Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 10
Phần 10

Long Nhất sững sờ, không tưởng được thánh nữ này còn có điểm đầu óc, bất quá hắn còn có điểm năng lực tùy thời cơ ứng biến. Đầu óc chuyễn một vòng, Long Nhất tùy theo miệng mà lập ra một câu chuyện nói: ”Ta là từ Đằng Long Thành đi tới Quang Minh Thành để gặp Ti Bích người vợ chưa cưới của ta, phụ thân nàng gửi thơ nói nàng bị bệnh, ta đương nhiên là nóng lòng, đã vì cho kịp thời gian ta chỉ có thể đi đường nhỏ. Ai mà biết hôm nay sau ngọ, một con đại điểu màu xanh quặp lấy ta từ mặt đất lên, bay đến phụ cận rồi thả ta xuống, may mắn là ta bình thường làm chuyện tốt không ít, được nhiều cành cây đại thụ đở lấy, lúc này mới giử đựơc một cái mạng.

“Đại điểu màu xanh, có khi nào là Ngự Phong Thần Ưng? Như thế rất có thể. ” Ti Bích gật gật đầu, Ngự Phong Thần Ưng là ma thú phong hệ cao cấp, tốc độ phi hành rất nhanh, hơn nửa đôi thiết trảo không chỉ có thể khai bi toái thạch, còn có thể phát xuất ra cạnh gió lăng lệ, cũng ngay cả mọi người vẫn còn thăm dò trong phong hệ ma pháp.

Biểu tình của Long Nhất sinh động, không bỏ sót khóc lóc to tiếng, Ti Bích tuy ghét ác như thù, nhưng tâm tình vẫn còn đơn thuần, nhìn thấy không có giống như giả vờ, như là tin tưởng lời nói quỷ quái của hắn.

“Ngươi là người tuy chán ghét, nhưng xem ra ngươi cũng là tín đồ của Quang Minh Thần hơn nửa đi cùng đường, cùng với ngươi lên đường cũng tốt, hôm nay cũng trể rồi, ở chổ này ngũ một đêm cũng tốt. ” Ti Bích nói.

Long Nhất tự nhiên không có gì dị nghị, hắn nguyên vốn đã định ngũ ở hoang giao dã ngoại rồi, bất chỉ là thêm một nữ nhân nữa, còn là một thánh nữ, trừ ra trên mặt có khối thai ký màu đỏ, Ti Bích có thể nói là người nữ nhân đẹp nhất hắn từng thấy qua, Long Nhất trong lòng cảm thấy tiếc hận.

“Quang Minh Thần vĩ đại, xin ban cho ngươi tín đồ thần thánh lực lượng, ngăn cách hết thảy tà ác, Thánh Quang Kết Giới. ” Ti Bích nhẹ giọng đọc lên, một tầng quang mang khiết bạch từ trên người nàng tràn ra, trong nháy mắt đà biến mất.

“Đây là ma pháp gì của ngươi vậy, sao một điểm phản ứng đều không có? ” Long Nhất kỳ quái hỏi.

Ti Bích liếc Long Nhất một cái đáp: ”Ngươi hiểu cái gì? Thánh Quang Kết Kết Giới này của ta là trong suốt, bên mặt ngoài đương nhiên không nhìn ra được, ngươi xem. ” Ti Bích nhặt lấy một cành cây rồi ném về phía trước, cành cây đó trong không trung như đụng phải một tầng pha lê trong suốt đột nhiên rớt xuống.

Long Nhất ngạc nhiên, không có lý do, Ti Bích vốn có Thánh Quang Kết Giới, nhưng vì cái gì khi tắm lại không bầy ra một cái? Để mình bò vào nhào tới xem cho no mắt. Cẫn thận suy nghĩ, Long Nhất cũng không hiểu thêm ra, lúc đó mình lúc mình phóng qua phía trên của con thác đó, đích xác chỉ có cảm giác được một tầng lực cản, nhưng cũng chỉ có một chút vậy thôi, mình lúc đó tịnh không có nghĩ đến nhiều, có phải cái Thánh Quang Kết Giới này đối với ta không có hửu dụng?

Nhìn thấy trên mặt Long Nhất có vẻ kinh ngạc, Ti Bích còn nghĩ hắn bị pháp thuật của mình làm cho ngây người đi, Thánh Quang Kết Giới này và Thánh Quang Phổ Chiếu là hai loại ma pháp có thể là chổ đắc ý nhất của nàng, vì bình thường chỉ có ma đạo sư mới có thể phóng ra hai loại ma pháp này, nhưng nàng có thể phóng ra dể dàng như là đẳng cấp đại ma pháp sư, nàng đương nhiên vì vậy mà cảm thấy tự hào.

“Lợi hại, đi theo cao thủ thật là tốt, ta có thể an tâm ngũ tốt. ” Long Nhất có chút không yên tâm, hắn thật muốn thử xem mình có thật sự có thể xuyên qua Thánh Quang Kết Giới này không, nhưng hắn hiện tại không thể, nếu không Ti Bích khẳng định sẻ bắt đầu nghi ngờ.

