Con đường quan lộ

Phần 216
Phần 216: SỰ BI AI CỦA CHỦ NHIỆM DIÊU

– Trưởng phòng, chúng em không phải là người như vậy. Anh không thể phê bình trách cứ em.

Nhìn vẻ mặt lãnh đạo có chút ưu tư, Hứa Linh Linh không khỏi có chút không yên trong lòng. Cô vốn nổi danh lắm mồm ở phòng công an huyện này, không bao giờ giấu nổi chuyện gì dù là nhỏ nhất. Cho nên khi nghe Trưởng phòng Lương cam đoan, cô nhất thời không kìm nổi nói ra toàn bộ suy nghĩ của mình giống như bình thường.

– Tôi không phải muốn phê bình cô, chỉ là không ngờ cảnh sát nhân dân ở văn phòng công an huyện chúng ta lại có hình ảnh xấu như vậy.

Lương Thần có chút xúc động nói.

– Trưởng phòng, nếu không còn việc gì thì em xin phép.

Hứa Linh Linh đang còn muốn bảo Lương Thần ký tên nhưng xem ra tâm tư Trưởng phòng không tốt nên tạm thời chưa đề xuất yêu cầu đó.

– Ừ, cô ra ngoài đi.

Lương Thần gật đầu.

Nữ cảnh sát đi rồi, Lương Thần mất hứng ném tập tài liệu sang một bên, theo thói quen lấy thuốc ra hút. Hắn theo đề nghị của lãnh đạo Vương Văn Diệc, muốn thực hiện “Đại thảo luận, đại luyện binh”, đốt lên ba đống lửa. Tuy không trông chờ vào hiệu quả rõ rệt nhưng trong lòng hắn thầm mong sẽ tạo nên tác dụng xúc tiến tích cực. Vậy mà vừa nghe nữ cảnh sát đó nói xong, hắn biết rằng hy vọng đó chỉ là vọng tưởng. Phòng công an huyện Giang Vân đã thối nát, sợ là đã có thể so với bóng đá Trung Quốc. Hắn nghĩ muốn chỉ bằng bản thân mình mà thay đổi hiện trạng này cơ bản là không thể được, cho nên hắn chỉ có thể cầu viện.

Lương Thần có thể lợi dụng những lợi thế của mình khi cầu viện về “nhà mẹ đẻ”. Cho nên hắn cầm lấy điện thoại di động ở trên bàn, trực tiếp gọi điện thoại cho chủ quản hình sự cục công an thành phố Liêu Dương, Phó cục trưởng Triệu Thanh Nham.

Sau khi nghe Lương Thần giải thích rõ lời thỉnh cầu, Phó cục trưởng Triệu cười ha hả nói:

– Mới nhận chức được hai ngày, chống đỡ không nổi muốn viện binh hả?
– Một anh hùng cũng cần sự giúp đỡ, một hàng rào cũng cần ba cái cọc che lại, hoa đẹp còn muốn được lá cây che đỡ. Bên người em không có người giúp đành phải hướng “nhà mẹ đẻ há mồm”

Lương Thần không hề xấu hổ cười hì hì đáp. Hiện tại không phải là thời điểm thể hiện khí chất anh hùng. Có hậu thuẫn lại không dùng thì đó là hành vi ngu ngốc.

– Tiểu tử, cậu còn làm bộ.

Phó cục trưởng Triệu cười nói:

– Chuyện này tôi phải xin chỉ thị cục công an thành phố một chút. Tuy nhiên cá nhân tôi cảm thấy vấn đề không lớn. Ừ, cậu chờ tôi điện thoại lại nhé.

Bỏ di động xuống, Lương Thần tâm lý ổn định lại. Phó cục trưởng Triệu tuy không thể quyết định nhưng quyền đề nghị vẫn có. Hơn nữa hắn cũng hiểu được cục công an thành phố điều tạm vài người nòng cốt lại đây là chuyện không khó lắm.

