Con đường quan lộ

Phần 91
Phần 91: NGƯỜI ĐÀN ÔNG LÝ TƯỞNG

Khoảng hơn bốn giờ sau, sau khi Diệp Tử Thanh và Diệp Thanh Oánh tỉnh dậy, đi rửa mặt mũi chân tay, từng người lấy lại tinh thần tươi tỉnh, sáng láng như thường ngày. Chào bố mẹ Lương Thần một tiếng, hai chị em nhà họ Diệp và Lan Nguyệt, Hàn Toa Toa xuống dưới nhà, ngồi lên xe cảnh sát của Lương Thần. Một nam bốn nữ theo như kế hoạch đã định tiến về đường đi chợ đêm.

Thời tiết ấm dần, lại vào kỳ nghỉ mồng một tháng năm, chợ đêm ở sườn đông tòa nhà thương mại huyện Tây Phong lại ồn ào náo nhiệt. Quần áo nam nữ, vật dùng hàng ngày, đồ chơi trẻ em, các quầy hàng trải dài con đường trăm mét, đúng là một cảnh tượng vào đêm ở thời khắc chuyển mùa.

Đồ ở chợ đêm phần lớn là rất rẻ. Quần áo thì không nói, mua một món đồ chơi nào đó, như đồ thủ công mỹ nghệ bằng sứ rất đơn giản. Diệp Tử Thanh và Diệp Thanh Oánh dắt tay nhau đi phía sau Lương Thần, hào hứng vừa đi vừa ngắm. Lan Nguyệt và Hàn Toa Toa cũng kéo tay nhau hết nhìn đông lại nhìn tây, không ngừng ngồi lại những quầy hàng chọn lựa đồ.

Liêu Dương và Long Nguyên trươc đây cũng có chợ đêm như thế này nhưng vì sự mở rộng những trung tâm phồn hoa, sự chỉnh lý và quy hoạch đất sử dụng, những đoạn đường trăm mét giống ở Tây Phong đã bị xây thành những con đường bộ lớn của thời đại mới mang diện mạo của thành phố, đồng thời cấm mua bán như chợ đêm.

Rất đông người đi chợ đêm. Nam nữ già trẻ kéo nhau đến chưa hẳn là cố ý đến mua đồ. Đối với rất nhiều người, đi chợ đêm là một thói quen hoặc là một cách để giết thời gian.

– Ông chủ, cái này bao nhiêu tiền?

Ánh mắt Diệp Thanh Oánh bị một tượng điêu khắc bằng gỗ trên vỉa hè thu hút, dùng ngón tay trắng như tuyết chỉ chỉ, dõng dạc hỏi.

Ông chủ quầy hàng là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi. Nhìn thấy cô gái như tiên nữ cái mồm thường ngày vẫn luôn nhanh nhảu đột nhiên trở nên lắp bắp:

– Hai mươi tệ…

Sau khi tỉnh lại liền đỏ mặt nói:

– Mười năm tệ cũng được!
– Không thể rẻ hơn nữa à?

Diệp Tử Thanh đứng một bên mỉm cười hỏi. Hai chị em bình thường tiền tiêu vặt cũng tính đến hàng vạn hàng nghìn, đương nhiên không để ý đến chút tiền cỏn con này. Nhưng bất luận là phụ nữ hay thiếu nữ đều có sở thích trời phú đó là mặc cả. Dùng ít tiền nhất mua đồ thích hợp nhất có thể làm những người con gái có cảm giác chiến thắng rất đặc biệt.

– Mười, mười tệ!

Người đàn ông trung niên cảm thấy hai mắt của mình không đủ để nhìn, lúc nhìn cô gái mặc váy tím, lúc nhìn cô gái mặc áo trắng. Sống hơn bốn mươi năm rồi, lần đầu tiên y nhìn thấy những cô gái xinh đẹp như vậy, còn đẹp hơn cả những minh tinh trên tivi.

– Trả ông tiền!

Diệp Thanh Oánh rút trong bóp da một tờ tiền đưa cho người đàn ông trung niên, sau đó cúi xuống cầm tượng điêu khắc bằng gỗ mà cô thích lên, quay lại mỉm cười đưa ra trước mặt Lương Thần, nhẹ nhàng nói:

– Tặng anh này!

