Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 77
Phần 77

Long Nhất nghe bọn hắn thuộc Băng Phong dong binh đoàn, trên mặt hiện lên một nụ cười rạng rỡ, song hai mắt lại phát ra hàn khí cười nói: “Băng Phong dong binh đoàn, đúng là oan gia ngõ hẹp! ”

Đại ma pháp sư hệ thổ nghe Long Nhất nói, trong lòng biết có điều không ổn. Hắn vốn tưởng sau khi nói rõ thân phận của bọn hắn đối phương sẽ sợ hãi, nhưng nghe giọng nói của đối phương biết chắc hai bên vốn có oán cừu. Chẳng thể nói gì được nữa, giới chỉ trên tay lóe sáng một màu lam, một phong ấn băng phong thuật khí thế phác thiên cái địa mang theo hàn khí cuồng dũng xuất hiện, trong nháy mắt đã chụp xuống một chu vi mười bước.

Lộ Thiến Á khẽ kêu lên một tiếng, thần khí Chi cung đại tự nhiên đã xuất hiện ở tay trái, tay trái nàng vừa kéo dây cung đã bạo phát ra một vầng sang lục nhạt.

“Tinh linh chi xuân phong vân vũ tiễn! ” Lộ Thiến Á hét lên 3 mũi tên lục sắc, do tự nhiên chi tức (không khí) ngưng kết thành, như lưu tinh bắn thẳng vào giữa vùng hàn khí. Chúng nhân cảm giác như có một trận xuân phong trong lành thổi thẳng vào người, bạch sắc của hàn khí nhanh chóng bị thổi đi mất, như một dòng nước mùa xuân chảy vào lòng đất.

Ở bên cạnh đó, Man Ngưu tay cầm Lục Ngọc Tài Quyết, chẳng cần dáng vẻ gì chỉ uy mãnh đánh cho vị kiếm sư thất bại lùi lại liên tiếp. Phục ma côn chí cương chí liệt phía trước, phía trên là Thiếu Lâm kim chung chảo làm cho vị kiếm sư chẳng đánh lại được cái nào, nhưng hắn hình như còn muốn đùa bỡn đối với đối thủ.

Long Nhất cũng hạ xuống chọn vị kiếm sư còn lại, thong thả làm một động tác. Ánh mắt hắn phát ra khí thế làm cho vị kiếm sư cảm thấy lạnh lẽo kinh hãi cực độ. Vào thời khắc Lông Nhất xuất hiện, hắn đã cảm thấy có điều bất ổn. Trên thế gian vốn chia thành âm dương, âm dương lại chia thành ngũ hành, ma pháp cũng có một đặc tính của ngũ hành, còn đấu khí sao lại không có? Chỉ có khả năng ma pháp cùng đấu khí cùng tinh chất dung hòa thành một, ví dụ như nguyên tố ma pháp hệ thủy hợp đấu khí vào trong thì đấu khí cũng mang đặc tính của ma pháp nguyên tố chính là hệ thủy.

Long Nhất trước khi xuất hiện đã mở cửa thủy để sử dụng. Hắn đứng bên cạnh yên lặng vận đấu khí, bên cạnh ý thức xuất hiện lam sắc nhạt chính là hệ thủy ma pháp nguyên tố được đấu khí nhập vào bên trong. Nhưng đấu khí cùng ma pháp hệ thủy có thể hỗ trợ hoặc bài xích nhau, làm sao có thể hợp nhất. Long Nhất nhăn mặt khó chịu không ngờ mới mở cửa thủy đã khó chịu như vậy, không hề biết rằng đang làm địch thủ trước khi rét run vì kinh hãi.

Đột nhiên, Long Nhất sử dụng Ngạo Thiên quyết nội lực, nội lực lập tức dẫn động làm cho đấu khí có khả năng dung hợp được với ma lực, tại sao không dùng nội lực làm cái cầu nối để đấu khí & ma khí hợp nhất nhỉ?

Long Nhất hưng phấn cúi đầu cười lớn một tiếng. Hắn kêu lớn một tiếng làm cho thần kinh của vị kiếm sư đối diện vốn đã sợ hãi nay càng khẩn trương hơn, thần kinh cuồng nộ rống lên một tiếng bay mình lên kiếm mang sắc xanh nhạt nhằm Long Nhất bổ xuống.

Long Nhất hắc hắc cười. Nội lực trong cơ thể đã thành công trong việc dung hợp đấu khí & ma pháp nguyên tố, nhìn thanh cự kiếm trên ang mầu lam nhạt, bên ngoài còn được bao bọc bởi nhiều lớp mờ mờ hàn băng chi khí.

“Ngươi nhìn thấy rõ đấu khí hàn băng của gia gia ngươi đây này! ” Long Nhất hét lên một tiếng, thanh cự kiếm trên cao tự nhiên rung động. Đinh một tiếng âm thanh phát ra khí từ mũi kiếm của vị kiếm sư.

