Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 23
Phần 23

Khi ra khỏi tiểu trấn, Long Nhất cấp tốc sử dụng Tật Phong thuật cho bản thân, vận khởi Càn Khôn Đại Na Di tiến về phía trước. Vừa lướt đi mau chóng trên đường, vừa tiêu hóa nốt những gì hắn học được về các hệ ma pháp trong thư tịch ngày hôm qua.

Khoảng hai tiếng sau, trước mặt Long Nhất xuất hiện một mảng sâm lâm [rừng rậm]. Nếu trực tiếp xuyên qua mảng sâm lâm này, thì khoảng một tiếng sau là có thể tới được Quang Minh thành, còn nếu như đi đường vòng thì phải tốn hết ba tiếng. Tuy trực tiếp xuyên qua mảng sâm lâm thì rất nhanh, nhưng người ta đại bộ phận đều chọn đi đường vòng, bởi vì trong sâm lâm có rất nhiều loại ma thú, nguy hiểm thật quá lớn.

Long Nhất do dự trong một giây rồi quyết định trực tiếp xuyên qua mảng sâm lâm này. Trong suy nghĩ của hắn, dựa vào tốc độ vốn có, đánh không được chẳng lẽ không chạy trốn nổi hay sao? Cứ thế mà guồng chân chạy một mạch, ma thú đẳng cấp cao cũng chưa gặp qua, ngược lại chỉ có những con ma thú ở đẳng cấp F hoặc E, Long Nhất thuận tiện đem làm đối tượng luyện tập.

Đầu tiên là heo rừng thổ hệ đẳng cấp E, ma thú loại này phòng ngự rất cường hãn, công kích chủ yếu dựa vào hai cái răng nanh nhọn hoắt. Nếu nó toàn lực húc tới thì một cây đại thụ hai người ôm vẫn gẫy như thường, ma pháp cấp một và cấp hai căn bản chỉ đủ gãi ngứa cho nó.

Long Nhất không cần suy tính, liền xuất ra ám hệ ma pháp cấp ba Hủ Thực thuật, làm thối rữa lớp da dày của con heo, sau đó dùng một chiêu Liệt Diễm Chi Tiễn hỏa hệ ma pháp cấp bốn nhất tiễn xuyên tâm, kế tiếp miễn cưỡng sử dụng ma pháp cấp năm Hàn Băng thuật làm đóng băng nó tại chỗ.

Sau đó lại gặp vài con hỏa thỏ cấp F. Đã có kinh nghiệm nên Long Nhất tự động gia tốc thủy cầu thuật giữ chúng lại.

“Ma pháp đúng là một thứ hay ho, nắm vững cách sử dụng sẽ đem lại nhiều thuận tiện. ” Long Nhất mỉm cười.

Đúng vào lúc đang nghĩ làm sao để có thể nướng con hỏa thỏ này rồi đem nhét vào bụng, Long Nhất ngửi thấy phảng phất có mùi máu tươi trong gió, chân mày nhíu lại, thân ảnh liền theo phương hướng của mùi máu mà truy tầm.

Không lâu sau, Long Nhất phát hiện khoảng mười thi thể ma lang rách bụng nằm rải rác khắp nơi, chung quanh còn sót lại dấu vết bị đốt cháy. Ma lang cũng là một loại phong hệ ma thú, không chỉ tốc độ cực nhanh, mà còn có thể phóng xuất Phong Nhận. Ma lang là loại ma thú sống quần cư, ít nhất cũng có tầm mười con, đàn lớn thì có thể lên tới hơn ngàn con ma thú. Do đó cho dù ma lang chỉ là cấp bậc D hạ giai ma thú, nhưng số lượng nhiều rất tiện cho việc công thủ phối hợp. Vì vậy người bình thường nhìn thấy liền chạy dài, một khi bị ma lang quần công thì chỉ còn cách cầu khấn may mắn.

Hiện tại, Long Nhất nghe được thanh âm đả đấu cùng với tiếng hú của ma lang, thân ảnh loáng lên phóng tới nơi đó. Long Nhất đang đi còn phát hiện ra khoảng chục thi thể ma lang nữa, xem ra đây là một đàn ma lang lớn, khả năng có thể lên tới mấy trăm con hoặc trên ngàn con.

Long Nhất cẩn trọng ẩn giấu khí tức, ló đầu ra khỏi một gò đất nhỏ.

“Mẹ ơi, hôm nay là ngày đại hội của ma lang chăng? ” Long Nhất sau khi nhìn thấy đàn ma lang đông đến không có khe hở tụ lại, tính sơ sơ, ít nhất là trên hai ngàn con.

Long Nhất khi nhìn thấy khoảng giữa có một người đang bị vây khốn thì nhất thời không nói nên lời, là một thiếu nữ, không ngờ còn là kiếm sư mĩ lệ mà đã từng có địch ý với hắn trong tiểu trấn. Bây giờ nàng ta đang ở trong một tình thế không khả quan, hỏa hồng áo giáp bó sát thân thể đã bị rách toạc nhiều chỗ. Thân người đầy máu tươi, thật không biết là của nàng hay là của ma lang, bao quanh nàng hiện tại là một vòng ma lang. Con hồng sắc độc giác mã trung thành đứng sau lưng nàng, trên mình cũng có rất nhiều thương tích.

