Con đường quan lộ

Phần 138
Phần 138: TRUNG ƯƠNG BỔ NHIỆM

Người phụ nữ này muốn làm gì? Xem chương trình mà Lương Thần day day trán suy nghĩ. Chỉ cần nhìn qua cũng biết người mà tổ phỏng vấn điều tra của đài truyền hình nói tới là ai? Người cảnh sát trẻ hiện thân của chính nghĩa và công lý chỉ có thể là hắn, đại đội trưởng hình sự tạm thời bị đình chỉ công tác.

Hành động này của Liên Tuyết Phi đúng là vẽ rắn thêm chân. Rõ ràng là đẩy hắn vào cuộc đấu khẩu tranh giành quyền lực. Cứ cho là vụ án này có thể được phán quyết công bằng, như vậy từ nay về sau, hắn phải chuẩn bị với sự trả thù từ phía Đằng gia! Ngay thời khắc này, Lương Thần bỗng nhiên nghĩ thông suốt dụng ý của Liên Tuyết Phi! Cái mà người phụ nữ này mong muốn chính là xem xem rốt cuộc hắn có cao thượng chính nghĩa như hắn nói không: Không sợ cường quyền!

Người này đúng là ăn no dửng mỡ! Lương Thần thầm mắng một câu. Nhưng ngẩng đầu lên lại thấy ba người Diệp Thanh Oánh, Diệp Tử Thanh, Vương Phỉ Hạm nhìn hắn mỉm cười.

– Người đó có tinh thần trọng nghĩa, công minh, hơn nữa lại là một cảnh sát trẻ tuổi khẳng khái, chỉ có thể là đội trưởng Lương của chúng ta rồi?

Diệp Tử Thanh nhìn Lương Thần với ánh mắt đầy quyến rũ, dịu dàng hỏi.

– Sớm biết Liên Tuyết Phi lại ghi âm lén như vậy, nói cái gì anh cũng không đồng ý phỏng vấn đâu.

Lương Thần nhăn nhăn trán, gượng cười nói.

– Sao vậy?

Diệp Thanh Oánh thấy lạ, lo lắng hỏi.

– Cô ấy là phóng viên mà thật không hiểu gì cả!

Lương Thần thở dài nói:

– Cũng không biết anh đắc tội gì với cô ấy, khiến cô ấy cường điệu lên như thế, người Đằng gia không hận chết anh mới lạ. Chắc là sau vụ án này, anh sẽ không có ngày bình yên.
– Lăn lộn trên con đường làm quan thật là quá mệt mỏi. Lo lắng cái này, đề phòng cái kia.

Diệp Tử Thanh nhoẻn miệng cười, thở dài nói:

– Nếu không, anh dứt khoát từ chức, đi tìm việc trong một công ty, bỏ quan theo thương.
– Anh làm tốt sao phải từ chức?

Lương Thần ngẩng mặt không phục nói:

– Anh cũng không tin, tỉnh Liêu Dương này chỉ có họ Đằng là thiên hạ đệ nhất. Anh làm tốt công tác của mình, lập biết bao công lớn, tất cả đều rõ, muốn đụng đến anh cũng còn phải suy nghĩ.
– Công lớn của anh là cải trắng mùa thu chắc? Đủ mua một xe về ăn!

Diệp Tử Thanh liếc nhìn Lương Thần một cái, giận dỗi nói.

– Em không hiểu, vinh dự lập công lớn cùng tồn tại với anh!

Lương Thần tràn đầy tự tin trả lời, sau đó nhìn Thanh Oánh mỉm cười nói:

– Thanh Oánh, em có tin như thế không?

Diệp Thanh Oánh mặt hơi đỏ lên, rồi khẽ gật đầu.

