Long Nhất Pháp Sư - Quyển 1

Phần 20
Phần 20

Khi vành tai mẫn cảm bị Long Nhất tập kích, Ti Bích cảm thấy một dòng điện lưu cường liệt sung kích vào nội thể, toàn thể thân hình run run phất phiêu trên trời dưới đất. Long Nhất rót lời “tình tự” đầy hoa sắc vào tai, Ti Bích bắt đầu đứng không vững, thẹn thùng tới mức từ vành tai cho đến cổ nổi lên từng đám hồng, nàng muốn thoát ra, nhưng bị Long Nhất một mực ôm lấy.

– Chàng có thể ôm ta, nhưng không được động thủ động cước!

Ti Bích nói trong hơi thở, thanh âm nhỏ xíu như muốn người ta không nghe thấy.

– Đương nhiên, ta tuyệt đối bất động, làm sao một chính nhân quân tử lại làm những việc như thế?

Long Nhất muốn nhìn thấy sự đồng ý từ Ti Bích liền đưa cả hai tay lên trời thề thốt.

Ti Bích liếc nhìn Long Nhất, nếu hắn là người chính nhân quân tử thì thế giới này sẽ không có một kẻ sắc lang thứ hai. Trong hai ngày này đã cho hắn tiện nghi chiêm ngưỡng hết rồi.

Trong không gian im lặng, Long Nhất đột nhiên thần thần bí bí nói:

– Ti Bích bảo bối, trước hết hãy nhắm mắt lại.

– Chàng lại giở trò ma quỷ, thần bí nào đó chứ gì!

Ti Bích lẩm bẩm trong lúc nhắm mặt lại, đôi lông mày dài con vút như vành loan nguyệt, như muốn nhiếp hồn chúng nhân. Long Nhất nhìn đến say ngốc, hắn thật ra không để ý đến hồng sắc thai đang ẩn hiện trong khi Ti Bích run rẩy. Có thể đây là một triệu chứng tâm lý, đúng như là đang bị thôi miên. Nếu quả hắn chú ý nhìn đến cái thai kí trên khuôn mặt nàng, khó có thể nói chắc được thần sắc trong mắt sẽ không có sự thay đổi dị dạng, khẳng định sẽ bất khả tư nghị bị Ti Bích cảm nhận được.

– Ê, chàng có bị sao không đấy?

Ti Bích nhìn ra Long Nhất không được bình thường, nên mới mở miệng hỏi.

– Không không, ta đây vẫn bình thường mà!

Long Nhất cấp bách lấy lại bình tĩnh đáp. Hắn cảm thấy rất đắc ý mỉm cười, trong không gian giới chỉ xuất ra một chiếc giường rất là xa hoa.

Muốn tự tưởng thưởng ình thì cần phải có thời gian. Ti Bích đã bắc đầu mở mắt, nhìn thấy có một chiếc giường siêu cấp xa hoa, tất cả làm bằng hồng mộc quý giá mà thành. Cái thành giường còn được điêu khắc hoa văn, vải trải giường được xếp dưới lớp gối chăn mềm mại. Nàng nhìn một cách xuất thần trong vài phút không biết phải mở miệng như thế nào trong lúc này.

Ti Bích kinh ngạc, nhìn qua Long Nhất đang đeo không gian giới chỉ, biểu tình rất là đắc ý kỳ quái.

– Chúng ta đi ngủ thôi.

Long Nhất nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ti Bích, cảm thấy nàng ta đã xuất mồ hôi.

– Ừ, nhưng chàng phải hứa với ta là sẽ không loạn động.

Ti Bích cảm thấy hoảng loạn, thật ra hiện tại tâm tình nàng rất là mâu thuẫn. Nếu như quả Long Nhất bất chấp muốn chiếm lấy thân thể nàng thì nàng khẳng định sẽ không cự tuyệt.