Tức thì thấy vị kiếm sư thảm thiết kêu lên một tiếng, như một khối đá từ trên không rơi thẳng xuống đất. Hai cánh tay hắn từ trên xuống bị đóng từng lớp băng dầy, đứng lặng như kẻ mất hồn.

Long Nhất nhìn thấy hàn băng đấu khí do hắn chế ra xuất thủ thu được hiệu quả, tâm lý vạn phần đắc ý. Dung hợp được ma pháp hệ thuỷ & đấu khí uy lực quả là đại tăng nhưng chưa hoàn toàn dung hợp được tính chất trên ma pháp. Chính vì Cuồng long đấu khí của Long Nhất chưa đột phá nên chưa đạt được lực lượng cường đại tương xứng. Nggày nào dung hợp được lực lượng cường đại & ma pháp uy lực quả là không tưởng tượng được.

Vị kiếm sư như nhìn thấy quỷ, sợ hãi từ xa nhìn Long Nhất rồi đột nhiên lùi lại quay người tựa như muốn chạy trốn.

“Muốn chạy ư? Chạy đi đâu? ” Long Nhất cười lãnh khốc, dùng thân pháp Càn khôn đại na di đuổi theo, trên không trung chỉ lưu lại những tàn ảnh, thanh kiếm giơ lên khéo léo bổ xuống phía sau gã kiếm sư, sau đó nhanh chóng đáp xuống đất & lùi lại.

Kiếm sư khuôn mặt trắng bợt hạ xuống quay người lại, há to mồm chỉ ba ngón tay về phía Long Nhất. Đột nhiên nửa thân trên hắn đột nhiên phình ra rồi nổ tung, làm xuất hiện một trận huyết vũ phun tuyền. Nhưng lại có sự tình quỷ dị xuất hiện, khi huyết vũ phun ra ngoài không trung, nhìn thấy thân thể kiếm sư xuất hiện hang tầng hàn khí mờ mịt, trông như thiên nữ tán hoa. Huyết vũ & nhục thể vốn bị chia nhỏ & đóng băng tại không trung, hình thành nên một băng điêu mang hình một bông hoa.

Thấy cảnh đó mọi người sợ hãi đến ngây ngốc, không ước hẹn mà cùng đưa mắt nhìn thanh kiếm đang đứng thẳng trong tay Long Nhất. Mọi người bây giờ đã hiểu, chính là sát nhân cũng phải cảm thấy hài lòng & đẹp mắt. Nhiều khi loại tinh huyết tàn khốc cũng có thể cảm nhận cái đẹp. Lúc này, đống huyết băng tỏa ra hồng sắc soi lên khuôn mặt anh tuấn của Long Nhất, làm hiện lên vẻ tà dị.

Long Nhất cũng đứng yên như bị sét đánh. Lúc linh cảm đột nhiên phát sinh liền đem ra thử không ngờ lại thu được hiệu quả, lúc này hắn cũng chẳng biết mình nghĩ gì. Tâm linh dần dần tỉnh lại, thong thả quay người lại, phát hiện ra mọi người đang trừng mắt lên nhìn mình, chẳng biết mọi người suy nghĩ về hắn như thế nào.

“Có chuyện gì sao? Không cần phải truy đuổi nhưng nên đánh nhanh thắng nhanh đi! ” Long Nhất hét lên.

Mọi người như chợt tỉnh cơn mơ, bắt đầu đánh tiếp. Man Ngưu cùng Lãnh U U vốn chưa xuất toàn lực, nghe Long Nhất bảo đánh nhanh thắng nhanh lập tức đều gia tăng tốc độ tấn công. Trong khi đại ma pháp sư hệ thủy & kiếm sư nhìn thấy cái chết của đồng bọn tâm thần hoàn toàn hoảng loạn, ý chí chiến đấu chẳng còn.

Không đến hai phút, vị kiếm sư đã bị Man Ngưu dung Lục Ngọc Tài Quyết đập vỡ óc, não trắng tung tóe rơi khắp mặt đất. So với cảnh của Long Nhất thì kém quá xa, nhìn cứ như người vừa ăn cơm tối xong bị nôn ra vậy.

Kiếm sư trước khi chết kêu thảm một tiếng khiến cho vị đại ma pháp sư hệ thủy bị phân tâm. Lộ Thiến Á bất ngờ dùng Tinh linh chi tên bất ngờ bắn một phát xuyên tâm.

Cuộc chiến kết thúc, mọi người quay lại bên Long Nhất, nhìn hắn bằng con mắt sung bái. Đương nhiên, Vô Song giá ni tử là ngoại lệ. Nàng, trừ lúc xảy ra sự việc lộ ra nét sợ hãi sau đó lại nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lạnh nhạt & bình tĩnh.