Đó là một bức tượng điêu khắc bằng gỗ khó có thể nói được đã chế tác tinh xảo thế nào. Hình tượng là một búp bê nam mặc bộ quân phục cảnh sát rộng thùng thình, đầu đội mũ cảnh sát lệch, thậm chí vẫn còn đang chảy nước mũi, nhoành mồm không có răng cửa, cười một cách vui vẻ, vô lo vô nghĩ.

– Cảm ơn!

Lương Thần ngẩn người ra, sau đó cười đưa tay đón lấy tượng điêu khắc bằng gỗ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp có chút ngượng ngùng của cô. Trong khoảnh khắc bốn mắt gặp nhau, hai người họ dường như quên hết những người qua lại xung quanh, mặc cho những rung động tự nhiên lướt qua.

– Khụ! Khụ!

Diệp Tử Thanh không cam tâm bị lãng quên cố ý ho nhẹ hai tiếng, giọng điệu ê ẩm nói:

– Đầu mày cuối mắt, không còn thấy ai nữa rồi! Tiểu Oánh Oánh, chị cho em biết, chị ghen tị rồi đó!

Diệp Thanh Oánh đỏ mặt, kéo cánh tay của Diệp Tử Thanh cùng cô đi tiếp về phía trước. Cùng lúc đó Hàn Toa Toa và Lan Nguyệt từ phía sau chạy lên kéo tay áo Lương Thần nói:

– Anh họ, em thích một đồ chơi mỹ nghệ, mau mua cho em đi!

Sở thích của Hàn Toa Toa rất độc đáo. Cô thích một búp bê bà già mặc váy dài, dung mạo xấu xí. Lương Thần trả tiền, rồi hỏi Lan Nguyệt có thích gì không, Lan Nguyệt đỏ mặt, chỉ vào bức tranh dán tường hình một đôi nam nữ dựa sát vào nhau.

Thỏa mãn nhu cầu của hai cô bé xong, Lương Thần cảm thấy dường như cũng nên mua gì đó cho Diệp Tử Thanh và Diệp Thanh Oánh. Đồ ở đây đều không đắt, cơ bản là mới mẻ và dễ chơi. Bước nhanh vài bước đuổi kịp hai chị em nhà họ Diệp, nhìn thấy hai người đang dừng chân trước một quầy trang sức bằng bạc.

Được làm nổi bật bởi những tấm vải đỏ xung quanh, đồ trang sức tinh khiết màu bạc đặc biệt tinh xảo chói cả mắt. Vòng cổ, nhẫn, vòng tay vòng chân, châm, cái gì cũng có. Hơn nữa những hình dáng khác nhau được làm rất tinh xảo thu hút không ít những cô gái dừng chân đứng lại xem.

Hai chị em nhà họ Diệp vừa đến đã làm những thanh niên xung quanh không khỏi thốt lên kinh ngạc. Từng ánh mắt không hẹn mà gặp đều tập trung trên người hai cô gái không cùng tính cách nhưng cùng là những tuyệt sắc của nhân gian.

Diệp Thanh Oánh chọn một chiếc vòng tay bạch kim pha bạc tinh khiết. Còn Diệp Tử Thanh lại chọn một chiếc vòng chân xinh xắn cùng bộ. Chọn xong rồi, hai chị em ai cũng không có ý trả tiền đều vô tình cố ý dùng đôi mắt đẹp liếc người đàn ông bên cạnh.

Lương Thần lập tức hiểu mình nên làm gì do đó bước lên trả tiền. Hôm nay là ngày giảm giá những đồ bằng bạc, hai đồ trang sức đó chỉ mất hơn tám mươi tệ làm những trai gái xung quanh đều có ánh mắt khinh thường. Những người đàn ông thì nghĩ, nếu mình có bạn gái xinh đẹp như vậy dù thế nào cũng không tính toán, vàng, bạc, ngà voi, phỉ thúy, mã não tùy sức chọn. Còn những người con gái lại thấy người đàn ông trả tiền thật keo kiệt, mua đồ trang sức cho người yêu mà đến cửa hiệu vàng cũng không dám, lại dẫn đến những quầy ven đường.