Lúc chuẩn bị gọi điện, trong lòng Lương Thần đã hạ quyết tâm, bất kể như thế nào, hắn phải giải phẫu một lần để biết được tình trạng của cục công an huyện Giang Vân từ đầu đến chân. Đương nhiên, ăn một hơi thì không thể mập mạp ngay. Hắn chuẩn bị cơ cấu tuần tự lại cho đại đội trị an, hình sự, tuần cảnh. Trong đầu hắn không thể yên tâm chọn người giúp đỡ, như vậy thì chỉ có thể hướng về phía cục công an thành phố cầu viện, điều tạm bộ phận nhân viên phong phú của mình xuống phòng công an huyện của hắn.

– Cốc, cốc, cốc.

Tiếng đập cửa một lần nữa lại vang lên. Lương Thần dụi điếu thuốc vào gạt tàn ngẩng đầu hô một tiếng:

– Mời vào.

Cửa mở, Chủ nhiệm trung tâm chỉ huy Diêu Kim Minh khuôn mặt tươi cười với vẻ cung kính xuất hiện. Khuôn mặt tươi cười dường như là cái mặt nạ chuyên môn để người ta thưởng thức, khiến cho Lương Thần trong lòng cảm thấy rất không thoải mái, nhưng hắn cũng mỉm cười, trên mặt lộ vẻ nhiệt tình, hướng về phía Chủ nhiệm Diêu nói:

– Chủ nhiệm Diêu, có việc gì sao?
– Trưởng phòng, chuyện là thế này.

Chủ nhiệm Diêu bước tới, xoay xoay người nói:

– Tôi nghe lái xe nói, ngày hôm qua sếp không muốn đi xe, bắt gã đưa xe về ga ra.
– Ồ, chỉ là tôi cảm thấy mình không thích hợp ngồi trên chiếc xe đó.

Lương Thần cười nhìn đối phương nói:

– Quy cách có vẻ rất cao, lãnh đạo huyện chắc cũng không có sự đãi ngộ đặc biệt như vậy.
– Chiếc xe này năm trước được một xí nghiệp trong huyện tài trợ. Nếu sếp không thích, phòng công an huyện còn có xe khác, chỉ có điều không tốt bằng xe này.

Diêu Kim Minh cẩn thận nói, vẻ mặt gã vẫn cung kính như cũ, trong lòng có chút đề phòng. Thấy mầm biết cây, gã thấy rõ vị Trưởng phòng trẻ tuổi này có thái độ rất đúng mực, sẽ không khó gì mà nhận ra một ít manh mối.

– Là một chiếc xe phòng công an huyện tự bỏ tiền ra mua?

Lương Thần cố ý hỏi một câu.

– Ngoại trừ ba chiếc xe được xí nghiệp đó tài trợ năm trước, còn lại thì đều do cục công an mua.

Diêu Kim Minh nghe đến đây thì nhận thấy tân Trưởng phòng dường như có ý kiến đối với xí nghiệp tài trợ kia vì thế gã thử đề nghị thăm dò:

– Có chiếc Toyota, tuy nhiên đã sử dụng hơn ba năm.
– Ừ, vậy đi.

Lương Thần gật đầu nói, nước quá trong ắt không có cá. Hắn không cần phải biến cách ăn mặc của mình thành tác phong đơn giản, chịu khổ để tạo ra hình tượng công bộc của nhân dân.

– Ba chiếc xe kia xử lý như thế nào?

Chủ nhiệm Diêu xin chỉ thị, chiếc Audi 6 và hai chiếc BMW là những chiếc xe tốt nhất của phòng, Trưởng phòng không dùng thì ai dám dùng? Chỉ có cách cứ để ở ga ra, nhưng đó cũng không phải là biện pháp hay.

– Trả lại cho xí nghiệp đó, tính chi phí hao mòn của những chiếc xe rồi thanh toán lại cho họ. Chủ nhiệm Diêu, anh xem thế nào?

