Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 72
Phần 72

Cuồng Long Đế Quốc, Đằng Long thành.

Nửa đêm, một bóng hắc ảnh vô thanh vô tức xuất hiện ở phủ đệ của Tây Môn gia tộc. Kẻ đó như một bóng u linh thần tốc lách tránh những đội thị vệ tuần tra, cuối cùng xuất hiện bên ngoài thư phòng của gia chủ Tây Môn Nộ. Hắn gõ cửa thư phòng theo một tiết tấu đặc biệt.

“Vào đi. ” Bên trong thư phòng truyền ra thanh âm uy nghiêm của Tây Môn Nộ.

“Thiên Võng số mười ba tham kiến gia chủ. ” Hắc ảnh này vừa bước qua cửa lập tức cong gối quỳ xuống đất, vẻ mặt đầy cung kính nói.

Tây Môn Nộ vẫn đang ngồi trước bàn đọc sách, múa bút thành văn. Nửa ngày sau, ông mới hỏi: “Đã điều tra rõ hành tung của nhị thiếu gia chưa? ”

“Thưa gia chủ. Vài tháng trước đã phát hiện ra nhị thiếu gia tại Quang Minh thành, người đã tham gia dong binh đoàn đi hoang mãng thảo nguyên làm một nhiệm cụ cấp A có tên gọi Di Thất Chi Thành, hiện tại không rõ hành tung. Tin tức ở Quang Minh thành truyền lại, nhị thiếu gia với đại tiểu thư của Phượng Hoàng gia tộc có tiếp xúc, cả hai có quan hệ không rõ ràng, hơn nữa thực lực của nhị thiếu gia đã đạt đến cảnh giới kiếm sư. ” Lời nói của hắc ảnh nhân rõ ràng mạch lạc.

Tay cầm bút của Tây Môn Nộ dừng lại, nhãn thần biến đổi bất định, ông nói: “Ngươi lui đi! Nếu phát hiện ra hành tung của nhị thiếu gia lập tức báo lại cho ta. ”

Hắc ảnh nhân đáp một tiếng rồi biến mất khỏi thư phòng. Tây Môn Nộ đứng dậy tản bộ trong thư phòng, thở dài một tiếng, than: “Vũ nhi à Vũ nhi, người cha này luôn nghĩ con là đứa bất học vô thuật, nào ngờ con lại có thể che giấu thực lực một cách kín đáo như vậy. ”

Tây Môn gia tộc gây dựng trung tâm quyền lực tại Cuồng Long đế quốc đã hơn một ngàn một trăm năm, thế lực thâm căn cố đế, dùng khoản tiền lớn để bó buộc quan viên quý tộc trên con thuyền của nó, trong thế lực ngầm này không nơi nào không thể vươn tới, phân bố đến từng ngóc ngách từng nghề nghiệp của Cuồng Long Đế Quốc. Trái tim của con người này vô cùng rộng lớn, nghĩa là cũng khó thỏa mãn nhất, nếu nói Tây Môn Nộ không có bất kỳ suy nghĩ gì đối với hoàng vị, vậy tuyệt đối là lừa người ta rồi. Nhưng Tây Môn Nộ là kẻ tài trí mưu lược, ông ta đang đợi một thời cơ, và hiện tại đã thấy được một tia hy vọng. Ngạo Nguyệt đế quốc và Nạp Lan đế quốc vì sự kiện ma pháp sư tại một hoang mãng tiểu trấn mà quan hệ hai nước trở nên cực kì căng thẳng, song phương đều đã nhiều lần điều động binh lính, chiến tranh có xu hướng chỉ đợi chạm vào là bùng phát.

Điều Tây Môn Nộ cần làm rất đơn giản, chỉ phải đổ thêm dầu vào lửa cho nó cháy dữ dội hơn thôi, Cuồng Long Đế Quốc là một trong tam đại đế quốc tất sẽ cuốn theo, đến lúc Thương Lan có loạn ông liền nắm ngay lấy cơ hội mà nổi dậy, tin chắc rằng dựa vào thế lực trong tay mình mà muốn nhòm ngó hoàng vị cũng đâu phải không có khả năng.

