Con đường quan lộ

Phần 155
Phần 155: DẤU ẤN

Xe về tới khu Liên Hoa. Khi bước lên lầu, Lương Thần cảm nhận được bước chân nặng nề, chậm chạp và nỗi đau chợt thoáng qua của Diệp Tử Thanh.

Về đến nhà, Diệp Tử Thanh lấy lý do không được khỏe, trốn vào phòng ngủ của Vương Phỉ Hạm để nghỉ ngơi. Ngoài ra, Diệp Thanh Oánh vẫn điềm tĩnh như ngày thường, Lan Nguyệt vẫn hoạt bát như ngày thường, Vương Phỉ Hạm vẫn tao nhã như ngày thường, mọi thứ vẫn không có gì khác thường.

Nhưng Lương Thần lại cảm nhận được sự yên bình không khác ngày thường đó lại ẩn chứa sự sôi sục mãnh liệt. Trong lòng hắn có một cảm giác mãnh liệt muốn tìm hiểu chân tướng sự thật. Nhưng lý trí mách bảo hắn, có thể hồ đồ mới là cách xử lý tốt nhất trong chuyện này. Bởi vì hậu quả sau này, bất kể là hắn hay người khác đều không thể gánh nổi!

– Chiều nay anh cùng với Tiểu Nguyệt quay về Tây Phong Long Nguyên. Thanh Oánh, em có đi cùng bọn anh không?

Lương Thần nhẹ nhàng hỏi Diệp Thanh Oánh. Việc này đã được định từ trước, chỉ là hắn vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói với cô.

– Lần này em sẽ không đi đâu, Tử Thanh tỷ không được khỏe, em không yên tâm!

Diệp Thanh Oánh dịu dàng đáp. Để ý thấy hắn có vẻ thất vọng, trong lòng cảm thấy ngọt ngào, liền đưa tay ra đặt lên bàn tay của hắn, dí dỏm nói:

– Chỉ vài ngày không gặp thôi, với lại chúng ta cũng có thể gọi điện mà! Còn nữa, đừng quên hỏi thăm cô chú giúp em nữa nhé!

Lương Thần gật đầu, không biết có phải là cảm nhận sai hay không, hắn cứ cảm thấy trong đôi mắt đẹp của Diệp Thanh Oánh đang ẩn chứa một nỗi chua xót và phức tạp khó tả. Lúc này, trong lòng hắn bỗng trào lên một nỗi lo sợ, đột nhiên hắn ôm cô vào lòng, dường như chỉ có như vậy mới có thể xóa bỏ sự khủng hoảng và bất an về nỗi lo sợ sẽ mất đi đối phương.

– Tiểu Nguyệt đang nhìn kìa!

Diệp Tử Thanh đỏ mặt, nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay của Lương Thần. Sau đó ngượng ngùng nhìn cô bé ngồi ở phía bên kia ghế sofa.

– Em đang xem ti vi, mọi người cứ tiếp tục!

Lan Nguyệt cảm thấy chua xót, cô thừa nhận mình có chút ghen tị, nhưng lại không thể nảy sinh bất kỳ ý đồ đối địch nào đối với Oánh Oánh tỷ. Không lẽ số phận của bổn cô nương chỉ có thể vợ bé?

– Chiều nay phải về nhà rồi, đi thăm chị Tử Thanh đi!

Diệp Thanh Oánh dịu dàng đẩy đẩy hắn nói.

Lương Thần giật mình, tỉ mỉ chú ý biểu hiện của Diệp Thanh Oánh, nhưng lại không phát hiện có gì khác thường.

Đi vào phòng ngủ của Vương Phỉ Hạm, Lương Thần có thể nhìn thấy ngay tiểu yêu tinh đang đắp chăn mỏng nằm trên giường. Nhẹ nhàng bước đến, ngồi bên giường. Lương Thần mang tâm trạng cực kỳ phức tạp, lặng lẽ ngắm dung nhan kiều diễm của đối phương.

Đôi mày thanh tú hơi chau lại, đôi mắt đẹp nhắm chặt, tiểu yêu tinh ngày thường rất đa tình thì trong lúc này dường như đang chìm trong giấc ngủ bất an.

Mí mắt chớp độnghai cái, đột nhiên đôi mắt hớp hồn có thể khiến vô số đàn ông say đắm đã mở to.

Hai người nhìn nhau thật lâu nhưng lại không lên tiếng. Một hồi sau, tiểu yêu tinh đột nhiên mỉm cười, ánh mắt sáng ngời, đẹp không thể tả. Không cần quay đầu lại cũng có thể đạt đến hiệu quả rất sinh động. Cô nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ nắm lấy bàn tay của Lương Thần đưa lên đôi môi của mình, sau đó cắn một cái thật mạnh.

Lương Thần ngồi đó không nhúc nhích, dùng ánh mắt thương tiếc nhìn cô gái đa tình này. Hắn biết cô nhờ vào cách này để biểu đạt nỗi uất ức và mất mát trong lòng!

Hai hàng nước mắt chảy theo gò má trắng như ngọc. Diệp Tử Thanh vẫn cười kiều diễm. Sau khi dời hàm răng ra, nhìn vào dấu răng in sâu trên bàn tay hắn, trong đôi mắt lộ ra chút áy náy, khẽ nói:

– Đau không?
– Không đau!

Lương Thần cười, dù có đau thế nào thì cũng không thể đau hơn nỗi đau mà cô đã phải gánh chịu đêm qua.

