Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 55
Phần 55

Long Nhất ôm Lãnh U U đi về phía một phiến đá lớn bằng phẳng ở giữa sông. Lãnh U U ôm chặt lấy cổ Long Nhất, xấu hổ giấu mặt vào lòng hắn…

Lãnh U U tự nhủ, hôm nay mình sẽ trở thành nữ nhân của hắn. Nghĩ như thế nên nàng có chút lo lắng và hồi hộp. Chính vì thế, bất giác toàn thân nàng đỏ hồng lên, thân thể mềm mại trở nên căng thẳng.

Long Nhất bước lên phiến đá lớn ở giữa sông, định để Lãnh U U nằm xuống, nhưng mà nàng lại ôm chặt cổ hắn, nhất định không chịu buông tay.

– U U! Nàng sao thế?

Long Nhất nhẹ giọng hỏi.

– Thiếp… Thiếp có chút khẩn trương.

Lãnh U U có chút run rẩy nói.

– Ngoan nào! Đừng sợ, phải chăng nàng không nguyện ý?

Long Nhất ôm chặt lấy Lãnh U U, hai tay nhẹ nhàng âu yếm xoa nắn lưng nàng.

– Không phải thế! Thiếp nguyện ý mà!

Lãnh U U vội vàng nói, thân thể này của mình sớm muộn cũng hiến dâng cho hắn, thế thì hiến dâng sớm an tâm sớm. Nhưng hiện thời nàng cảm thấy căng thẳng không thể khống chế nổi. Nếu như quả có thể giống với đêm hôm đó thì thật là tốt biết bao.

Long Nhất cười nhẹ. Ma trảo tại kiều đồn của Lãnh U U sờ nắn, tay còn lại truyền nội lực để làm nàng thư giãn. Dần dần, thân thể Lãnh U U mềm mại trở lại. Nàng bất thời xuất ra những tiếng rên khẽ…

Nghe những âm thanh kiều mỵ của Lãnh U U, huyết mạch toàn thân Long Nhất như muốn vỡ tung… Hắn chỉ cảm thấy tiếng rên của tiểu nữu này như mang theo một loại ma lực kỳ dị thấm xương nhập cốt làm khơi dậy bản năng tình dục nguyên thuỷ nhất. Tiểu huynh đệ kiên ngạnh như sắt thép tiến đến địa phương vô cùng mềm mại ở giữa hai đùi Lãnh U U.

– A! Long Nhất!

Lãnh U U, cảm thụ sự nóng bỏng mạnh mẽ tại vùng thần bí đó của mình, toàn thân run rẩy, phát ra những tiếng rên tiêu hồn thực cốt.

Long Nhất bắt đầu mạnh bạo chà xát tại thuỷ động ẩm ướt kia. Từ đầu tiểu huynh đệ truyền đến một tư vị tiêu hồn. Một lát sau, Long Nhất thấy chưa đủ. Hắn vươn tay tách cặp liễu đồn của nàng ra, trực tiếp tiến sát vào đào nguyên động khẩu.

– A! Long Nhất! Đừng… đợi đã!

Lãnh U U song thủ vô lực miễn cưỡng đẩy ngực vào Long Nhất.

Long Nhất dừng lại, đôi mắt đầy hoả dục nhìn nàng, hổn hển nói:

– Sao vậy?

Lãnh U U từ trong lòng Long Nhất thoát ra. Tấm thân thể lõa lồ đứng lên, mái tóc đen tuyền rủ xuống, trên khuôn mặt bình thường lộ ra một vẻ đẹp mê người. Cặp ngọc thố của nàng run run nhè nhẹ, như không ngừng phát ra luồng ánh sáng dụ người. Long Nhất có thể nhìn thấy giữa hai chân một gian mật lâm một màu phấn hồng.

Long Nhất cố kiềm lại ý muốn liên ái. Hắn muốn biết hiện Lãnh U U rốt cuộc là muốn cái gì.

Lãnh U U khuôn mặt ửng hồng, hai mắt lấp lánh như sao, long lanh như nước. Nàng si mê nhìn Long Nhất, gót sen nhẹ chuyển, trước nhãn thần ngạc nhiên của Long Nhất, ngồi lên bụng hắn.

– Long Nhất! Chàng nhìn xem!

Lãnh U U kìm nén xấu hổ, dũng cảm nghênh đón mục quan của Long Nhất.

Long Nhất nhìn Lãnh U U, đột nhiên nghĩ vẻ mặt của nàng sao có chút nhăn nhúm, nghĩ là mắt mình nhìn nhầm, lập tức nhắm chặt mắt lại rồi lại nhanh chóng mở ra.

– Oai!

Đầu óc của Long Nhất trở nên trống rỗng. Trời ơi, gì thế này? Lãnh U U đột nhiên sao lại trở thành bộ dạng thế này. Gương mặt tuyệt đẹp lung linh như tiên tử, mắt như nước mùa thu, miệng sen mũi ngọc, một sự kết hợp thật hoàn mỹ, quả như là đến từ tiên giới. Có phải là mình đang nằm mơ không?

– Thiếp có đẹp không?

Lãnh U U hoan hỉ nhìn bộ dạng si ngốc của tình lang, ngữ khí mang một chút kiêu hãnh hỏi. Đối với tướng mạo của mình, quả thật nàng vô cùng tin tưởng.

