Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 179
Phần 179

Long Nhất trong lòng chấn kinh, không ngờ dưới dòng dung nham lại có cả mật thất. Đáo để là ai có kĩ thuật xảo đoạt thiên công như vậy, không lẽ là địa tinh? Bọn họ có bản lĩnh này sao?

Lúc này thạch môn phát ra một loạt tiếng lịch kịch rồi mở ra, còn Hỏa kì lân cũng trồi lên khỏi dòng dung nham, vọt lên đứng trước cửa thạch môn, nhìn mấy người Long Nhất rống lên hai tiếng như gọi bọn họ đi vào.

“Long Nhất, chúng ta có nên vào không? ” Phong Linh níu tay áo Long Nhất hỏi.

“Vào, đương nhiên phải vào. Chẳng lẽ nàng không muốn biết Hỏa kì lân muốn dẫn chúng ta tới đâu sao? ” Long Nhất hắc hắc cười nói, căn bản không thèm nghĩ tới phương án khác, hơn nữa có Hỏa kì lân dẫn đường, sao có thể có nguy hiểm.

Phong Linh dĩ nhiên là nghe theo Long Nhất. Hai người thu lại đại đội nhân mã, chỉ lưu lại Tiểu Tam cùng Cuồng lôi thú rồi tiến vào thạch môn. Vừa vào trong thạch môn liền tự động đóng lại, ma pháp đăng ở dọc hai bên lối đi đồng thời sáng lên. Long Nhất nhớ là đã thấy chủng loại ma pháp trang trí này tại di thất chi thành trong hoang mãng thảo nguyên.

Thông đạo rất dài, đi cả nửa ngày trời vẫn chưa tới đầu kia. Có trời mới biết con đường này tiêu tốn bao nhiêu nhân lực vật lực. Đi thêm một lúc nữa, Hỏa kì lân đột nhiên dừng lại, Long Nhất có chút nghi hoặc, chỗ này vẫn chưa đến cuối đường mà?

Chỉ thấy Hỏa Kì Lân phun một khẩu thần hỏa vào vách đá bên trái, vách đá lập tức trượt sang hai bên, ánh sáng đỏ chói từ bên trong hắt ra. Đến khi vách đá mở ra hoàn toàn, Long Nhất mới phát hiện bên trong hỏa diễm cháy đùng đùng, luồng hơi nóng bỏng phả thẳng vào mặt. Không cần nói, đây tuyệt đối không phải là ngọn lửa thông thường, mà ngược lại ít nhất cũng tương đương thần hỏa do Hỏa kì lân phun ra.

Lợi hại, quả lợi hại. Long Nhất thầm tán thán trong lòng. Nhưng không phải là nói hỏa diễm cực kì lợi hại này, mà là tán thưởng sự thông minh của người thiết kế địa đạo này. Tư duy của con người đều có quán tính, cứ cho rằng có người tiến vào thông đạo, nhất định sẽ nghĩ rằng mục tiêu phải nằm ở cuối thông đạo, ai mà ngờ nổi mật thất chân chính lại nằm ở lưng chừng giữa thông đạo chứ?

Đây là một thạch thất rộng khoảng vài trăm mét vuông. Trần thạch thất bị hỏa diễm thiêu đốt đến đỏ rực, nhưng kì quái là không bị nóng chảy, mọi ngóc ngách của thạch thất đều bị hỏa diễm thiêu đốt, căn bản không có chỗ đặt chân, có thể nói ngoại trừ lửa ra không còn thứ gì khác.

Long Nhất vô cùng nghi hoặc, không biết vì sao Hỏa kì lân lại dẫn bọn họ tới đây, giờ càng không biết Hỏa kì lân chạm vào cơ quan gì làm cho hỏa diễm thiêu đốt thạch thất bỗng nhiên lui lại để lộ ra một lối đi. Đến khi Long Nhất và Phong Linh bước tới trước, ở giữa không ngờ lại lộ ra một địa đạo, bên dưới là từng bậc từng bậc thang đá.

