Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 8
Phần 8

Bầu trời ảm đạm hạ xuống, tịch dương tại chân trời chỉ còn lại hào quang nhàn nhạt, vừa đúng chiếu tới trên người thiếu nữ trong hồ nước, làm thiếu nữ thêm một tầng mông lung mỹ lệ, hiện được thêm vẻ mê người.

Long Nhất nắm chặt lấy quyền đầu, toàn thân rung nhè nhẹ, huyết mạch của hắn bổng như có một động tưởng cường liệt muốn phóng qua đè lấy thiếu nữ, trên nữ thân thể tuyệt mỹ đó tung hoành dày vò. Nhiều giọt mồ hôi từ trán chảy xuống, hai mắt của Long Nhất như mơ hồ đi.

Vì cái gì? Vì gì mà lực tự kềm chế của mình lại như thế này? Long Nhất trong lòng thầm than, vừa mới có loại ý niệm tà ác trong đầu thì tựa như là giống như bản năng của thân thể, đã thấm sâu vào trong huyết dịch cốt tủy.

Lách tách một lọat âm thanh của nước, Long Nhất xoay mắt nhìn lại, nhãn tình lập tức biến thành âm u trở lại, nguyên là thiếu nữ bổng rẻ nước bước ra, cả một ngọc thể trong suốt lộ ra trong không khí. Ngọc nhũ trong suốt đó như chén ngọc kháp lên, đỉnh nhọn của ngọc nhũ vì có gió nhẹ thổi qua nên co rút lại chỉa lên, hơi nhẹ rung, tiểu phúc như là một mặt kính sáng sạch trơn nhẵn, Long Nhất ráng tưởng tượng ra xúc cảm trơn tuột muợt mà đó. Cặp chân ngọc của nàng thon dài ưu mỹ, phát tán ra vẻ sáng bóng như ngà voi, ghê gớm nhất là từ phía bên hông Long Nhất nhìn thấy một giải đất nhỏ tam giác có lông mọc cuốn lên, làm mạch máu của hắn muốn nổ tung ngay lên, dục hỏa bùng lên.

Uyết hầu của Long Nhất lên xuống họat động, chân phải không chịu khống chế tiến tới một bước nhỏ, quá mê người rồi, hắn đã nhanh chóng chịu hết nổi.

Thiếu nữ từng bước từng bước khoan thai tiến tới bên bờ, tiễu yêu nhè nhẹ lắc qua lắc lại, phong tư vô hạn, ngọc nhũ theo bước đi chạy lên chạy xuống, lắc một lúc làm tim của Long Nhất muốn nhảy ra ngoài.

“Chao ôi. ” Thiếu nữ tại đống y phục của mình trên bờ hồ đang bới lên, như là tìm không ra nội y xát thân của mình. Thiếu nữ bất lực cũng vẫn không thấy gì, lúc này khí trời không quá nóng, mặc áo khoác ngoài không lót nhìn không ra.

Long Nhất thấy thiếu nữ bắt đầu xỏ chân mặc quần, chiếc quần vải bố này rỏ ràng tiệp với nội y mình đang cầm trong tay. Long Nhất bắt đầu thở mạnh lên, tay phải cầm nôi y áp lên kiên tĩnh hạ thể mình.

Thiếu nữ từng món y phục mặc lên, tiết lộ ra ánh xuân quang, tay phải của Long Nhất động tác càng lúc càng lớn. Chính tại lúc này, thiếu nữ mặc phủ lên qua đầu một mãnh áo khoác ngoài cuối cùng. Long Nhất như bị sét đánh trúng, Á nhẹ lên một tiếng giả từ vủ khí, trên nội y phấn hồng một mãng bầy nhầy.

“Là ai? ” Thiếu nữ nghe được âm thanh vang lên kinh hoảng quát lên.

Long Nhất toàn lực quăng trã lại nội y, thân ảnh như quỷ mị biến mất, như thể là càn khôn đại nã di phát huy tột độ.

Thiếu nữ mặc nhanh y phục, trên thân khởi lên một tầng quang mang khiết bạch, thân hình như phiêu phù trong không trung hướng tới địa phương Long Nhất vừa trốn bay tới. Thiếu nữ sắc mặt tái xanh nhìn thấy một mãnh nội y nằm trên mặt đất, nàng tuy chưa từng có chồng, nhưng không phãi cái gì cũng không biết, bãi trắng sệt trên nội y đó đã nói lên hết tất cả, như thể đã có người lấy y phục xát thân đó của nàng rồi làm chuyện xấu xa, hốc mắt của thiếu nữ đỏ lên thiếu điều muốn rơi lệ.

“Xú hổn đãn, ta sẽ không buông tha cho ngươi. ” Thiếu nữ tức quá toàn thân rung lên, nàng đại khái đoán ra là nội y của mình bay đi bị một xú nam nhân nhặt được, rồi nhân tiện nhìn lén mình tắm. Nhưng nàng thế nào cũng nghĩ không minh bạch rốt cuộc là ai đã phá được Thánh Quang Kết Giới mà nàng đã bày ra mà không bị nàng phát hiện, Thánh Quang Kết Giới này là ma pháp cao cấp của Quang Minh Hệ, trừ phi là ma thần kiếm thần, bằng không, không có khã năng một tia động tĩnh cũng không có. Nhưng Thương Lan Đại Lục đã mấy trăm năm chưa có xuất hiện ma thần và kiếm thần, khó nói có thể là cao nhân ẫn thế nào đó? Nghĩ tới bị một lảo quỷ mấy trăm tuổi nhìn thấy thân mình, thiếu nữ càng xấu hổ tức giận thêm.