Đi dạo chợ đêm một vòng, Lương Thần dẫn chị em nhà họ Diệp, Lan Nguyệt và Hàn Toa Toa rẽ vào một con đường khác thưởng thức những quà vặt.

Vào quán mì, hắn và bốn cô gái đều gọi mì thịt bò hương cay, thêm mấy đồ ăn kèm.

Diệp Tử Thanh và Diệp Thanh Oánh vừa ăn mì vừa lấy tay quạt quạt, cái miệng nhỏ đầy mỡ không ngừng thè lưỡi ra. Lan Nguyệt và Hàn Toa Toa thì mặt không biến sắc, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào toát hết mồ hôi nhưng vẫn kêu mì không đủ cay.

Lương Thần cảm thấy thật kỳ lạ. Chẳng phải nói thường xuyên ăn cay không tốt cho da sao? Bốn cô gái trước mặt xem ra đều thích ăn cay nhưng da lại mịn màng trắng nõn. Xem ra vốn không cần lo mọc mụn hay gì đó…

Ra khỏi quán mì, lại đi dạo một lúc. Lương Thần nhìn đồng hồ mới bảy giờ ba mươi, còn lâu mới đến thời gian hẹn gặp Lý Nha Nội. Ngẫm nghĩ một chút, hắn hỏi ý kiến bốn cô gái. Kết cả cả bốn người đều thống nhất đi Thời Gian Vàng hát karaoke, sau đó chờ Lương Thần bàn chuyện xong thì cùng nhau về.

Lái xe cảnh sát đến Thời Gian Vàng, dẫn bốn cô gái vào đại sảnh xanh vàng rực rỡ. Vị giám đốc luôn làm Lương Thần cảm thấy phiền chán Giang Dịch Thành vội vàng chạy đến, cúi đầu khom lưng nói:

– Sếp Lương, anh đến sớm rồi, Bân thiếu gia vẫn chưa đến!
– Tôi dẫn vài người bạn đến chơi một lúc. Phiền giám đốc Giang cho một phòng!

Lương Thần thản nhiên nói.

– Không phiền, không phiền!

Giang Dịch Thành cười xu nịnh, sau đó quay người dặn dò một nữ nhân viên phục vụ:

– Dẫn sếp Lương đến phòng dành cho khách vip chữ “Hào”!
– Anh họ, anh thật uy phong đó!

Hàn Toa Toa liếc nhìn viên giám đốc gần như đang cung kính quỳ gối, ghé vào tai Lương Thần nói nhỏ.

– Không phải anh uy phong mà là bộ trang phục anh đang mặc trên người uy phong!

Lương Thần lắc lắc đầu, còn nửa câu vẫn chưa nói hết.

– Càng quan trọng hơn đó là uy phong của con trai bí thư huyện ủy.

Xét cho cùng, vị giám đốc này không phải sợ hắn mà sợ Lý Nha Nội.

Lúc Lương Thần dẫn theo bốn cô gái bước đến cầu thang, không chỉ có một, một đám khách từ bên phải bước đến. Ba nam một nữ nhìn thấy mấy cô gái đằng sau Lương Thần không khỏi dừng bước.

– Xin chờ chút!

Một âm thanh trong trẻo từ sau vọng tới, làm thân hình Lương Thần đang chuẩn bị bước lên tầng không khỏi đột nhiên ngừng lại, quay người, ánh mắt bắt gặp một người thanh niên có dung mạo anh tuấn, Lương Thần vẻ mặt hoài nghi hỏi:

– Là gọi tôi sao?
– Không, chính xác mà nói, tôi đang gọi hai cô gái xinh đẹp đằng sau anh!

Người đàn ông mặc âu phục màu lam nhíu nhíu mày, có vẻ phóng khoáng, tự nhiên không kiềm chế được.