“Thực quá phức tạp, không biết bên dưới có bảo vật gì? ” Phong Linh tỏ ra kinh ngạc nói.

“Biết đâu lại là một tuyệt thế đại mĩ nhân? ” Long Nhất hắc hắc cười ước ao.

Phong Linh trừng mắt lườm Long Nhất một cái, tức tối nói “Chàng có mà mơ. Đó phải là suất ca (chàng đẹp trai). ”

Hai người vui đùa chọc ghẹo nhau theo Hỏa kì lân đi xuống cầu thang, may là thang đá này không dài vô tận như thông đạo lúc trước, chỉ có mười bậc là xuống tới nơi.

Khi Long Nhất cùng Phong Linh tới trước một thạch môn đã mở sẵn liền cảm giác có một trận hương phong từ trước mặt thoảng bay tới. Không ngờ hiện ra trước mặt hai người lại là một phòng ngủ vô cùng sang trọng. Chỉ nhìn vào cách bài trí cùng đồ trang sức cũng có thể nhận ra đây rõ ràng là hương khuê của một thiếu nữ, không lẽ quả thực bị Long Nhất một lời đoán trước, quả thực là có một tuyệt thế đại mĩ nhân ở đây? Chỉ là ở dưới lòng đất lại bố trí một hương khuê quả thật là quá quỷ dị.

“Mồm quạ đen” Phong Linh tức khí buông một câu.

“Phải là miệng chim khách mới đúng chứ. Đấy đâu phải điều xấu gì” Long Nhất hắc hắc cười nói. (Chim khách: Loại chim mang điều tốt lành)

Hai người tiến vào trong, Long Nhất quay đầu nhìn ngó tứ phía, cặp mắt đột nhiên trợn ngược, tí nữa đã kinh ngạc la lên.

“Oa, cô gái này đẹp quá. ” Phong Linh kinh ngạc thốt lên, sau lại thấy bộ dạng chấn kinh đến mức há mồm trợn mắt của Long Nhất, lại cho là vì bị mĩ sắc mê hoặc, liền tức tối đến nỗi thở hổn hển nhéo vào phần thịt mềm nơi eo của hắn, hậm hực nói “Chàng là đồ sắc lang, mới chỉ là bức tượng thôi vậy mà xem chàng bị mê hoặc thành bộ dạng gì kìa. ”

Long Nhất kêu lên đau đớn, hung hăng nhéo lại lên bờ mông Phong Linh hai cái, khiến cô nàng xấu hổ kêu be be một hồi. Long Nhất liếc nhìn pho tượng trong góc phòng thêm lần nữa, miệng lẩm nhẩm nói “Giống, thật là giống quá, đơn giản là giống y như đúc a. ”

“Cái gì giống y như đúc gì? ” Phong Linh thắc mắc hỏi.

“Pho tượng đó. Bức tượng này giống hệt như pho tượng nữ thần băng ta đã thấy trong Băng cung ở vùng băng nguyên. ” Long Nhất giải thích. Ngoại trừ y phục và pháp trượng là khác nhau còn lại tất cả từ gương mặt đến dáng vóc đều giống nhau như tạc.

Long Nhất tiến tới trước, giơ bàn tay sói nắn nắn bộ ngực bức tượng, cười hi hi bình phẩm: “Ngay cả kích thước cũng giống hệt. ” Xem ra trước kia hắn cũng đã làm một cú tương tự với tượng nữ thần băng.

Phong Linh khóc cười không được trừng mắt nhìn Long Nhất, tên gia hỏa này cũng thật quá dâm đãng, ngay cả một bức tượng không có sinh mệnh cũng sờ soạng, không lẽ sờ bức tượng hay hơn sờ mình sao? Phong Linh bất giác nghĩ đến chuyện đó, hai má liền hồng rực như ráng mây chiều.