Ngày 10/8, người bị tình nghi là tội phạm Đằng Tuấn Tề bị cục Công an thành phố bắt. Ngày 14 vụ án Hứa Tiểu Lỵ bị cưỡng hiếp được chuyển cho viện kiểm sát thành phố thụ lý. Ngày 24 tòa án thành phố Liêu Dương công khai thẩm tra xử lý vụ án này. Luật sư Lý Đình Hinh bên người bị hại đã yêu cầu bị cáo bồi thường cho những bên bị hại.

Cuối cùng tòa tuyên án, phạt Đằng Tuấn Tề 6 năm tù giam. Nghe đến đó, Hứa Tiểu Lỵ cùng chị gái và bố mẹ ôm nhau khóc. Mặc dù quá trình đòi công lý ngoắt ngéo, gian nan nhưng cuối cùng cái ngày họ trông mong oan khuất được giải cũng đến!

Đến đây, vụ án của Hứa Tiểu Lỵ trải qua hơn một tháng quanh co, rốt cục cũng hạ màn. Điều này cũng có nghĩa trong cuộc đua thế lực ngầm, Đằng gia đã thất bại hoàn toàn.

Vào ngày phán quyết của tòa án có hiệu lực, tình cảnh Đằng gia khu Đông Bình Liêu Dương thật là bi thảm. Từ tòa án trở về, mẹ Đằng Tuấn Tề khóc sưng cả mắt. Có mỗi đứa con bảo bối lại phải chịu cực khổ trong nhà giam 6 năm liền như thế, người làm mẹ khác nào đứt từng khúc ruột!

Trưởng ban thư ký Thành ủy Đằng Hạo ngồi trên ghế salon. Mắt ông ta nổi đầy tia máu. Bên cạnh là người đàn ông trung niên, diện mạo cũng tương tự với Đằng Hạo, chính là Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy Liêu Đông, phó chủ tịch thường trực tỉnh Đằng Vũ.

Ông ta đến nhà em trai để an ủi tất cả mọi người trong gia đình.

– Anh ơi, con của em…

Đằng Hạo môi run lên. Đứa con phải ngồi ở trong trại giam 6 năm, sau này không còn tương lai trên con đường chính trị nữa, hơn nữa tội danh cưỡng hiếp như thế cả đời không rửa sạch được.

– Cảm xúc của chú, anh có thể hiểu. Anh đối với Tiểu Tề chẳng khác gì cha của cháu ấy.
– Đằng Vũ vỗ vỗ vai em trai, trầm giọng nói:
– Tuy rằng là sáu năm nhưng nếu triển khai hành động một chút thì không chừng chỉ hai ba năm là được thả. Chờ khi Tiểu Tề về, nhất định phải dạy lại cho cháu ấy. Nếu không như vậy, cháu ấy sẽ coi trời bằng vung.
– Làm sao anh có thể nói như vậy?

Trán Đằng Hạo nổi hết cả gân xanh, bất mãn nói.

– Như thế nào? Thấy anh nói không đúng sao?

Đằng Vũ sắc mặt trầm xuống, giọng điệu lạnh nhạt nói:

– Tiểu Tề mới mười chín tuổi, còn chưa tốt nghiệp cấp 3 mà đã có gan cưỡng hiếp! Anh hỏi lại một câu, bình thường chú dạy con như thế nào? Nếu không phải chú quá dung túng Tiều Tề thì liệu cháu ấy có đi tới bước đường như ngày hôm nay không? Anh vẫn muốn nói với chú, đừng tưởng làm Trưởng ban thư ký Thành ủy thì rất giỏi, nhìn xem con trai của Trương Anh Kiệt, nhìn xem con trai của Vương Tiểu Diệp, có đứa nào không tuân thủ pháp luật không?

Nghe anh trai khiển trách một trận, Đằng Hạo im thít. Vợ Đằng Hạo nức nở nói:

– Em không hiểu nhà họ Hứa sao không đòi tiền chúng ta, không đòi công việc mà nhất quyết muốn đẩy Tiểu Tề vào tù. Việc này đối với bọn họ có gì tốt?
– Điều này sâu xa lắm!