“Long Nhất, ta hỏi một sự kiện, chiều hôm nay ngươi có thấy qua người khác không? ” Ti Bích làm bộ như tùy ý hỏi, nàng đúng là vẫn còn để trong lòng chuyện bị nhìn trộm, tuy Ngạo Nguyệt Đế Quốc đối với chuyện nam nữ qua lại so với Cuồng Long Đế Quốc, nước ở phía đông này cởi mở hơn, nhưng cũng chỉ là đứng đối diện với nhau nói chuyện, Tại Thương Lan Đại Lục, nữ nhân của một quốc gia nào đối với trinh tiết đều coi trọng, chỉ là Cuồng Long Đế Quốc thì còn nặng hơn.

“Người khác? Không có, ta ở tại đây nhìn thấy chỉ duy nhất là nàng, sao vậy? Có phải nàng nhìn thấy người khác? ” Long Nhất thanh sắc không động trả lời, đánh chết cũng không thể để nàng biết người nhìn trộm nàng tắm là mình.

“Ồ, không còn sớm, ta phải bắt đầu minh tưởng, ngươi tự mình tìm chổ nằm ngũ. ” Ti Bích sắc mặt có vẻ không tự nhiên, nàng ngồi xếp bằng dưới một tang cây nhắm mắt lại tiến vào trạng thái minh tưởng, trên thân chớp sáng hào quang khiết bạch lưu chuyễn.

Long Nhất biết trạng thái minh tưởng của ma pháp sư nếu như không có ba động cường liệt động tới thì bình thường không tỉnh lại, Long Nhất không tiếng động đi tới chổ vừa rồi cành cây bị ngăn cản lại, nơi đây là biên giới của Thánh Quang Kết Giới. Long Nhất quay đầu nhìn Ti Bích, từ từ đưa hai tay của mình ra, quả nhiên cảm giác được có gì đó cản ở phía trước, nhưng Long Nhất phát hiện cái tầng gì đó này đối với hắn mà nói đơn giản chỉ mỏng hơn tờ giấy, vì tay hắn dể dàng đưa ra ngoài. Nếu không phải hắn lục thức linh mẫn, người bình thường cũng cảm giác không được.

Long Nhất đối với hiện tượng loại này có hứng thú, nếu như mình thật sự miễn dịch đối với kết giới mà nói thì tốt. Hắn lại tiếp theo thử vài lần, rốt cục để hắn phát hiện mọi chuyện đều là Ngạo Thiên Quyết tác quái, khi tay Long Nhất chạm vào kết giới, nội lực lưu chuyễn trong kinh mạch tự động hấp thu đồng hóa lấy ma pháp năng lượng của kết giới, nếu như Long Nhất cứ bám lấy kết giới, tới phỏng chừng hừng đông cổ kết giới này sẻ biến mất.

Long Nhất hưng phấn đối với phát hiện của mình đồng thời đối với Ti Bích sinh ra một tia lo lắng kỳ diệu khó tã, nha đầu kia cũng quá dể dàng tin người, cho dù chính mình không có năng lực xuyên thấu kết giới, bằng vào Ti Bích không phòng bị minh tưởng trước mặt hắn, nếu như hắn có ý xấu mà nói thì nàng đã sớm lọt vào tay mình để muốn cấu muốn xé tùy ý.

Nghĩ bậy bạ một lúc, Long Nhất cảm thấy buồn chán ngồi xuống kế bên Ti Bích rồi ngây ra, ngửi từ trên thân Ti Bích mùi hương nữ nhi thanh tân như hoa thơm bình thường, Long Nhất nhớ tới buổi chiều đó như cảnh họa bình thường vẻ lại mỹ nhân tắm, từ đan điền tà hỏa dâng lên.

Lắc qua lắc lại như muốn lắc đi ý niệm tà ác trong đầu, Long Nhất đột nhiên đột nhiên nghĩ tới mình có nên cũng minh tưởng? Ngạo Thiên Quyết đã tiến tới tầng thứ nhất có thể tự động thuận theo kinh mạch vận chuyển, vì linh hồn hắn trong tiền thế đã tu luyện Ngạo Thiên Quyết tới tầng thứ năm, nghĩ tới hiện tại luyện mới lại Ngạo Thiên Quyết tới tầng thứ năm tịnh không khó khăn, cái hắn hiện tại không có là củng cố trong chiến đấu và lĩnh ngộ. Vì vậy hắn tịnh không cần lo lắng tu luyện ma pháp có thể phương ngại đến tiến bộ của Ngạo Thiên Quyết.

Dựa theo phương pháp minh tưởng trong sách, Long Nhất nhắm mắt lại, dùng ý niệm của chính mình đã cùng tinh thần lực cảm thụ ma pháp nguyên tố trong không khí, bình thường mà nói nếu như mình là thể chất ma pháp hỏa hệ, vậy thì màu đỏ nguyên tố của hỏa hệ ma pháp hiện tại trong hấp thụ chiếm địa vị chủ đạo, nếu như là thổ hệ, tự nhiên là thổ hệ ma pháp màu vàng làm chủ, mọi thứ sau cũng giống như vậy.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200