Diệp Tử Thanh, Diệp Thanh Oánh, Lan Nguyệt và Hàn Toa Toa quan sát người đàn ông kỳ lại đó, không hẹn mà cùng rung động. Không phải nói, dung mạo và khí chất của người đàn ông này thật sự đẹp trai anh tuấn tuyệt đỉnh.

Không phải loại công tử bột không có chút đàn ông nào mà thực sự là người đàn ông lý tưởng anh dũng hào hoa. Hai mắt sáng ngời, mũi cao, khóe môi như ẩn hiện nụ cười, vừa có vẻ trầm tĩnh của người đàn ông thành thục, vừa có vẻ đẹp trai của người thanh niên trẻ tuổi. Tóm lại, đây là người đàn ông làm những người phụ nữ vừa nhìn đã thấy có tiền đồ.

Đứng cạnh người thanh niên là một người phụ nữ có dung mạo xinh đẹp, dáng vẻ khéo léo, trên khuôn mặt trang điểm nhẹ có vài nét đề phòng, nhìn Diệp Tử Thanh và Diệp Tử Thanh với ánh mắt không mấy thiện cảm.

– Không biết hai cô gái xinh đẹp có chịu cho tôi một cơ hội làm quen không?

Người thanh niên bước lên hai bước, hai mắt chứa đầy thiện ý nhìn hai chị em nhà họ Diệp. Trong mắt hắn sâu lắng như biển, cử chỉ hào phóng trang nhã, bất kể là lời nói hay động tác đều chứa đựng một sức hấp dẫn làm người khác không thể kháng cự.

– Tôi là Diệp Tử Thanh!

Diệp Tử Thanh mỉm cười nói. Người phụ nữ ở phương diện nào đó cũng giống đàn ông. Cái nhìn đầu tiên thường quyết định ấn tượng tốt hay xấu đối với người khác giới. Đàn ông thích ngắm những cô nàng xinh đẹp, bất luận người đó muốn hay không muốn theo đuổi. Phụ nữ cũng thích ngắm những anh chàng đẹp trai, cho dù không có quan hệ tình cảm gì.

– Tôi là Lam Phàm, Lam trong từ màu lam, Phàm trong từ cánh buồm!

Người thanh niên đưa tay ra, ánh mắt long lanh liếc qua dung mạo như ngọc kiều diễm của Diệp Tử Thanh.

– Rất xin lỗi, tôi không thể bắt tay với anh!

Diệp Tử Thanh khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, đôi mắt đẹp liếc qua Lương Thần ngượng ngùng nói:

– Bạn trai tôi sẽ ghen đấy!

Hà! Lam Phàm vẻ mặt ngay lập tức thay đổi, vẫn phóng khoáng rút tay về, nhìn hắn không chút biểu cảm mỉm cười nói:

– Nếu tôi có bạn gái thế này cũng sẽ quản lý chặt chẽ.
– Còn cô gái xinh đẹp này?

Dừng lại một chút, Lam Phàm lại chuyển ánh mắt về phía cô gái có vẻ đẹp thanh lịch như hoa bách hợp.

Diệp Tử Thanh lắc lắc đầu, tỏ vẻ không có hứng thú làm quen với y, sau đó nắm cánh tay Lương Thần, cùng nhau đi lên tầng.

Nhìn một nam bốn nữ cùng lên tầng, Lam Phàm không khỏi ngẩn người một lúc lâu, sau đó không kìm nổi bật cười nói:

– Chàng trai kia thật là có diễm phúc!
– Phàm ca, xuất quân không thuận lợi rồi, người ta có vẻ như là hoa có chủ rồi!

Một người đàn ông bên cạnh có vẻ hơi béo nhìn cảnh tượng Lương Thần với những cô gái với ánh mắt ghen tị, miệng cười đùa nói.

– Không sao, vẫn có cơ hội…

Lam Phàm lơ đễnh nhún nhún vai, cười nói:

– Chỉ cần cuốc tốt thì sợ gì có góc tường nào không đào được. Hai người đó đều thuộc loại hảo hạng, không đào thì thật là uổng! Em nói xem đúng không, Nini?

Cô gái bên cạnh sắc mặt cứng đờ, hồi lâu sau mới gượng cười gật đầu.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232