Con đường quan lộ

Phần 79
Phần 79: ĐỒNG THOẠI VÀ TRUYỀN THUYẾT

Mảnh sứ vỡ tan cùng với nước bắn ra tận cửa, khiến Phó trưởng phòng giám sát 1 Hoàng đẩy cửa phòng bước vào trợn mắt há hốc mồm. Nhìn sắc mặt u ám của Trưởng phòng, lão Hoàng không khỏi nghĩ thầm rằng, ai lại chọc giận anh ta thế này?

– Ông Hoàng à, đến ngồi đây đi.

Người đàn ông trẻ lấy lại chút bình tĩnh, giơ tay chỉ, giọng nói đầy vẻ bề trên.

Phó trưởng phòng ngoan ngoãn lại ngồi, bởi rằng ông ta lớn tuổi hơn hắn nhưng chức vị lại thua kém.

Phó cục trưởng hai mươi bảy tuổi, cho dù nhìn khắp cả nước, chỉ sợ cũng không có mấy người. Hơn nữa ông ta nghe nói vị Trưởng phòng Lý trẻ tuổi này sắp lên chức, vị trí đầu huyện là chắc chắn rồi. Ba đời màu đỏ (ba đời theo cách mạng), được Ban Tổ chức Trung Ương đưa vào danh sách bồi dưỡng người dự bị, tuyệt đối là không phải là người thường. Ngẫm lại bản thân mình cả đời mới leo lên được chức trưởng phòng, có thể tiến thêm một bước hay không, đó cũng đâu phải chuyện nhỏ.

– Trưởng phòng, lần trước anh bảo tôi điều tra trường hợp đó, có manh mối rồi.

Phó trưởng phòng Hoàng cung kính đưa lên một tập tài liệu, sau đó ông ta hắng giọng, chuẩn bị báo cáo nội dung cụ thể.

– Ông Hoàng, vất vả cho ông quá, tài liệu này tôi sẽ xem sau, bây giờ tôi phải ra ngoài có chút việc.

Lý Minh Dương tiện tay thả tập tài liêu sang một bên, hắn hiện đang không có tâm trí nào xử lý việc này, việc ném điện thoại, cốc chén vừa rồi cũng không làm cho hắn bớt lo lắng đi chút nào. Không ngờ Diệp Tử Thanh cho người đàn ông khác mượn điện thoại. Điện thoại di động của mình mà cho người khác mượn tùy ý, hơn nữa lại là một người đàn ông, lý giải như thế nào đây? Điều này cho thấy quan hệ của Diệp Tử Thanh và người đàn ông kia không phải là bình thường.

– Trưởng phòng, anh đang vội à, vậy tôi sẽ báo cáo với anh lúc khác vậy.

Phó trưởng phòng Hoàng nhanh ý rút lui.

Tiểu Tôn của phòng Giám sát 1 bước vào, cầm chổi quét mảnh vỡ dưới đất, len lén nhìn vẻ mặt ảm đạm của Trưởng phòng, thậm chí còn không dám thở mạnh.

– Có chuyện gì thì gặp trực tiếp Phó trưởng phòng Hoàng.

Lý Minh Dương ném lại một câu rồi cầm lấy cái cặp da bước ra ngoài.

Nhìn thấy bóng dáng Lý Minh Dương biến mất ở góc cầu thang, Tiểu Tôn mới thở phào nhẹ nhõm, quay lại văn phòng tiếp tục quét rác. Hai nhân viên một nam một nữ bước tới, Ngô Lệ Lệ trên mặt có chút tàn nhang nói với vẻ bí hiểm:

– Các anh nghe được chứ? Lãnh đạo chúng ta, giống như bị người khác ăn cướp vậy.
– Vừa rồi nói to như vậy, e rằng toàn bộ tầng trệt đều nghe thấy.

Vương bĩu môi nói.

– Anh nói có lạ không, lãnh đạo chúng ta điều kiện tốt như vậy, cái cô Diệp Tử Thanh kia sao lại không động lòng chứ?

Ngô Lệ Lệ thốt lên, sau đó dường như nhớ ra điều gì, lại thở dài nói:

– Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, nếu tôi xinh đẹp như Diệp Tử Thanh thì tôi cũng tùy chọn người đàn ông cho mình tùy thích chứ.
– Cô đừng có mà mơ hão.

Vương liếc xéo đối phương.

– Điều kiện của cô như vậy mà tìm được người đàn ông như tôi thôi đã là tốt lắm rồi.
– Tôi có thành gái già cũng nhất định không lấy anh nhé.

Ngô Lệ Lệ cười khẩy đáp.

– Thôi thôi, lại cãi nhau nữa rồi, có rỗi thì phụ tôi dọn dẹp phòng đi.

Tiểu Tôn lắc đầu, biết rõ hai đồng nghiệp này là một cặp khắc khẩu, không có ngày nào là không đấu khẩu với nhau, rõ ràng là thích nhau mà cứ làm bộ khinh thường đối phương.

