Con đường quan lộ

Phần 159
Phần 159: ĐỘI TRƯỞNG LƯƠNG LÀ AI?

Lục Oánh Oánh không hạnh phúc với Lương Thần sao? Diệp Tử Thanh ánh mắt đẹp lộ vẻ khác thường, đặt tay lên vòng eo nhỏ nhắn của em gái, cười dài nói:

– Nếu em nói không thích anh ấy, chị có thể suy nghĩ cân nhắc tiếp nhận!
– Em không phải không thích!

Diệp Thanh Oánh nhích lại gần, khe khẽ tựa đầu vào dưới cổ chị, hạ giọng nói:

– Em chỉ là sợ, sợ sau này có một ngày tất cả mọi người đều không hạnh phúc.
– Sẽ không có chuyện đó đâu, sẽ không đâu!

Diệp Tử Thanh trong lòng hơi dao động, đưa tay vỗ nhẹ lưng em gái, dịu dàng nói:

– Lương Thần là người tốt, em và anh ấy thành đôi, nhất định cả hai sẽ hạnh phúc! Hơn nữa có chị với dì ở đây, mọi người sẽ bảo vệ em tiểu Oánh Oánh ạ!
– Tử Thanh tỷ, chị thật là tốt bụng!

Diệp Thanh Oánh ngầng đầu, nụ cười ngọt ngào nở trên hai gò má xinh đẹp. Trong lòng nàng tràn ngập xúc cảm sâu đậm, nỗi muộn phiền nặng trĩu dường như tan biến thành tro bụi chỉ trong một khoảnh khắc.

– Hôn chị một cái nào!

Diệp Tử Thanh đưa tay khẽ vuốt hai má trắng mịn của em gái, tươi cười nói dịu dàng.

Chụt! Diệp Tử Thanh không ngờ em cô rất điềm tĩnh lại gần chị, đặt một nụ hôn trên má cô.

– Em hy vọng là mẹ, Tử Thanh tỷ, Lương Thần và em đều sẽ được hạnh phúc.

Trong đôi mắt đẹp của Diệp Thanh Oánh lộ ra một tia hy vọng, quàng tay ôm vòng eo nhỏ nhắn của Diệp Tử Thanh gần hơn, mơ hồ nói:

– Chúng ta nhất định có thể, phải không?
– Nhất định có thể.

Thấy cảm xúc có phần thất thường của em, Diệp Tử Thanh trên mặt hiện lên chút thất sắc. Cô lờ mờ cảm thấy Thanh Oánh dường như đang muốn nói điều gì đó! Chẳng lẽ là… Không thể nào, nếu thật sự là vậy, thì Oánh Oánh chắc chắn sẽ không thể bình tĩnh như vậy được! Diệp Tử Thanh lắc lắc đầu, miễn cưỡng ghìm trái tim đầy bất an xuống.

Huyện Tây Phong, trong nhà của Trưởng ban Tổ chức Cán bộ Uông Phàm. Vợ của Trưởng ban Uông đang nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của con gái trách mắng, giả vờ cả giận nói:

– Năm sau thi vào trường đại học, một chút động lực cũng không có, chưa tính chuyện buổi tối lại còn đi ca hát, uống rượu nữa?
– Bố!

Uông Văn Hân tội nghiệp quay về phía bố cầu viện.

– Thật không tưởng tượng nổi!

Trưởng ban Uông cũng giả bộ tức giận, nhưng rồi lại lập tức chuyển đề tài nói:

– Chẳng qua Hân Hân học theo bọn bạn ở thành phố. Không làm bạn với những người tốt thì cũng không thể nào nói nổi! Hơn nữa, tôi tin là Hân Hân nhà mình chắc chắn sẽ tốt hơn thôi, phải không nào?
– Bố thật là tuyệt!

Uông Văn Hân thè lưỡi, nghịch ngợm mà cười nói.

– Con thật quen thói!

Vợ Trưởng ban Uông không có cách nào khác đành nhìn hai bố con mà thở dài nói.

– Hân Hân đã 17 tuổi, có thể coi là thiếu nữ rồi. Làm như thế nào thì trong lòng nó đã có tính toán. Những gì cần dạy chúng ta đã dạy bảo nó, còn có gì mà phải lo lắng.