Tây Môn Nộ bước tới bên cửa sổ lại thở dài một tiếng, ông không có nhiều con trai nối dõi, chỉ có Tây Môn Thiên và Tây Môn Vũ hai nhi tử. Theo lý mà nói ngôi vị gia chủ phải truyền cho Tây Môn Thiên, nhưng mẹ ruột của Tây Môn Thiên chỉ là tiểu thư trong gia đình thường dân. Ngày trước hồi ông còn trẻ cũng giống như Tây Môn Vũ phong lưu khoái hoạt, làm cho tiểu thư nhà người ta to bụng, bất đắc dĩ đành phải nạp thiếp. Con trưởng Tây Môn Thiên thiên phú cực cao, nhưng tâm địa hẹp hòi, không có tư chất để làm nên đại sự.

Sau này ông lấy đại tiểu thư của Đông Phương thế gia làm vợ, sinh ra Tây Môn Vũ hào môn thiếu gia bất học vô thuật, chuyện Tây Môn Nộ thiên vị Tây Môn Vũ kẻ trên người dưới ở Tây Môn gia tộc đều biết. Ông nhận thấy Tây Môn Vũ dù là kẻ bất học vô thuật, nhưng quý khí cùng bá khí trời sinh ấy Tây Môn Thiên kiểu gì cũng không thể hiện ra nổi, Tây Môn Vũ gợi lại rõ nét chính ông thời trẻ, vô thiên vô pháp, không ngờ cả công chúa cũng dám mê gian.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt uy nghiêm của Tây Môn Nộ lộ ra một chút tiếu ý hiếm thấy, tiểu tử này đúng là màu xanh từ màu lam mà ra lại còn thắng cả màu lam a. Ông lại nghĩ Tây Môn Vũ không ngờ âm thầm tu luyện đến cảnh giới kiếm sư, hơn thế nữa dám thâm nhập vào thảo nguyên hoang mãng làm nhiệm vụ Di Thất Chi Thành, hoang mạc thảo nguyên là vùng nào ông hiểu rõ mười phần, nhi tử có đảm lược đến mức ấy khiến ông rất hài lòng, mặc dù có chút lo lắng cho sự an toàn của hắn nhưng ông tin nhi tử của mình không phải là loại yểu mệnh. Ai là Tây Môn gia chủ kế tiếp, Tây Môn Nộ trong lòng đã có sự chọn lựa.

Ánh mặt trời tươi đẹp, làn gió ấm áp hiu hiu thổi, thực khiến cho tâm trạng con người cũng tốt hơn.

Trên quan đạo của Đằng Long thành, một đoàn kị binh hộ tống một cỗ xe sang trọng đi về nơi xa, huyết hồng khôi giáp sáng choang trên người kị binh phản xạ những ánh sáng chói mắt, sát khí trầm trọng toả ra khiến người đi đường rẽ ra nhường lối, không dám nhìn thêm.

“Oa, ai mà oai phong vậy, không ngờ phải dùng cả Cuồng Long quân đoàn Huyết Chiến kị binh hộ tống. ” Kẻ qua đường giáp (giáp, ất, bính: Chỉ những người bất kỳ) gần đó bị âm lãnh sát khí như đâm vào tận xương tuỷ đến mức nổi cả da gà nói.

Kẻ qua đường ất nhìn lướt qua gã khinh thường, hầm hừ: “Dốt nát, người không thấy trên xe có tiêu ký của hoàng tộc hay sao, người ngồi trong đó không phải là hoàng tử thì cũng là công chúa, cũng chỉ có trực hệ (dòng chính) của hoàng tộc mới có tư cách khiến Huyết Chiến kị binh đoàn hộ tống. ”

“Hai tên ngốc. Các ngươi đều không biết, ngồi trong xe chính là công chúa Long Linh Nhi và tiểu thư Tây Môn Vô Hận, bọn họ đang tới Mễ Á Thánh Ma Học viện để học đó”. Kẻ qua đường bính nghe xong dương dương tự đắc nói.

“Long Linh Nhi công chúa, chẳng lẽ là người bị Tây Môn thiếu gia cường bạo? ” Kẻ qua đường giáp hỏi.

Hai kẻ qua đường ất, bính lập tức nhảy dựng lên, thể hiện vẻ mặt không quen biết kẻ qua đường giáp. Kẻ qua đường giáp còn đang ù ù cạc cạc thì hắn đã bị hai binh sĩ tóm lấy áp giải đi.