– Tuyệt đẹp!

Long Nhất lẩm bẩm, lấy lại tinh thần. Hắn đột nhiên minh bạch Lãnh U U mang gương mặt bình thường chính là do dị dung. Vẻ đẹp của Lãnh U U khác với Ti Bích. Ti Bích đẹp dịu dàng, không vướng một chút bụi trần, còn nàng thì diễm lệ không gì sánh được, lạnh lùng và mang một chút cao ngạo.

– Chàng có thích thiếp đẹp như thế này không?

Lãnh U U phong tình vạn chủng nhẹ nhàng cúi xuống vuốt ve mớ tóc đen trước trán hắn.

Long Nhất thấy được diện mạo thật của Lãnh U U, mọi giác quan của hắn đều tập trung vào diện mạo của Lãnh U U. Khuôn mặt đẹp như thế quả là chỉ có thể kết hợp với một thân thể hoàn hảo như thế mới được.

Long Nhất bị Lãnh U U cưỡi lên người, tiểu huynh đệ của Long Nhất lại đội khố đứng lên, muốn cùng với hạ thể của Lãnh U U đấu tranh.

– Không được cử động!

Lãnh U U hai tay giữ lấy Long Nhất yêu kiều nói.

Nhìn thấy nhãn thần nghi hoặc của Long Nhất, Lãnh U U đỏ mặt lí nhí:

– Để thiếp tự đến, chàng không được cử động!

Long Nhất rùng mình, lẽ nào nha đầu no cơm ấm cật này lại tự mình động thủ? Thật muốn nhìn thấy dáng vẻ chuẩn bị của Lãnh U U ra sao, hắn cố kiềm chế dục hoả do nàng mang lại.

Lãnh U U chuyển đồn bộ lùi về phía sau. Tiểu huynh đệ cường tráng đó đã đứng thẳng băng trước mắt nàng. Nhìn kích thước của nó, Lãnh U U trong tâm sửng sốt lặng người, đã không khỏi có chút bắt đầu lo lắng. Đại gia hỏa này to như vậy có thể tiến vào được không? Lãnh U U cắn nhẹ môi dưới, ngọc thủ lạnh mát nắm lấy kiên đĩnh nóng bỏng đó, lên xuống trêu đùa một chút.

Tiểu huynh đệ của Long Nhất, dưới sự khiêu khích của nàng, đã tỏ ra dữ dằn hơn nữa. Lãnh U U, khuôn mặt xinh xắn thẹn đỏ lên, mông đưa lên cao hơn chút, đem kiên đĩnh của Long Nhất nhắm cẩn thận, cuối cùng bạo dạn ngồi mạnh xuống.

Long Nhất chỉ cảm thấy hạ thể chọc thủng một tầng chướng ngại sau đó tiến vào trong một thông đạo chật hẹp ấm áp. Cảm giác tiêu hồn làm hắn muốn rên thành tiếng. Lúc đó hắn nghe được tiếng hừ thống khổ khó chịu của Lãnh U U. Chỉ thấy Lãnh U U sắc mặt trắng bệch, trong khóe mắt có một giọt lệ xoay chuyển sắp chảy ra.

Nha đầu ngốc nghếch này chỉ cố làm chuyện ngớ ngẩn. Tưởng ai cũng làm được kỵ sĩ sao?

Lãnh U U nằm phủ phục trên người Long Nhất, thảm thiết kêu lên:

– Phu quân, thiếp đau muốn chết!

Nghe Lãnh U U gọi một tiếng phu quân, ham muốn trong tâm Long Nhất càng thịnh. Tay hắn vuốt ve những chỗ nhạy cảm trên toàn thân Lãnh U U, cùng lúc từ miệng hắn phát ra những câu tình thoại liên miên rót vào tai nàng.

Dần dần, Long Nhất cảm thấy thông đạo ấm áp trở nên ẩm ướt. Lãnh U U toàn thân đỏ hồng đã bắt đầu động tình. Long Nhất bắt đầu chuyển động, từ hạ thể truyền lại những khoái cảm cường liệt vạn phân tiêu hồn. Sau khi trải qua cơn đau ban đầu, Lãnh U U trên người Long Nhất bắt đầu phối hợp chuyển động, hiển nhiên đã tìm thấy được cảm giác khoan khoái.

Cùng với động tác mạnh mẽ của Long Nhất, Lãnh U U kiều mị kêu lên. Nàng nhắm chặt hai mắt, hai má rực lên như những đám mây hồng ở cuối chân trời.

– Phu quân! Yêu thiếp đi!

Lãnh U U đột nhiên ôm chặt lấy Long Nhất, tuyết đồn phong cuồng lên xuống, nàng hoàn toàn đắm chìm trong đam mê.

Long Nhất là một nam nhân làm thế nào mà để một nữ nhân đè lên, hắn kêu khẽ lên một tiếng lật lại đè lên người Lãnh U U. Hai thân người dán chặt vào nhau nhanh chóng chuyển động.

Cảnh xuân khuấy động, sóng tình trào dâng… Một lát sau Lãnh U U toàn thân run lên, kêu lên một tiếng, không kìm được, tiết thân…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200