Trưởng ban Uông cười nói với vợ. Đối với việc giáo dục con cái, ông ta luôn kết hợp rất linh hoạt. Không quản lý thì thôi, còn đã quản lý thì tuyệt đối nghiêm khắc. Đó là lý do vì sao con gái ông từ nhỏ đến lớn, ngày càng thân thiết với bố hơn!

– Đúng rồi đúng rồi.

Uông Văn Hân vội vàng nói phụ họa.

– Bố con ông lúc nào chả một lòng!

Vợ Trưởng ban Uông không giữ nổi vẻ mặt nghiêm nghị, nhẹ giọng mỉm cười.

– Đúng rồi bố à! Tối nay con cùng bạn học đến quán Thời Gian Vàng chơi, thì gặp một anh chàng khá trẻ ở cổng!

Nhớ tới chuyện vừa gặp đêm nay, Uông Văn Hân không kiềm nổi sự hiếu kỳ trong bụng, kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối cho bố nghe một hồi, rồi mở to mắt nói:

– Bố, bố biết anh ta là ai không?
– À, hóa ra là đại đội trưởng Lương lừng danh đã trở lại. Chả trách Tiền Quang Vinh, Lý Bân và Điền Văn Bưu cũng đều coi chừng!

Cục trưởng Uông lúc đầu ngẩn ra, rồi sau đó nhẹ giọng mỉm cười.

– Đại đội trưởng Lương là ai vậy bố?

Uông Văn Hân hiếu kỳ hỏi.

– Đại đội trưởng trị an phòng công an huyện ta, hiện đang được điều đến làm đại đội trưởng đội hình sự thành phố Liêu Dương.

Trưởng ban Uông cúi đầu nhấp ngụm trà, như nhớ ra điều gì, bật cười nói:

– Lại nói tiếp, nếu không phải nhờ đại đội trưởng Lương, thì bố con hiện nay vẫn còn ngồi ở ghế Phó cục trưởng thôi.
– Anh Uông, cái cậu Lương Thần mà anh vừa nói chính là cháu của Bí thư thành ủy Lương đấy hả?

Vợ Trưởng ban Uông trí nhớ quả không tồi, thoáng cái đã nhớ ra đội trưởng Lương là ai.

– Đúng rồi!

Trưởng ban Uông mỉm cười đáp.

– Con biết rồi, chính Tuyết San cũng nói với con về người anh họ đấy!

Uông Văn Hân bỗng nhiên ngộ ra vỗ tay nói. Sau đó đảo mắt nói tiếp:

– Cũng không có gì giỏi giang, đơn giản chỉ là dựa vào các mối quan hệ trong gia đình Tuyết San!
– Hân Hân ạ, chuyện này con kết luận hơi vội vàng rồi!

Trưởng ban Uông nghiêm mặt nói:

– Ai cũng hiểu được nếu trong chốn quan trường có người thân có chức vụ tốt thì lợi dụng mối quan hệ đó để tiến thân, không thể coi là hành vi đáng hổ thẹn! Con cứ thử ngẫm lại kỹ càng xem, nếu không phải vì mối quan hệ với chú Lương, thì bố của con có thể đến Tây Phong này mà làm Trưởng ban Tổ chức – Cán bộ không?
– Lương Thần sao sánh được với bản lĩnh của bố!

Uông Văn Hân kiêu ngạo mà nói:

– Bố của con, uy phong sáng suốt, học vấn năm châu, trong sạch liêm khiết!
– Được rồi, được rồi! Con lại làm bố đỏ mặt đấy!

Vợ Trưởng ban Uông ngồi một bên trêu đùa nói.

– Hân Hân nói những lời này tuy có hơi chút khoa trương nhưng cơ bản vẫn là thực tế!