Long Nhất lập tức ôm lấy Ti Bích đặt xuống giường, một tay để đầu nàng dựa lên, tay kia nhẹ nhàng ôm quấn lấy vòng eo nàng. Cảm giác người nàng nàng như muốn cứng lên, Long Nhất khéo léo nhẹ nhàng ôm nàng từ đằng sau rồi vỗ về nàng, giảm bớt khẩn trương của nàng.

Ti Bích cảm nhận được sự âu yếm, toàn thân từ từ nới lỏng. Khí tức nam nhân từ Long Nhất toả ra làm nàng cảm thấy dễ chịu. Nàng điều chỉnh lại tư thế, làm ình thoải mái hơn.

– Nằm trong lòng hắn cảm giác thật là tốt!

Ti Bích cảm nhận được sự vững vàng của Long Nhất mà nghe tim mình như thổn thức.

Trong tâm Ti Bích luôn luôn nghĩ Long Nhất sẽ khi dễ mình nếu như để hắn chiếm tiện nghi quá dễ dàng. Sau một thời gian khá lâu, tay Long Nhất vẫn đang an phận trên vòng eo nàng, thật ra là không dám di chuyển. Bất tri bất giác, trong tâm Ti Bích cảm thấy có một chút thất vọng.

Kỳ thật Long Nhất không phải là không muốn có hành động, chỉ là hiện tại Ti Bích đang nằm trên ngực hắn khiến hắn khó lòng thực hiện, nếu như lại mò vào cái chỗ sâu kín thần bị kia, thì hắn không chắc chắn có thể cầm lại cái thú tính đối với Ti Bích. Mặc dù Ti Bích có khả năng không thể cự tuyệt, nhưng Long Nhất trong lúc này có thể nhìn ra được thần sắc nàng chưa có chuẩn bị tiếp nhận. Thật không muốn nàng phải cảm thấy bất an trong lòng.

Không biết đã qua bao lâu, Long Nhất lắng nghe tiếng hô hấp của Ti Bích thay đổi và kéo dài, si tưởng có khả năng là nàng đã đi vào giất mộng đẹp.

– Ài, chỉ có thể nhìn chứ không sờ được. Thật là tội nghiệp!

Long Nhất tự nói với mình. Từ nơi đũng quần của hắn, một vật cương ngạnh vươn lên lên phá luôn khố quần làm cái hạ thể hắn như muốn đâm vào tiểu phúc của nàng, không cần biết lý do hay chuyện tốt lành gì thì đã cán tới giữa hai chân nàng, nơi nhu nhuyễn của nữ nhi. Một cảm giác tiêu hồn đầy khoái cảm làm Long Nhất cảm thấy kích động.

Với một khoảng cách giửa y phục bên dưới hai bên đang lục đục quằn quại, Long Nhất bắt đầu cảm thấy hô hấp của người ngọc dần cấp bách. Thân thể bắt đầu nóng lên. Long Nhất đã biết là nàng đã sớm thức giấc, thở một hơi cảm thán rồi cố nhẫn nhịn dục hỏa trong hạ thể đang tỏa nhiệt tại kiên đĩnh ép lên nơi nhu nhuyễn không cho nó loạn động.

Trong cơn mơ mơ hồ hồ, Long Nhất bắt đầu thiếp đi. Hắn có một giấc mộng. Giấc mộng về bầu trời đột nhiên đổ mưa, những hạt mưa làm đất đai ẩm ướt, rơi rớt vào miệng, không biết vì sao cảm giác được hơi mặn trong ấy, làm cho Long Nhất cảm thấy nhói đau trong tâm cảm giác như muốn đứt hơi.

Trong cơn đâu đớn khó thở thì hắn bỗng choàng tỉnh lại. Long Nhất sau cơn giật mình, từ miệng lộ ra một nụ cười đầy đau khổ, cuối cùng nàng cũng bỏ đi. Long Nhất cảm thấy khuôn mặt và vùng ngực đã thấm ướt, thấm vào đầu ngón tay sau đó cho vào miệng, thì ra là nước mắt.