– Anh nói xem, chúng ta thử đoán đi? Là đi tìm Diệp Tử Thanh hay là đi tìm người đàn ông kia tính sổ?

Ngô Lệ Lệ hừng hực nôn nóng.

– Nhất định là đi tìm người đàn ông kia tính sổ rồi.

Vương thở dài một tiếng, ra vẻ rất thông cảm nói:

– Có người có mỹ nữ bên cạnh mà không biết, vậy mà cứ phải đi tranh giành với người khác làm gì. Đây là do trời định, cho nên lãnh đạo của chúng ta cũng không ngoại lệ. Thôi thôi, chúng ta cũng đừng quan tâm làm gì.

Trên thực tế thì Vương đã đoán sai. Lý Minh Dương sau khi xuống lầu đã đi thẳng đến bệnh viện trung tâm thành phố. Hắn phải gặp Diệp Tử Thanh để hỏi cho rõ ràng người đàn ông kia là ai và có quan hệ gì với Diệp Tử Thanh.

Hai mươi bảy tuổi đã trở thành Trưởng phòng giám sát 1 của Ủy ban kỷ luật thành phố, tuy rằng cũng có liên quan đến gia thế nhưng theo phương diện khác chứng tỏ thì Lý Minh Dương cũng không chỉ là loại chỉ biết ăn chơi trác táng. Tôi luyện qua sáu bảy năm quan trường đã cho hắn có bản lĩnh không giận ra mặt, tuy rằng chưa được như những người làm quan nhiều năm nhưng đã là nhân tài trẻ tuổi kiệt xuất.

Nhưng hắn cũng có điểm yếu trong tình cảm. Điểm yếu của hắn chính là Diệp Tử Thanh. Vừa nghĩ tới khả năng Diệp Tử Thanh bị người đàn ông khác cướp mất, hắn không thể làm ra vẻ bình tĩnh được nữa. Cô gái này đã thực sự mê hoặc hắn. Cho dù không thể lấy cô làm vợ vì không môn đăng hộ đối thì hắn cũng không từ thủ đoạn để có được cô cho riêng mình. Như vậy người phụ nữ xinh đẹp này ngoại trừ hắn ra, hắn sẽ không để cho bất cứ kẻ nào được đụng tới.

Lý Minh Dương tự mình ngồi điều khiển chiếc xe Jeep, tuy rằng với khả năng của mình, hắn hoàn toàn có thể mua được một cái xe rất tốt hơn. Nhưng với nguyên tắc khiêm tốn, hắn lựa chọn chiếc xe này.

Đi tới bệnh viện trung tâm thành phố, Lý Minh Dương theo con đường quen thuộc dẫn tới phòng hộ lý khoa nhi. Y tá trưởng và cô y tá thấy hắn đến đều lộ vẻ quen biết.

– Tử Thanh đi tiêm cho bệnh nhi, chút nữa quay lại. Mời anh ngồi đợi một lát.

Y tá trưởng cười nói.

Lý Minh Dương gật đầu, ngồi sang một bên. Hắn quét tầm mắt về phía một y tá. Chú ý tới ánh mắt Lý Minh Dương, thừa dịp người bên ngoài không để ý, cô y tá lại gần hắn, nói nhỏ hai câu. Vẻ mặt Lý Minh Dương càng trở nên đáng sợ.

Đúng lúc đó, Diệp Tử Thánh cầm khay đi đến. Đôi mắt đẹp nhìn thấy Lý Minh Dương vẫn không lộ ra chút ngạc nhiên vì cô biết chắc hắn sẽ đến.

– Đi theo anh, anh có chuyện muốn nói với em.

Lý Minh Dương đi trước, nắm lấy tay cô gái lôi ra ngoài.

– Có gì thì nói ngay đây luôn đi, lát nữa tôi còn có việc.

Diệp Tử Thanh thản nhiên cười yếu ớt, thân hình mềm mại dừng lại, giật tay ra khỏi hắn ta.

– Tiểu Linh, cùng tôi đi kiểm tra các phòng bệnh.

Y tá trưởng đưa mắt ra hiệu cho cô y tá, hai người đi ra ngoài, nhường chỗ cho Diệp Tử Thanh và Lý Minh Dương.

– Người đàn ông đó là ai?

Lý Minh Dương nheo hai mắt lại, áp sát Diệp Tử Thanh, trong giọng nói lộ vẻ nguy hiểm.

– Một người bạn.

Diệp Tử Thanh cười rất quyến rũ, vuốt ve cuốn sổ màu tím, với tới cái khay trên bàn cầm lấy ống kim tiêm. Ống kim lóe lên làm người ta không thể nghi ngờ rằng nó rất sắc nhọn.

– Người bạn nào hả? Sao anh chưa từng nghe em nói tới?