Long Nhất ý niệm xoay chuyển, chẳng lẽ nữ nhân giống hệt với nữ thần băng này lại là hỏa thần? Hỏa thần cũng là giống cái? Đúng rồi, Băng cung cùng Liệt diễm sơn trang là tử địch, một thờ thủy thần một thờ hỏa thần, nhưng hai nữ thần sao lại giống nhau đến vậy? Không lẽ là song sinh? Thật quá kì quái.

Long Nhất ôm Hỏa kì lân đã thu nhỏ lại lên, búng búng vào cái sừng nhọn của nó hỏi: “Mi dẫn chúng ta tới đây không phải chỉ để xem bức tượng này phải không. ”

Hỏa kì lân ô ô hai tiếng, tựa hồ như muốn nỗ lực nói với Long Nhất chuyện gì đó.

Long Nhất bó tay, thả Hỏa kì lân ra. Nó không nguyện ý đi cùng bọn họ có thể là vì pho tượng này, bởi vì đấy là chủ nhân của nó, chỉ là có chút kì quái a…

Long Nhất rơi vào trầm tư. Hơn một năm trước trong hắc ám không gian tại di thất chi thành đã nhìn thấy bức tượng của hắc ám chi thần, sau tới Băng cung nhìn thấy tượng Băng chi nữ thần, giờ pho tượng nhìn thấy ở đây khả năng là tượng hỏa thần. Long Nhất hoàn toàn không tin trên thế giới có thần thánh, ngay cả sau khi nhìn thấy thú yêu Hỏa kì lân của hỏa thần trong truyền thuyết, hắn vẫn nhận định cái gọi là thần đó chỉ là chuyện thần thoại hóa việc con người hoặc một chủng tộc đặc biệt nào đó tu luyện đến một trình độ nhất định. Chỉ đến khi liên tiếp nhìn thấy hai ba pho tượng được gọi là thần đó, Long Nhất mới cảm thấy trong đó có ẩn chứa chuyện bí mật gì đó.

Khiến người khác kì quái nhất là bức tượng lại đặt trong một hương khuê. Ai lại nẩy sinh ra ý tưởng xây dựng một hương khuê trong lòng đất thế này, sau còn đặt tượng hỏa thần vào. Xem ra hương khuê này có lẽ chính là nơi ở của hỏa thần.

Long Nhất bâng khuâng đi quanh căn phòng, vừa mới đặt bàn tọa xuống giường, một làn u hương nhẹ nhàng thoảng qua mũi hắn. Long Nhất giờ có thể coi như một cao thủ hái hoa, hắn vừa ngửi là biết hương vị này tuyệt đối là mùi hương trên cơ thể nữ hài chứ không phải là hương liệu nhân tạo.

Để xác định phán đoán của bản thân, Long Nhất cầm áo ngủ bằng gấm lên hít hít ngửi ngửi, mùi hương thấm vào tận tâm can.

“Long Nhất, chàng đúng là đồ biến thái” Phong Linh thấy Long Nhất cứ ngửi đi ngửi lại chiếc áo ngủ không khỏi bật cười nhiếc mắng.

Long Nhất cười cười, vẫy tay nói: “Linh nhi, nàng cũng tới đây ngửi xem. ”

“Không muốn, chàng nghĩ thiếp cũng giống như chàng sao. ”Phong Linh khúc khích cười nói.

“Ta nói chuyện nghiêm chỉnh với nàng đó. Nàng thử xem đây có phải là mùi hương trên người nữ hài không. ” Long Nhất tỏ ra nghiêm túc nói.