Long Nhất nhận thấy được hiện tại nhóm ma lang đang tạm đình chỉ công kích, nhìn một người một ngựa với vẻ thèm thuồng. Nhưng thiếu nữ đang muốn đứt hơi kia vẫn nắm lấy cự kiếm, thân kiếm lóe lên đạm lam đấu khí quang mang, điểm khác biệt là bên ngoài đạm lam đấu khí còn có một tầng hỏa diễm nóng bỏng.

Long Nhất nhìn qua đàn ma lang, chú ý vào một con thủ lĩnh ma lang ở trung tâm với bộ lông trắng bạc rất uy vũ, thân nó dài và to lớn hơn nhiều so với các con ma lang khác, phán đoán được nó là lang vương. Long Nhất cũng chú ý đến bên cạnh con lang vương này có bốn con ngân sắc tiểu ma lang nhỏ xíu, xem ra là hài tử của nó.

“Ngao ô” Ma lang vương ngẩng đầu lên hú một tiếng thật dài, làm chấn động cành lá rơi lả tả xung quanh. Nghe tiếng hú của con lang vương, những con ma lang khác bắt đầu tấn công, chỉ thấy vô số Phong Nhận bén nhọn mang theo những thanh âm như mưa đổ hướng về nữ kiếm sư. Cùng lúc Phong Nhận được phóng ra, có tầm chục con ma lang phóng mình tới nhằm vào nữ kiếm sư.

“Con mẹ nó thật là thông minh, có thể sử dụng ma pháp công kích cùng với vật lí công kích triển khai một lần, tiểu nữu này gặp phiền phức lớn rồi đây. ” Long Nhất tự nói trong lòng, thật ra hắn đối với thiếu nữ đang phải đối phó với hơn hai ngàn con ma lang trong thời gian lâu vậy thì cảm giác thật bất khả tư nghị, có thể nói đại kiếm sư cũng không thể đào tẩu. Thử nghĩ xem, hơn hai ngàn Phong Nhận cùng lúc phát ra, không trở thành hai đống thịt vụn mới là lạ?

Long Nhất cũng muốn xuống cứu người, nhưng cứu thế nào đây. Long Nhất tự vấn bản thân không có bản sự lớn như vậy, nếu như có một nửa công lực ở tiền thế thì có thể mạo hiểm thử sức, hiện tại nếu đi xuống ngoại trừ cái chết ra cũng chỉ có cái chết mà thôi. Cảm giác chính nghĩa của Long Nhất không dám cho phép vì cứu một người mà không quan tâm tới sự nguy hiểm đe dọa tính mạng, hắn không có vĩ đại như vậy.

Vào lúc Long Nhất nghĩ rằng nữ kiếm sư sẽ không qua khỏi kiếp nạn, trên thân nàng đột nhiên bạo xuất một trận hồng quang, hồng quang hình thành một hộ tráo bao trùm luôn độc giác mã bảo hộ bên trong, vô số Phong Nhận chạm vào tầng hồng quang rồi biến mất vô thanh vô tức.

Mĩ mục khép lại một nửa, toàn thân đã thấm đẫm mồ hôi. Đây không phải là lần đầu tiên nàng đi qua sâm lâm này. Lúc trước cũng đã có lần chạm mặt với đàn ma lang, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ gặp phải quy mô hớn như thế này. Đấu khí của nàng đã bắt đầu suy kiệt, Phượng Hoàng kết giới phong ấn trong Phượng Hoàng ngọc gia truyền có cảm giác không kéo dài được lâu nữa.

Thấy được đám ma lang phóng mình tới, Ngu Phượng đã có chút tuyệt vọng, nàng biết rằng không lâu nữa thôi, nàng và độc giác mã sẽ rất nhanh bị xé thành từng mảnh nhỏ, cả xương cốt cũng chẳng còn.

Arrr, Ngu Phượng tự khích lệ tinh thần chiến đấu bằng một tiếng hét vang, cự kiếm mang đạm lam đấu khí xoay vòng, bên ngoài một lớp liệt diễm bị thôi động bởi đấu khí kinh nộ bùng phát nhiệt khí, hình thành một hồng sắc hỏa diễm hình phượng hoàng đem chục con ma lang thành đầu một nơi thân một nẻo, nhưng những con ma lang đằng sau vẫn điên cuồng lao tới.

Dù đã chém được chục con ma lang đó, nhưng trên thân mình Ngu Phượng cũng có thêm vài vết thương.

“Phượng Hoàng đấu khí? Người của Phượng Hoàng gia tộc ở Quang Minh thành! ” Long Nhất tâm lí kinh ngạc. Phượng Hoàng gia tộc độc lập với hoàng gia gia tộc của Cuồng Long đế quốc, lấy việc kinh doanh buôn bán làm chủ, còn hành sự là thứ yếu. Phượng Hoàng đấu khí với Cuồng Long đấu khí cùng tề danh. Cuồng Long đấu khí thích hợp cho nam nhân tu luyện. Ngược lại, Phượng Hoàng đấu khí thì nữ tử tu luyện mới có thể đạt đến uy lực lớn nhất.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200