Lý Minh Dương dừng lại, hắn biết rõ tính cách cô gái, chỉ cần hắn tiếp tục bước lên, cái kim nhọn kia rất có khả năng đâm vào người hắn. Trước đây mỗi lần hắn thử bước tới đều lãnh lấy thất bại. Tuy bề ngoại tỏ vẻ bình thản nhưng kỳ thực trong lòng hắn cơn giận dữ đang dâng lên. Hắn đã quen biết Diệp Tử Thanh hơn một năm nay, lại không được đặc quyền đãi ngộ như vậy, tên kia dựa vào đâu mà có thể?

– Tất cả mọi việc tôi phải báo cáo với anh sao? Anh là gì của tôi nào?

Diệp Tử Thanh nhìn ống tiêm, giọng ngờ vực hỏi.

– Tử Thanh, em cũng không phải là không biết tình cảm của anh.

Lý Minh Dương hạ giọng nói.

– Tình cảm của anh?

Diệp Tử Thanh thản nhiên cười mê hoặc che giấu sự châm biếm:

– Anh không phải muốn tôi trở thành tình nhân của anh sao? Trước kia chúng ta đã nói rồi, anh không thể cưới tôi thì cũng đừng đến trêu đùa tôi. Bây giờ tôi thay đổi ý kiến, bất kể anh có tâm tư gì, xin đừng đến tìm tôi nữa. Tôi đã có bạn trai từ tối qua. Tôi đã trao thân cho anh ấy. Anh có biết vì sao điện thoại di động của tôi ở chỗ anh ấy không? Đó là bởi vì hôm nay tôi ra khỏi giường rồi để quên ở nhà anh ấy.
– Em nói dối.

Lý Minh Dương biến đổi hẳn sắc mặt, sau đó cười gượng gạo nói:

– Anh biết em cố ý chọc giận anh.
– Anh nói không sai, đúng là tôi cố ý muốn chọc giận anh.

Diệp Tử Thanh gật đầu, cười khẽ rồi trừng mắt lên:

– Tôi biết anh là người giả tạo, anh không chấp nhận được người phụ nữ có chút khuyết điểm nào, cho nên tôi cố ý đem lần đầu tiên cho anh ấy, chính là để làm cho anh tức giận, cho đáng đời anh.
– Diệp Tử Thanh, sao em có thể như vậy?

Lý Minh Dương không đếm xỉa đến mũi kim tiêm, xông mạnh lên phía trước, đưa hai tay loạng choạng nắm lấy vai đối phương, miệng hét to. Hắn rất rõ tính tình của Diệp Tử Thanh, hắn biết cô ta thật sự có thể làm chuyện như vậy lắm.

Diệp Tử Thanh đẩy đối phương loạng choạng, ống kim tiêm trong tay không đâm ra mà lại về chỗ cũ. Cô đẩy người đàn ông đang không kiềm chế được cảm xúc của mình ra, đôi mắt đẹp tĩnh lặng như đêm, trên khuôn mặt lại nở nụ cười tươi như hoa, giọng nói của cô vẫn nhẹ nhàng như trước:

– Thế của nhà anh như vậy, anh là người ưu tú, quyết định tính cách của anh rất kiêu ngạo, cũng có thế rất mạnh. Anh biết cách chủ động ra cơ như thế nào, do đó luôn nắm mọi việc trong lòng bàn tay. Anh cũng rất tham lam, biết rõ không thể cưới tôi nhưng lại muốn chiếm đoạt tôi cho riêng mình.
– Những điều đó không phải là khuyết điểm, thậm chí có thể nói là ưu điểm! Tôi phải thừa nhận rằng, điều kiện anh có khiến tôi cũng có chút để tâm, anh cũng có tư cách trở thành người yêu của tôi. Cho dù tương lai không đến đâu, tôi cũng không ngại dâng mình cho anh, chỉ cần anh làm cho tôi cảm thấy anh thật tâm là được.
– Em nghi ngờ anh không thật tâm với em?

Khuôn mặt Lý Minh Dương tràn ngập đau khổ:

– Chỉ cần em nói, anh có thể làm bất cứ gì cho em.
– Anh hiểu lầm ý tôi rồi.

Diệp Tử Thanh hơi ngẩng mặt lên, giọng nói đầy kiêu ngạo.

– Vật chất tôi không thiếu, tôi chỉ tiếc là, anh chỉ biết chiếm giữ chứ không biết trả giá, giống như vừa rồi, chỉ vì ống kim tiêm mà anh sợ không dám mạnh mẽ tiến tới ôm lấy tôi. Những người phụ nữ khác thích gì, tôi không biết, nhưng tôi lại biết bản thân mình thích những người đàn ông dám liều lĩnh vì yêu, thậm chí trả giá bằng mạng sống của mình.
– Người đàn ông như em nói chỉ có trong truyền thuyết và đồng thoại thôi.

Lý Minh Dương sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng lắp bắp nói.

– Tôi đây cũng chỉ sống trong truyền và đồng thoại thôi.

Diệp Tử Thanh mỉm cười, lấy giọng hết sức nghiêm túc nói.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232