– Nếu như đau khổ, tại sao phải bỏ ta ra đi?

Long Nhất cảm thán thở ra một hơi, Trong không khí vẩn còn tồn đọng dư hương như gió như mây nhẹ nhàng thoán qua.

Hiện tại mặt trời đã soi sáng trên không, nhưng Long Nhất không cảm cảm giác được. Hắn vô ý thức lật cái mền để bước xuống giường, đột nhiên phát hiện gần cái gối có một phong ma thư tín. Đích thị là dùng Tinh thần lực đặc thù của chủng ma pháp vô thượng lưu lại. Ma pháp sử dụng cách này thật là thuận tiện, nhưng khó có ai làm được.

Mở ra thư tín, một ánh chớp phát ra xuất hiện hàng hàng lục sắc ma pháp văn tự. Chữ viết không nhiều, chỉ có vài dòng ký tự. Phía trên viết:

– “Long Nhất, khi chàng thức giấc thì thiếp đã đi rồi, nếu chàng tỉnh lại thì thiếp không biết phải đối đáp ra sao. Bất đắc dĩ lắm thiếp mới phải phóng an thần thuật vì sợ làm chàng thức giấc. Chàng biết không? Có lẽ thiếp đã yêu chàng, nếu chàng là một người bình thường, thì thiếp đã khả dĩ yên tâm ở lại bên chàng, nhưng chàng không phải, cho nên thiếp không thể. ”

Long Nhất sau khi đọc xong thì không thể cầm chế như trong cơn lạc lõng, tại sao mình phải là người thường thì nàng mới ở bên cạnh mình? Không phải người con gái lúc nào cũng hy vọng có một nam nhân cường hãn bất phàm hay sao? Tại sao Ti Bích lại trái ngược với những gì họ nói? Long Nhất chán nản nhìn lên trời cao.

– “Chàng không thuộc về Tây Tộc, nên chàng không biết người Mạc Tây Tộc cũng có một tập tục, một khi đã có chồng thì nữ nhân Mạc Tây Tộc suốt đời chung sống và không cho phép người kia có nữ nhân thứ hai. Nếu chàng là người bình thường, thì thiếp sẽ cùng chàng chung sống, sẽ có thể quản đắc chàng. Nhưng thiếp biết chàng không phải vậy. Thiếp biết chàng sau này sẽ có một ngày đứng lên đỉnh cao của trời đất, làm sao thiếp có thể trở thành một gánh nặng cho chàng? Thiếp không nghĩ chàng sẽ cười thiếp, không nghĩ chàng sẽ xem thường nhân nghĩ gì. Chàng nên có một nữ nhân xuất chúng đi bên cạnh chàng, cùng công phá thiên hạ. Thiếp đi, chàng phải bảo trọng, Ti Bích. ”

Nhìn tín thư của Ti Bích mà lòng Long Nhất không biết phải khóc hay cười. Không phải hắn đã biết trước Ti Bích sẽ bỏ đi hay sao. Nhất phu nhất thê thì có vẻ làm khó cho hắn nhưng sau này Long Nhất sẽ có cách giải quyết chuyện phiền muộn này. Còn cái thai kí trên mặt Ti Bích, Long Nhất hiện tại căn bản không muốn tìm hiểu, nhưng nhìn ngữ khí của Ti Bích, nàng kỳ thật rất quan tâm hoặc không cảm thấy tự ti chút nào.

– Nha đầu ngốc, ta nhất định phải tìm cho được nàng, và vô luận như thế nào cũng phải tìm cách trừ đi cái thai ký trên mặt nàng, nàng có tin thời gian sẽ dẫn ta tới nàng?

Long Nhất nói một cách quyết tâm. Hắn không nghĩ nguyên lai tâm sự của Ti Bích không phải là chuyện này.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200