Đằng Vũ ánh mắt trở nên âm trầm, đứng lên. Tuy rằng ông ta khiển trách em trai nhưng dù sao cũng là ruột thịt. Bởi vậy sau khi biết Phó bí thư Lý nhúng tay vào, ông ta không chút do dự sử dụng thế lực của mình can thiệp. Nhưng cuối cùng ông vẫn thua.

Có hai nguyên nhân thất bại. Thứ nhất là thái độ cảm ơn mờ ám củachủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thành phố, khiến cho thủ đoạn hãm hại Lương Thần không thành công. Về khoản hai trăm ngàn, Ủy ban Kỷ luật trên danh nghĩa điều tra theo chỉ thị của ông ta nhưng kỳ thực cũng chỉ là “hớt bùn nổi lên” khiến cho việc này chìm vào quên lãng.

Thứ hai chính là tổ điếu tra ngầm của đài truyền hình tỉnh. Nếu là phóng viên bình thường, ông cùng với em trai qua vài thao tác ngầm, chưa chắc đã khiến Phó bí thư Lý toại nguyện. Nhưng Phó bí thư Lý này cố tình mượn bàn tay của người chủ trì có năng lực xuất quỷ nhập thần, đồng thời cũng không ai dám trêu vào này! Đằng Vũ gan lớn như vậy cũng không dám đụng tay chân gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn người ta đưa chứng cứ điều tra ra cho đến khi chương trình kết thúc.

Đằng Vũ rất rõ, ông ta đang bước vào giai đoạn tốt nhất trên con đường làm quan của mình. Công tác vận động của ông ta ở thành phố đã bước đầu được đáp lại. Ông ta vừa mới nhận được tin mình được đề cử làm Chủ tịch tỉnh Liêu Đông, đã được mấy vị Ủy viên ban thường trực đồng ý. Kế tiếp bộ Chính trị họp thảo luận đơn giản chỉ là thủ tục. Việc này có nghĩa giấc mộng làm chủ một phương của ông ta sắp thành hiện thực.

Vụ án của cháu trai Đằng Tuấn Tề chắc chắn ảnh hưởng bất lợi với ông ta. Ông ta biết rõ lúc này là giai đoạn mẫn cảm, cho dù một nhân tố bất lợi nhỏ thôi cũng có thể khiến cho con đường làm quan của ông ta thay đổi. Cho nên, Đằng Vũ sau khi xem chương trình, quyết không buông tha mọi hành động. Nếu vận mệnh cháu trai không thể thay đổi, ông ta tạm thời buông tha là hành động sáng suốt nhất. Chờ khi được làm Chủ tịch tỉnh, thì có thanh toán lại cũng không muộn.

Cùng ngày viện kiểm sát thụ lý vụ án Hứa Tiểu Lỵ, Lương Thần cũng được cục Công an thành phố phục chức. Lương Thần thực hiện lời hứa của mình, cùng nhóm đội viên đi ăn cơm, tiện thể còn mời mấy vị lãnh đạo chi bộ: Chi đội trưởng Thân Lỗi, Chính ủy Trương Quảng Thiện…

Vụ án kết thúc, hắn cũng được phục chức. Tuy nhiên khi tình cờ gặp Cục trưởng Bộ Khắc Kỷ, hắn vẫn cảm thấy ông ta không được vui, nhưng hắn cũng không quan tâm. Ban ngày đi làm, buổi tối thường xuyên tới nhà Diệp gia tán gẫu, hắn cảm thấy mình sướng như tiên. Diệp Thanh Oánh đã nhận được lời mời làm nhà báo cho một tạp chí phụ nữ, công việc rất nhàn, hơn nữa khoảng cách tới cục Công an thành phố cũng không xa, có khi còn tới cục tìm Lương Thần đi ăn cơm trưa.

Vào ngày cuối cùng tháng 8, xảy ra vài chuyện. Trong đó có một việc là mấy quan chức cấp cao mới được trung ương bổ nhiệm.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232