Đối với những lời xu nịnh nho nhỏ của con gái, Trưởng ban Uông cảm thấy hoàn toàn xứng đáng mà tiếp nhận, hắng giọng nói:

– Tiểu Lương kia tuy rằng không thể so bì với bố về phương diện bản lĩnh. Nhưng nếu chiếu theo phong cách của người Trung Quốc, thì cũng khá là được. Hơn nửa năm ngắn ngủi đến Liêu Dương, bao nhiêu vụ án lớn qua tay cậu ta đều phá được. Mấy ngày trước, trong bản tin buổi chiều của tỉnh còn đưa bản tin đặc biệt về cậu ta!
– Đó chính là bản lĩnh thật sự! Không có bản lĩnh thật sự thì cậu ấy cũng sẽ không tiến tới ngày hôm nay đâu! Trên Huyện cũng đang định đề cử Tiểu Lương làm Phó cục trưởng, chính là vị trí hiện tại của Diêu Quang Vinh. Đó chính là kết quả sau khi Bí thư Ủy ban chính trị và pháp luật Thôi gọi điện cho Bí thư Thành ủy Lương, quyết mang Tiểu Lương quay trở về từ Liêu Dương! Qua việc này có thể thấy Tiểu Lương đúng là miếng bánh ngon không hơn không kém!

Trưởng ban Uông nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái đang tỏ vẻ sững sờ, cười nói:

– Hôm trước bố còn gặp Trưởng phòng Công an huyện Đinh Trác, ông ấy cũng nhắc tới Tiểu Lương. Trưởng phòng Đinh rất xúc động nói, từ trước tới nay Tiểu Lương là người có thời gian nhậm chức Đại đội trưởng trị an ngắn nhất huyện Tây Phong, nhưng lại là người có danh tiếng nhất. Còn vẫn nói đùa vui là, hiện tại dù đội trưởng Lương đã không còn ở Tây Phong, nhưng ở Tây Phong vẫn đang kể nhau nghe truyền thuyết về đội trưởng Lương!
– Vô nghĩa!

Uông Văn Hân uốn lưng một cách mệt mỏi, ra vẻ buồn ngủ nói:

– Con đi ngủ đây, chúc bố mẹ ngủ ngon!

Nói xong 3 câu thì đã bước 2 bước về phòng ngủ của mình, đóng chặt cửa rồi lấy di động ra bấm số.

– Này Tuyết San, cậu đã ngủ chưa?

Nghe giọng quen thuộc của cô bạn thân trong điện thoại, đang ngồi xem tin tức thời sự trên máy tính trong bộ váy ngủ có in hình nhân vật hoạt hình, Lương Tuyết San u oán đáp:

– Sao ngủ được, cứ nghĩ tới Tiểu Phỉ, Đan Đan đều chạy đến chỗ cậu, còn mỗi mình tớ ở nhà không được đi, tớ chỉ muốn đập đầu vào tường!
– Đừng chết! Nếu chẳng may người đẹp Tuyết San của chúng ta mà chết, thì chẳng phải các chàng trai trong trường sẽ đấm tay dậm chân, vô cùng thương xót sao!

Uông Văn Hân cười ha ha trêu đùa nói.

– Thôi không trêu cậu nữa, kể cho cậu nghe chuyện này, đêm nay tớ đưa Tiểu Phỉ, Đan Đan cùng đến Thời Gian Vàng chơi, cậu nghĩ bọn tớ đã đụng phải ai?

Uông Văn Hân tiện thể thừa nước đục thả câu nói.

– Ai?

Lương Tuyết San nghi hoặc hỏi.

– Ca ca của cậu!

Uông Văn Hân đáp lại với giọng nghiêm trang.

– Nói bậy, anh trai tớ không đến đấy!

Lương Tuyết San tức giận nói, nhưng trong đầu bất chợt lóe lên ý nghĩ gì đó, lại vội vàng nói:

– Là Lương Thần ca!
– Chúc mừng cậu, đoán đúng rồi!

Uông Văn Hân cười nói:

– Bọn mình tận mắt chứng kiến toàn bộ sự việc đó. Lương Thần ca thật là có uy danh, đánh cho em vợ Điền Văn Bưu một trận. Phó trưởng phòng công an Tiền gọi cả đám cảnh sát đến mà còn phải sợ Lương Thần, kết quả lả cả đội trưởng đội trị an, lẫn các anh cảnh sát đều chạy tới bắt tay Lương Thần ca của cậu. Lúc ấy mặt phó trưởng phòng Tiền cũng tái mét rồi. Rõ là tức cười!
– Ừ, tớ nghe ba nói là Lương Thần ca mới đến nhậm chức tại Tây Phong không bao lâu, nhưng rất có danh tiếng!