Lương Thần hơi trầm ngâm, sau đó hỏi một câu.

– Biện pháp này đúng là khả thi, nhưng hiện tại tình hình tài chính của phòng công an huyện chúng ta rất căng thẳng, sợ rằng tạm thời không có tiền để trả.

Chủ nhiệm Diêu cười ảo não. Trên thực tế gã biết, phòng công an huyện nhận tài trợ của công ty tư vấn trách nhiệm hữu hạn thương mại Thanh Vân là không đúng quy định. Nhưng lúc ấy Bí thư Đảng ủy, Trưởng phòng công an huyện Lữ Chính Xương hô mưa gọi gió, một tay che trời, nhóm trợ thủ lo nịnh bợ còn không kịp, có người nào dám đưa ra nghi ngờ.

– Chuyện này có thể từ từ, chờ ngân sách huyện cấp cho rồi nói sau.

Lương Thần khẽ mỉm cười nói:

– Lần họp Đảng ủy tới, tôi sẽ bàn luận một chút về vấn đề nhận tài trợ của xí nghiệp này. Chúng ta dù sao cũng là cơ quan công an chấp pháp, đối với vấn đề nhận tài trợ mà phá lệ như thế này phải hết sức thận trọng. Chủ nhiệm Diêu, tôi nói có đúng không?
– Trưởng phòng nói đúng lắm.

Diêu Kim Minh gật đầu liên tục nói.

Từ trong phòng Trưởng phòng đi ra, Chủ nhiệm Diêu Kim Minh lập tức đi vào văn phòng Chính ủy Quách Ninh. Nữ Chính ủy đang cầm điếu thuốc trong tay, ánh mắt nhìn vô hồn ra khoảng không trước mặt.

Thấy Diêu Kim Minh bước vào, lông mày bà ta hơi nhíu lại, nói bằng giọng khàn khàn:

– Tiểu Trưởng phòng chúng ta có ý gì vậy?

Bà ta cố ý nhấn mạnh từ “tiểu”, biểu lộ thái độ đùa cợt của mình với tân Trưởng phòng.

– Anh ta bảo trả lại chiếc xe Audi, hơn nữa còn quyết định đem trả lại ba chiếc xe mà năm trước công ty trách nhiệm hữu hạn tư vấn thương mại Thanh Vân tài trợ, rồi còn định trả phí sử dụng ba chiếc xe đó cho công ty Thanh Vân coi như bồi hoàn.

Diêu Kim Minh cẩn trọng nói, gã hạ giọng:

– Cuối cùng, tôi cảm thấy Trưởng phòng Lương đối phó với vấn đề như vậy là rất tốt. Tuổi tuy còn trẻ nhưng xử lý vấn đề rất chu đáo.
– Nói như thế nào thì tiểu Trưởng phòng của chúng ta cũng là một trong mười cảnh sát nhân dân đại ưu tú và là gương anh hùng điển hình, không phải là người ngu ngốc, mà ngược lại rất kỳ lạ.

Quách Ninh ánh mắt nhìn thấu qua làn khói, chậm rãi nói:

– Tuy nhiên, tiểu Trưởng phòng chúng ta hẳn là ý thức được rất nhanh rằng không giống như việc đấu súng với năm tên tội phạm, đó là biểu hiện của chủ nghĩa anh hùng cá nhân, trong quan trường là không thể thực hiện được.
– Chị hai, Trưởng phòng Lương hoàn cảnh không giống bình thường đâu. Trong phái đoàn lãnh đạo thành phố tham gia đại hội cán bộ toàn phòng công an lần trước, có vẻ có vị có quan hệ với trưởng phòng Lương. Nghe nói trưởng phòng Lương lúc ấy được điều đến Liêu Dương chính là do Bí thư ban chính trị pháp luật Thôi quyết định, tôi sợ…

Chỉ huy trung tâm Diêu Kim Minh chần chừ nói.