Thực ra bàn luận về hoàng tộc hay hào môn trong lúc trà dư tửu hậu cũng chẳng sao, vấn đề là Long Linh Nhi ở hoàng cung ủ rũ đã lâu, cuối cùng sửa soạn xuất cung, đi tới hết con đường lớn thì nghe được bàn luận về vụ Tây Môn Vũ cường bạo nàng, khiến tâm trạng đã không tốt lại tích tụ thêm, làm bệnh nàng càng khó chữa.

Hoàng đế Long Chiến cũng đã hạ một đạo thánh chỉ, phàm bất kỳ người nào bàn luận về vấn đề nầy đều phải bị giam mười ngày và phạt đánh, ngoài ra còn phải nộp phạt.

Trên cỗ xe ngựa sang trọng, Long Linh Nhi và Tây Môn Vô Hận mỗi người ngồi một bên. Long Linh Nhi vẫn mĩ lệ như xưa, chỉ là gầy xanh đi nhiều, sắc mặt không một chút biểu tình, song mục lạnh lẽo như thể hàn băng vạn năm, nàng trầm mặc tựa trên cái gối mềm mại, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Tây Môn Hận nhìn bộ dạng Long Linh Nhi như vậy, trong lòng khẽ thở dài một tiếng, Tây Môn Vũ thực sự gây nên tội nghiệt a, nguyên một thân đầy ngạo khí của Long Linh Nhi bị hắn làm cho trở thành có xác không hồn, nàng cảm giác rõ ràng Long Linh Nhi cõi lòng càng lúc càng phong kín, là bằng hữu tốt nhất, Tây Môn Vô Hận thực là có lòng mà không có sức.

“Linh Nhi, ngươi nghĩ Mễ Á Thánh Ma Học viện trông như thế nào? ” Tây Môn Vô Hận cố tìm kiếm chủ đề nói chuyện, nàng thực sự không muốn Long Linh Nhi biến thành bộ dạng nửa sống nửa chết này.

Long Linh Nhi nhướng mày, lãnh đạm nói: “Như thế nào thì vẫn như thế ấy thôi. ”

“Nghe nói hoả hệ đại ma đạo sư Phổ Tu Tư cũng đích thân giảng dạy, không hiểu chúng ta đến lúc nào mới có thể đạt tới trình độ đó. ” Tây Môn Vô Hận khẽ mỉm cười. Nàng biết chỉ cần nói tới ma pháp, trên người Long Linh Nhi sẽ xuất hiện một chút sinh khí.

“Nhất định có thể, một ngày nào đấy ta sẽ vượt qua ông ấy. ” Trong đôi mắt bị đóng băng của Long Linh Nhi xuất hiện một chút sắc thái, trong lòng nàng bây giờ chỉ truy cầu duy nhất ma pháp, có lẽ còn có cả cừu hận chôn sâu tận đáy lòng, muốn ngàn đao lóc thịt tên súc sinh Tây Môn Vũ, cũng chính là tâm nguyện lớn nhất của nàng ngoài ma pháp.

Mễ Á Thánh Ma Học viện chính là ma pháp Học viện tốt nhất Thương Lan đai lục, nó được xây dựng cách đây tám trăm năm. Mặc dù Mễ Á chỉ là một tiểu quốc gia, nhưng Mễ Á Thánh Ma Học viện đích thực là niềm tự hào của quốc gia, tám trăm năm nay đã bồi dưỡng cho Thương Lan đại lục vô số ma pháp sư và kiếm sĩ ưu tú, hoả hệ đại ma đạo sư Phổ Tu Tư chính là Viện trưởng của Học viện, Mễ Á do đó từ trước tới nay luôn đứng vững trong những cuộc chiến tranh tại Thương Lan đại lục, đóng góp của Mễ Á Thánh Ma Học viện trong đó là quan trọng vô cùng.

Long Linh Nhi cùng Tây Môn Vô Hận trước đây bị coi là hữu danh vô thực ở Cuồng Long đế quốc ma pháp Học viện, nhưng bọn họ đều có giáo sư dạy riêng, đều là pháp sư cung đình cấp bậc ma đạo sư. Lần này Long Linh Nhi đột nhiên muốn đến Mễ Á Thánh Ma Học viện học tập, Tây Môn Vô Hận vì lo lắng cho nàng mà đi cùng.

Cỗ xe sang trọng được Huyết Chiến kị sĩ hộ tống nhanh chóng tiến về phía trước, bánh xe quay cùng thời gian càng lúc càng xa, không chút ngại ngùng ném toàn bộ thế giới ấy về bên kia đường chân trời.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200