Lương Tuyết San xinh xắn với đôi môi anh đào mỉm cười khéo léo khơi mào, nói giọng có phần tự hào:

– Mấy hôm trước, tớ và ba mẹ xem tin tức trên đài truyền hình tỉnh, cả 5 phút đồng hồ đều đưa tin Lương Thần ca. Lương Thần ca mặc trang phục cảnh sát, chỉ có một chữ thôi, Đẹp trai!
– Đó chỉ toàn nhờ may mắn thôi!

Uông Văn Hân thật ra không thấy Lương Thần đẹp trai lắm, mặc dù thoạt nhìn thấy cũng khá được. Và kiểu đẹp trai này không phải là kiểu cô thích. Hai cô gái lại buôn chuyện một hồi rồi mới cúp điện thoại. Lương Tuyết San ngáp rồi nhìn đồng hồ trên máy tính, đã hơn 10 rưỡi. Đang chuẩn bị tắt máy đi ngủ, nhưng đôi mắt xinh đẹp vừa di chuyển, bỗng bị một tin tức giải trí gây chú ý.

Theo bản năng cô giơ tay mở, đôi mắt đẹp không khỏi ngạc nhiên mở to. Cẩn thận xem lại một lần nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn càng ngạc nhiên hơn, cuối cùng chạy vội ra khỏi phòng ngủ, kéo mẹ là Ninh Nhu đến.

– Mẹ, mẹ xem này, Lương Thần ca!

Lương Tuyết San chỉ vào bức ảnh trong bản tin trên màn hình máy tính bằng bàn tay nhỏ bé trắng ngần.

Ninh Nhu vội vàng nhìn một lần, sắc mặt không khỏi biến đổi, rồi quay đầu lại gọi to:

– Khải Minh, anh mau lại đây!

Bí thư Thành ủy lên tiếng đáp lại rồi đến bên cạnh máy tính, theo tay vợ con chỉ, nheo mắt xem lại bản tin một lần nữa, trên khuôn mặt cũng không giấu nổi vẻ kỳ lạ.

– Nếu em nhớ không nhầm, thì ông Tổng giám đốc Lâm khai sáng ra tập đoàn này, là con thứ của Thủ tướng Lâm Vân Sinh?

Ninh Nhu vẻ mặt thoáng chút nghi ngại nói:

– Tiểu Thần giống Lâm Tử Hiên nhiều như vậy. Liệu có thể…
– Không thể nào!

Lương Khải Minh lắc đầu, nói với giọng điệu chắc chắn:

– Anh đã cử người điều tra về gia đình Tiểu Thần, về phương diện thân sinh bố mẹ tuyệt nhiên không có vấn đề gì cả!
– Nhưng tại sao?

Ninh Nhu lo lắng hỏi han.

– Theo anh thấy, có lẽ Lâm Tử Hiên tình cờ cũng là thấy Tiểu Thần có khuôn mặt giống mình như vậy, cho nên mới nảy ra ý nghĩ mời Tiểu Thần tham gia tiệc rượu hôm ấy!

Lương Khải Minh nói giọng nhẹ nhàng.

– Em thì không nghĩ là chuyện chỉ đơn giản như vậy đâu!

Ninh Nhu cau mày. Bà biết chồng một lòng muốn bồi dưỡng Lương Thần, mà thực tế, thấy Lương Thần con người trong sạch, bản thân lại đặc biệt xuất sắc, quả thật là đã bồi dưỡng đúng đối tượng.

Nhưng hiện tại, bất kể là nguyên nhân gì thì không ngờ Lương Thần và Lâm gia có quan hệ, điều này không thể không khiến người khác e dè! Dù sao hiện nay ở Liêu Đông, hai nhà Lý gia và Lâm gia đang trong thời kỳ đấu đá nhạy cảm!

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232