– Chiều nay về Tây Phong phải không? Lái xe của em đi! Đi lại cũng tiện hơn!

Đôi mắt của Diệp Tử Thanh lộ ra vẻ dịu dàng, cô không ân hận trao lần đầu tiên của mình cho người đàn ông này, cô ta chỉ cảm thấy tiếc nuối, tiếc nuối vì trong lần đầu tiên đó không có cảm giác hai bên cùng thỏa nguyện của đôi lứa yêu nhau, cũng tiếc vì người đàn ông này không hề thuộc về cô!

– Được!

Lương Thần gật đầu không do dự đáp. Chỉ cần là lời nói của người con gái này, hắn đều không do dự mà đồng ý.

– Lần này không có kỳ đà như em, anh có thể cùng chăm lo gia đình với Oánh Oánh rồi đấy!

Diệp Tử Thanh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vân vê dấu răng trên cổ tay hắn, cô hy vọng dấu răng này có thể là dấu ấn riêng của chỉ mình cô, mãi mãi lưu lại trên người hắn.

– Oánh Oánh không đi, cô ấy bảo ở lại chăm sóc cho em!

Lương Thần dịu dàng đáp.

– Oánh Oánh ngốc, em đâu có gì đâu…

Trên mặt Diệp Tử Thanh lộ ra vẻ mặt cảm động, nói với hắn:

– Lát sau em sẽ nói với nó, thật sự em không sao, chỉ là cảm thấy hơi mệt, nằm nghỉ sẽ khỏe thôi!
– Để cô ấy ở lại với em, hai ba ngày sau anh sẽ về!

Lương Thần đưa tay đắp chăn cho cô, sau đó đứng dậy, khẽ nói:

– Em ngủ chút đi, anh đi ra ngoài!

Diệp Tử Thanh gật đầu, lưu luyến liếc nhìn hắn, nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Nhưng cô không hề nghe thấy tiếng Lương Thần rời khỏi, từ từ mở mắt ra, lại phát hiện Lương Thần đứng ở cuối giường, vẻ mặt thay đổi, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Tiếp sau đó, khoảnh khắc khiến con tim của Diệp Tử Thanh đập mạnh đã đến. Lương Thần cúi người xuống, đưa tay vào chiếc chăn của cô ta, đặt chân phải của cô lên lòng bàn tay ấm áp. Cảm giác mát lạnh của một sợi kim loại xuất hiện trên cổ chân cô, sau đó là một nụ hôn nồng cháy đặt lên bàn chân nhạy cảm mịn màng của cô, khiến người cô bất chợt run lên.

Cửa phòng có tiếng động nhẹ, ám chỉ là cuối cùng thì Lương Thần cũng đã rời khỏi. Diệp Tử Thanhbỗng ngồi dậy, đưa tay chạm vào cổ chân. Sau khi sờ thấy chiếc lắc chân bạc quen thuộc, nước mắt không kìm nổi tuôn ra. Hắn đã biết sự thật rồi! Còn thông qua cách này để bày tỏ với cô ta, hắn không giả vờ hồ đồ để trốn tránh trách nhiệm!

Vậy là đủ rồi! Trong lúc này, Diệp Tử Thanh cảm thấy nỗi uất ức và mất mát trong lòng đã hoàn toàn biến mất. Xảy ra sai lầm này, không phải do ý chí của cô và Lương Thần tạo ra, tất cả đều do số phận! Cô không thể cưỡng lại, chỉ có thể phục tùng. Hơn nữa không chỉ có cô, Lương Thần, Vương Phỉ Hạm. Thậm chí là Diệp Thanh Oánh cũng sẽ bị bàn tay vô hình của số phận thao túng. Nếu đã là sai, vậy thì hậu quả cuối cùng của cái sai này nhất định do mọi người cùng gánh chịu!

Biết được buổi chiều Lương Thần phải về Tây Phong, Vương Phỉ Hạm cố tình đi mua một ít rượu và thuốc lá làm quà, thậm chí còn có hai hộp nhân sâm hoang dã quý giá. Những thứ này là sau khi biết được bệnh tim của mẹ của Lương Thần không được tốt, Vương Phỉ Hạm đã quay lại tiệm thuốc để mua.

Cảm kích nhìn người phụ nữ trung niên xinh đẹp, Lương Thần cảm thấy hổ thẹn với ý nghĩ vô căn cứ của mình. Đêm qua trong giấc mơ, cảnh tượng liên quan đến Diệp Tử Thanh đã được hắn xác định là sự thật, mà kết quả này đã xác minh cảnh tưởng liên quan đến Vương Phỉ Hạm trong tâm trí của hắn quả thật là do hoang tưởng. Loại bỏ những nhân tố khác không bàn đến, có đánh chết hắn cũng không dám tin là Vương Phỉ Hạm và Diệp Tử Thanh lại cùng nhau hầu hạ hắn. Truyền thuyết về hoa mẫu nữ cũng chỉ là truyền thuyết, nếu như thật sự có ngày đó, Lương Thần dám khẳng định, nhất định tất cả những người trên thế giới đều bị điên!

Trong lúc Lương Thần lái chiếc BMW của Diệp Tử Thanh cùng với cô bé trên đường về quê, một tờ báo giải trí do thời báo danh nhân xuất bản đặt trên bàn uống trà ở nhà của Bí thư Tỉnh ủy Lý Thư Hãn.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232