Bây giờ Tố Tố, chính là nữ nhân Mặc Tây tộc kêu lên một tiếng, mới đứng dậy đến gần trước mặt Long Nhất, khóc nói: “Đã tạ ân công! Cảm ơn mọi người đã cứu ta & phu quân, Tố Tố nguyện làm trâu làm ngựa kết cỏ ngậm vành để trả ân này”

Long Nhất mhẹ nhàng an ủi nữ nhân Mạc Tây tộc, nghĩ xem đã từng gặp nàng ở đâu. Nàng ước chừng khoảng 25, 26, trên mặt có dính bụi & dấu vết của bùn đất, nhưng nếu rửa sạch bùn đất đi thì có thể nói nàng quả thậtlà một mỹ nhân khuynh thành.

Long Nhất trong đầu bong xuất hiện một hình bong, bỗng phát giác nữ tử này có nhiều điểm giống TÌ Bích. Chàng tâm thần chấn động. Không biết nữ tử này & Tì Bích có quan hệ gì không?

“Sắc lang! Ngươi nhìn cái gì mà ghê thế, người ta đã có trượng phu rồi! ” Lãnh U U bất mãn bên Long Nhất khẽ nói, đồng thời ngọc thủ hạ xuống mở ra, ôm lấy eo hắn xiết chặt, nhu nhuyễn vô cùng.

Long Nhất cắn răng lại bởi ngọc thủ Lãnh U U đã nhẹ nhàng vuốt lên trên, thân thể nàng run rẩy mềm mại vô cùng, phong tình vạn chúng lém lỉnh lườm Long Nhất một cái rồi bỏ tay ra.

“Vị tỷ tỷ này, mau đứng dậy chúng ta nhất định sẽ cố gắng giúp đỡ. ” Lộ Thiến Á đến trước giúp Mạc Tây tộc nữ nhân đứng dậy, hai mắt mở to nhìn sang chỗ Long Nhất.

Long Nhất đi đến gần thấy nam nhân vẫn còn thở đều liền đến trước mặt ngồi xuống. Thấy băng nhập vào người đã không còn biến hóa, nhưng trước ngực đã hoàn toàn bị đóng thành một khối đá rắn chắc, không phải nghĩ cũng biết chắc nội tạng bên trong đã bị đóng thành băng cả.

Gặp tình trạng này có dung thần thánh Trì Dũ thuật cũng không có một chút hy vọng. Quang hệ ma pháp đối với ngoại thương rất tốt nhưng đối với nội thương không có tác dụng lớn lắm.

Long Nhất thấy tim của nam nhân vẫn còn đập, không ngờ yếu thế mà vẫn còn sống được. Tình huống nguy cấp, Long Nhất chẳng thể do dự, hai tay một trức một sau chạm ngực nạn nhân trước ngực sau lưng. Ngạo Thiên quyết nội lực thong thả đi vào trong, từ từ đả thong các kinh mạch trước ngực, đẩy hàn khí ra khỏi cơ thể. Đồng thời thử kích thích các huyệt vị làm hoạt động lại các nội tạng & sinh mệnh.

Dần dần, khuôn mặt trắng nhợt của nam nhân đã khôi phục được một điểm huyết sắc, nhưng Long Nhất hiện tại trên đầu đầy mồ hôi. Mồ hôi trên trán tạo thành các hạt nhỏ chảy xuống dưới, khắp thân hắn cũng thấm đẫm nước. Lộ Thiến Á đau lòng muốn lại gần lau mồ hôi cho Long Nhất nhưng bị Vô Song giữ lại. Nàng nhìn thẳng Lộ Thiến Á nói: “Đừng đến gần hắn. Hắn lúc này đang dung một loại công pháp đặc biệt để giúp nam nhân trị thương, không ai được làm phiền hắn. ”

Nếu là người khác thì Long Nhất nhất định sẽ không tiêu hao nhiều nội lực để cứu như vậy. Bởi vì tại Thương Lan đại lục này chỉ có một nguyên tắc là nhược nhục cường thực (cá lớn nuốt cá bé) mà thôi. Lúc nào cũng có thể sinh chuyện được. Nếu lúc đang cứu chữa, vạn nhất bị cừng giả tấn công thì thực là nguy hiểm vô cùng vì lúc này ranh giới giữa sống & chết chỉ nhỏ bằng sợi chỉ. Một nguy hiểm nữa là nếu cố gắng cứu chữa trong thời gian dài thì cũng hao tổn nhiều nội lực, chẳng khác truyền sinh mệnh cho kẻ khác.

Nhưng nhìn phu thê Mạc Tây tộc rất nhiều khả năng cùng Tì Bích có quan hệ, vthế Long Nhất có lý do để không thể không cứu chữa.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200