Lúc đó Phong Linh mới đi tới, cầm áo ngủ lên ngửi, xác nhận ngửi thấy mùi hương đặc biệt thanh nhã nhẹ nhàng. Nàng nói: “Mùi hương này thiếp chưa từng ngửi thấy, còn có phải trên người nữ hài không thì thiếp không biết, chỉ đành nhờ đại sắc lang chàng kinh nghiệm phong phú kiểm định. ”

Long Nhất liền ôm lấy Phong Linh, vùi đầu vào vùng khe sâu dưới cổ nàng hít một hơi dài nói “Không sai, mặc dù không giống nhau nhưng tuyệt đối là mùi hương trên người nữ nhân. ”

“Này, híc híc, vậy mùi hương của thiếp thơm hơn hay mùi trên cái áo ngủ đó thơm hơn. ” Phong Linh hai má ửng hồng hỏi.

Long Nhất trợn mắt, bàn tay to lớn đặt lên vai nàng, tựa như bộ dạng huynh đệ lúc trước, hỏi: “Nàng không thấy có gì kì quái sao? ”

“Kì quái? Cái gì kì quái? ” Phong Linh hỏi.

Long Nhất nhéo cái mũi xinh của nàng nói: “Linh nhi, nàng sao trở nên ngốc nghếch vậy, chẳng có chút thông minh như Lăng Phong gì cả. ”

Phong Linh đánh Long Nhất một cái, giận dỗi nói: “Tất cả là tại chàng. ” Nói thì nói vậy, nhưng nàng cũng bắt đầu cẩn thận nghĩ xem chỗ này có gì kì quái. Một lúc sau nàng la lên: “Thiếp biết chàng nói gì rồi. Chàng khẳng định mùi hương này là ở trên người nữ tử, điều này chứng minh có nữ nhân ngủ trên chiếc giường này. Đến bây giờ vẫn còn mùi hương, vậy rõ ràng mới đây nữ hài tử đó vẫn còn ngủ trên giường, đúng không? ”

“Thông minh, thưởng nàng một nụ hôn. ” Long Nhất cười hắc hắc hôn lên đôi môi căng mọng của Phong Linh một cái.

“Thiếp vốn rất thông minh mà. ” Phong Linh được khen vô cùng cao hứng cười nói. Tại sao nữ nhân một khi trúng phải mũi tên tình ái thì trí thông minh thường biến mất? Đó đều vì bọn họ có chỗ dựa, có thói quen đem mọi chuyện đổ lên đầu nam nhân, thường chỉ nghĩ tới những thứ tốt đẹp vui vẻ, từ đó thỉnh thoảng quên mất năng lực phán đoán với mọi chuyện diễn ra xung quanh.

“Đã là như vậy, nàng nói xem đáo để là ai có thể ở đây? ” Long Nhất hỏi Phong Linh, cũng là tự hỏi chính mình.

“Thiếp đoán nhất định là địa nữ thần (thần đất). Chàng nói có quang minh thần, hắc ám chi thần, thủy thần, hỏa thần, không có lí thổ hệ của chúng ta lại không có thần sao. Quan hệ giữa những vị thần này nhất định rất mật thiết. Biết đâu địa nữ thần có qua lại với hỏa thần, vì thế giúp đỡ hỏa thần trông nhà còn làm vệ sinh giúp thì sao. ” Phong Linh nghĩ đến đây, đột nhiên cười hi hi nói.

Long Nhất ngây người, hắc hắc cười nói: “Linh nhi, trí tưởng tượng của nàng hơi quá phong phú đấy. ”

“Đấy vẫn là ưu điểm của thiếp, giờ chàng mới biết sao? ” Phong Linh học theo Long Nhất cười hắc hắc, ngay cả ngữ khí cũng giống hệt.

“Ai bảo nàng học cách nói của ta, đáng đánh. ” Long Nhất phát vào tuyết đồn của Phong Linh vài cái, bờ mông đầy đàn tính đó rung rinh, khiến Long Nhất một trận miệng khô lưỡi nóng.

“Ưm, nhẹ thôi” Phong Linh môi xinh mấp máy, liên tục phát ra ư a mấy tiếng rên rỉ, đôi mắt xanh biến thành mông lung mơ màng.

Long Nhất hô hấp đình trệ, ôm nàng lăn lên giường, tiện tay buông màn che kín chiếc giường.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200