Long Nhất bay mau trở về chổ cũ, nghĩ tới mình một bên có thể nhìn lén nữ hài tắm, một bên nhặt lấy nội y của nữ hài tự sướng, trong lòng không khỏi có cảm giác xấu hổ nổi lên, hắn đều không biết mình vì gì lại có thể làm ra sự tình không ra gì như vậy.

“Ái chà, thân thể đẹp quá, chỉ tiếc là. ” Long Nhất lầm bầm lắc lắc đầu, trong tay động tới thịt hỏa thỏ, đã nướng xong không sai biệt lắm. Long Nhất từ không gian giới chỉ lấy ra gia vị cho lên trên thịt, nhất thời mùi thịt mê người đậm đà bốc lên, điều này làm cho Long Nhất nhiều ngày chưa có ăn gì phải nước miếng chảy ròng ròng.

Bẻ nguyên một đùi thỏ để cắn, Long Nhất trong óc bắt đầu xuất hiện ra thân ảnh của thiếu nữ đó. Hắn thở dài một hơi lắc đầu, than lớn đáng tiếc. Nguyên là thiếu nữ đó một bên mặt có một mãng lớn thai ký màu đỏ, nhìn đến thật là phát sợ, thật sự là mặt phai thiên sứ, mặt trái ác ma, nếu như không có mãng thái ký đó thì thật là tốt.

Thai ký? Thai ký? Long Nhất đột nhiên giật thót lên, ký ức về Thương Lan Đại Lục một trong tam thánh nữ của Quang Minh Giáo Hội Ti Bích như là mặt trái có một khối thai Ký màu đỏ. Quang Minh Giáo Hội tam thánh nữ phân biệt ra là Cuồng Long Đế Quốc – Đông Phương Khả Hinh, thì là biểu muội mình từng thấy qua, nghe nói từ nhỏ do cơ thể yếu đuối hay bệnh bị Quang Minh Giáo Hoàng Tra Nhĩ Tư thu dưỡng, còn có Nạp Lan Đế Quốc công chúa – Nạp Lan Như Nguyệt, cuối cùng một vị đó là Ngạo Nguyệt Đế Quốc – Ti Bích, ba nàng đều là thiên tài ma pháp của Quang Minh Hệ, trong đó Ti Bích cầm đầu, Nghe nói nàng có thể như đẵng cấp đại ma pháp sư phóng ra thánh quang phổ chiếu, loại này phải là ma đạo sư ma pháp cao cấp mới có tài phóng ra.

Nghĩ tới đây, Long Nhất không khỏi hoảng sợ chảy mồ hôi lạnh, tuy ma pháp Quang Minh Hệ ít có pháp thuật công kích, nhưng tinh không phải không có, thí dụ như quang hệ ma pháp cao cấp quang bạo thuật, niệm chú thời gian ngắn nhưng uy lực thật lớn, nếu như lúc vừa rồi bị Ti Bích bắt gặp, kết quã đó thật là nói không tốt rồi.

“Nơi đây không phải là chổ lưu lại lâu, lên đường quan trọng hơn. ” Long Nhất nhét chổ thịt hỏa thỏ còn lại vào không gian giới chỉ rồi đứng lên, lúc này trời đã hoàn toàn tối xầm xuống.

Đột nhiên, vài đạo quang lượng hiện lên trên không trung, mục đích của năm quang cầu là vây Long Nhất vào chính giửa, một người thân mặc kim biên tế tự bào, đầu đội nón cỏ, thân ảnh yểu điệu từ trời đi xuống, không cần đoán cũng biết là Bích Thi không thể nghi ngờ.

Long Nhất trong lòng thầm than khổ, trên mặt không có biểu lộ ra, chỉ nhíu mày hỏi: ”Không biết ma pháp sư tiểu tỷ có gì sai bảo? ”

Bích Ti dò xét người thanh niên đang bị năng lượng quang cầu của nàng vây vào chính giửa, chung quang mấy dặm đường chỉ có hắn là người sống, nhưng bằng hắn mà có thể xông qua Thánh Quang Kết Giới của mình ư? Từ trên thân hắn cảm thụ không ra ma pháp đấu khí ba động, biểu tình cũng không có gì không đúng, có lẻ không phải hắn.

Kỳ thậ không phải là trên người Long Nhất không có ma pháp và đấu khí ba động, mà là Ngạo Thiên Quyết sau khi tự hành trong kinh mạch vận chuyễn có thể tự động nội liễm khí tức trên người, một người bình thường rất khó nhìn ra.

“Ngươi là ai? Từ nơi nào đến? Vì gì lại ở nơi đây? ”Bích Ti âm thanh lạnh lung hỏi, cho dù không phải hắn, nhưng sau khi trãi qua sự kiện vừa rồi nàng đã đối với nam nhân không có nửa điểm hảo cảm.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200