chết toàn là thuộc về bản thân.

Long Nhất nhìn về phía tiểu hổ đang nhắm mắt hấp thu ma hạch năng lượng, cười thoải mái. Tiểu gia hỏa này cũng hoàn toàn tín nhiệm hắn. Nó sao lại biết rằng trốn sau lưng mình thì không có lấy nửa điểm nguy hiểm nhỉ?

Nghỉ ngơi tại chỗ một ngày, nội thương của Long Nhất hồi phục được bảy tám phần. Ngạo Thiên Quyết quả thực là một loại nội công thần kì. Tiếp tục tiến bước trên con đường mạo hiểm, Long Nhất thực sự hiểu rằng quan hệ bất ổn trong đoàn thể đã làm xuất hiện sự cách biệt lớn. Tám người đã chia ra thành hai phe, một phe là Long Nhất, Lộ Thiến Á, Lãnh U U cùng với Man Ngưu, phe kia là bốn người còn lại.

Tiều hổ tiểu Tam tiếp tục ngủ say. Kiểu này là vẫn còn chưa thể hấp thụ hết năng lượng ma hạch của ngân bối địa long. Long Nhất thấy rằng ôm tiểu hổ mà đi sẽ bất lợi khi đối phó với những hiểm nguy rình rập khắp nơi ở hoang mãng thảo nguyên, vạn nhất nhỡ đâu đột phát ra sự việc nào. Nhưng không gian giới chỉ không thể chứa vật sống được, không thì hắn muốn cho nó vào trong đó lâu rồi. Long Nhất rất muốn nhét nó vào bên trong huyết sắc khô lâu, cùng chỗ với mấy bộ xương khô ngốc nghếch ấy. Không gian thứ nguyên có thể chứa được vật sống, nhưng trong đó toàn là hắc ám khí tức, cho nó vào đó ai biết được rồi phát sinh sự tình gì? Nếu như tiểu hổ biến mất tiêu thì không thể giải thích được.

Đoàn người đi trên hoang mạc được hai ngày nữa, cuối cùng cũng ra khỏi lãnh địa của địa long, nhưng hoàn toàn không có một cảm giác thoải mái. Cảnh tượng trước mắt thật sự khiến mọi người chú ý đề phòng. Đây là một vùng đầm lầy không thấy chỗ kết thúc. Trong tầm mắt nhìn chỉ thấy được từng mảng khói đen mờ. Rất nhiều chỗ phập phùng các bong bóng khí.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200