Với tư cách cá nhân, gã, Đặng Khánh, Ngô Quốc Hùng đều gọi Quách Ninh là chị hai, mặc dù bọn họ hơn bà ta tới mấy tuổi.

Quách Ninh cười cười, hướng về phía gã ngoắc ngón tay, vì thế Chủ nhiệm Diêu theo bản năng bước tới cạnh bà ta, thình lình nữ Chính ủy ra tay như điện, chộp lấy đũng quần gã. Tuy là mùa đông, mặc quần áo hơi dày hơn so với bình thường nhưng Chủ nhiệm Diêu không chịu nổi lực ở ngón tay của nữ Chính ủy, liền kêu lên đau đớn.

– Anh cho bà già này một chút thông minh đi chứ. Anh, Đặng Khánh, còn Ngô Quốc Hùng, người nào mông sạch sẽ? Cấp trên nếu một lần tính sổ, đến lúc đó bà già này không giúp được các người đâu.

Nữ Chính ủy nghiến răng nghiến lợi, trong nháy mắt biến thành quỷ dạ xoa.

– Chị hai, tôi, tôi không nói gì cả.

Diêu Kim Minh quá đau đớn, hoảng sợ thốt lên.

– Về điểm này của anh thì tôi biết rõ ràng. Nhưng tôi cảnh cáo anh, đừng tính chuyện ôm lấy chân gã họ Lương kia. Nếu không muốn chơi đến cùng, hoặc là kéo hắn xuống nước, hoặc buộc hắn chạy lấy người, trừ hai cách đó ra không còn cách nào khác.

Quách Ninh nới tay, nhìn Diêu Kim Minh che đũng quần nói:

– Lữ Chính Xương đã xong đời rồi, Vương Vũ Trai, Tống Thanh Lâm, Hà Xuân Minh cũng đang ngồi trong trại giam, nhưng vậy thì sao? Bất kể là ai đến đây, trời Giang Vân này vĩnh viễn không thay đổi. Không tin thì chờ xem, không tới hai năm, An Kiến Quốc, Lý Minh Dương cũng sẽ biến thành Vương Vũ Trai, Tống Thanh Lâm thứ hai.
– Chị hai, lần này động tác của cấp trên cũng không ít đâu.

Chủ nhiệm Diêu đáng thương che hạ bộ, không kìm nổi đau đớn nói nhắc nhở.

– Cậu luôn gặp mưa rền gió dữ sao?

Quách Ninh nhả một ngụm khói vào mặt gã, cười khúc khích nói:

– Hôm nay, chung quy mọi việc diễn ra sẽ như dự đoán.

Nói xong bà ta vẫn không buông bàn tay đang nắm giữ hạ bộ đối phương, chậm rãi vuốt ve, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên phóng đãng, bà ta đứng lên:

– Vừa rồi tôi hơi mạnh tay với anh, tôi sẽ bồi thường cho anh.

Chủ nhiệm Diêu trong lòng run run, gã bỗng nhiên nhớ tới thân thể gầy gò, sắc mặt ngày càng vàng vọt kia của mình. Cho dù hắn, cả Đặng Khánh và Ngô Quốc Hùng cũng không làm cho bà ta thỏa mãn, mà Phó cục trưởng Đặng thể chất hơi kém một chút cũng đã nhanh chóng bị ra rìa.

Thời điểm Lữ Chính Xương là Trưởng phòng công an huyện, gã chỉ biết một điều, trong cục ngoài bác gái Ngô quét rác, tất cả phụ nữ đều là của Lữ Chính Xương, mà ngoại trừ Lữ Chính Xương ra, tất cả đàn ông đều là của Quách Ninh.

Tại một cơ quan chấp pháp tràn đầy không khí nghiêm túc lại che dấu sự dơ bẩn và xấu xa mà người ngoài rất khó có thể tưởng tượng ra được.

Điều này làm cho một người như gã cũng có khi cảm thấy một chút bi ai nặng nề.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232