Con đường quan lộ

Phần 184
Phần 184: BÊN TRONG CÁNH CỬA

– Đã gọi điện thoại về rồi, tối nay ra ngoài ăn với mấy cô bé nhà họ Liên!

Nghiêm Lệ mỉm cười đáp.

– Hai cô bé nhà họ Liên chạy đến Liêu Dương làm gì?

Lý Thư Hãn cau mày. Thật lòng mà nói, ông không hy vọng con gái ông và nhà họ Liên quá thân thiết với nhau. Hiện tại các nhà Liên, Diệp, Lâm, Lý, Lương ở Bắc Kinh, hai nhà nào qua lại quá thân thiết thì đều khiến cho các nhà khác ngờ vực vô căn cứ. Ví như hiện tại ở Liêu Đông, chỉ vì nhà họ Lý và nhà họ Lương tạm thời đạt được một số thỏa thuận chung mà làm cho tiếng nói phản đối tăng lên rất nhiều.

– Nghe nói, Liên Văn Chương cháu trai của Tổng bí thư Liên hiện nay đang muốn theo đuổi một cô gái ở thành phố này. Con gái của Liên Nam Chinh và Liên Đông Tiến cũng nhân tiện đến thăm Liên Tuyết Phi.

Trên mặt Nghiêm Lệ hiện lên vẻ kỳ lạ. Trên thực tế chuyện này bà biết rất rõ ràng chứ không phải chỉ là nghe nói.

– Cái tên tiểu tử không có tiền đồ nhà họ Liên ấy à?

Lý Thư Hãn cười cười, giọng nói không che dấu mà lộ ra vài phần châm chọc. Cái được gọi là danh gia vọng tộc ở thủ đô, là con cháu cách mạng, thời đại nào cũng có không ít người tài xuất chúng, nhưng cùng lúc cũng có những thiếu gia bất tài chỉ biết dựa vào gia thế của dòng họ để giương oai giễu võ. Nhà họ Liên người tài không ít, mà cũng chính vì người tài không ít nên càng làm nổi bật sự bất tài vô dụng của gã nhị thiếu gia nhà họ Liên kia. Lý Thư hãn thỉnh thoảng mới về Bắc Kinh, nhưng đối với nhị thiếu gia nhà họ Liên thì cũng có nghe qua.

– Vâng!

Nghiêm Lệ gật gật đầu, sau đó lơ đãng chuyển đề tài nói:

– Vừa rồi Đình Đình có gọi điện về nói lúc chiều Tiểu Thần thi hành nhiệm vụ gặp bọn buôn ma túy tập kích!

Có lẽ là trùng hợp, Nghiêm Lệ đang nói thì trên ti vi cũng vừa vặn phát bản tin nhanh.

“Chiều hôm nay, ở một quán cà phê nội thành, đại đội cảnh sát hình sự gặp hai gã hung phạm có súng tập kích. Theo người chứng kiến sự việc trên nói, có hai gã mặc áo gió màu đen tiếp cận một viên cảnh sát hình sự trẻ tuổi, nhưng viên cảnh sát phản công giết chết một tên. Một tên khác bắt cóc một người làm con tin lui về phía sau, ý đồ là mượn con tin yểm trợ để nổ súng tẩu thoát tuy nhiên viên cảnh sát trẻ đã nổ súng trước, bắn trúng ngay đầu làm gã chết tại chỗ. Sau đó, ở trong quán cà phê, với sự phối hợp của hai thành viên khác, viên cảnh sát hình sự trẻ tuổi này lại bắn chết một tên ngoan cố chống lại và bắt sống được một tên khác.”

“Viên cảnh sát hình sự trẻ tuổi này chính là đại đội trưởng đại đội hình sự một của cục Công an thành phố Lương Thần. Là một trong những người có công lớn trong việc phá án vụ buôn bán ma túy đầu tháng này. Theo Đội cảnh sát hình sự cục Công an thành phố thì kế hoạch tập kích lần này không loại trừ khả năng các tội phạm buôn bán ma túy trả thù.”

– Chính là tin này!

Nghiêm Lệ không che giấu được nụ cười, chỉ vào ti vi nói:

– Giám đốc đài truyền hình của chúng em nói người mà gần đây thu hút mọi sự quan tâm của quần chúng nhân dân chính là Đội trưởng Lương của cục Công an thành phố. Nhất là qua sự kiện phỏng vấn hôm qua, thật sự là rất thú vị. Giám đốc Cát nói, nếu như không nghĩ đến các vấn đề bị ảnh hưởng khác thì ông ấy đã cho phát toàn bộ chương trình phỏng vấn rồi!
– Em tính chọn người này làm con rể sao?

Là vợ chồng đã nhiều năm như vậy, vợ ông có ý gì ông còn không biết sao. Cuộc phỏng vấn tối hôm qua ông cũng đã xem. Quả thật biểu hiện của Lương Thần rất là xuất sắc, không thừa nhận cũng không được. Tài ăn nói và phong độ của thằng bé này trên ti vi thật là ưu tú.

– Em cảm thấy Tiểu Thần là thằng bé không tồi!

Hiện tại Ngiêm Lệ càng xem Lương Thần càng vừa mắt, càng vừa mắt thì càng thích. Mà trong đầu lại nghĩ đến bạn gái hiện tại của Lương Thần là chị em nhà họ Diệp, cảm giác đo liền trở nên càng mãnh liệt. Chỉ có thứ tốt mới có người tranh đấu. Nếu Lương Thần không phải đặc biệt ưu tú thì có khiến những cô gái xinh đẹp như vậy coi trọng không. Một loạt biểu hiện xuất sắc của Lương Thần vừa rồi cũng đã đủ chứng minh giá trị của cậu ta.

– Tốt thì có tốt. Chỉ đáng tiếc không phải là đồ ăn của Đình Đình nhà chúng ta!

Bí thư Lý khôi hài nói một câu. Đối với chuyện này, ông không giống vợ vội vội vàng vàng. Cá tính của Lương Thần ít nhiều ông cũng biết, thằng bé này là điển hình không sợ cường quyền, hơn nữa phẩm chất cũng đặc biệt chính trực, tuyệt đối sẽ không thấy người sang bắt quàng làm họ. Cho nên nếu không có vấn đề gì xảy ra thì khả năng hắn thay đổi tình cảm của mình là gần như bằng 0.

Nghiêm Lệ không nói gì nhưng trên mặt lại hiện rõ ba chữ: “Không cam lòng”! Vẻ mặt như muốn nói: “Về điểm này, Tiểu Thần là không tồi, nhưng so với cậu ta thì có những người ưu tú hơn rất nhiều. Đình Đình của chúng ta về sau hoàn toàn có thể tìm thấy một người ưu tú hơn Tiểu Thần nhiều”.

– Tiểu Thần ưu tú hay không đó là thứ yếu, mấu chốt là xem Đình Đình nhà ta có thích hay không? Tính nết con anh còn không biết hay sao, nếu nó không đồng ý thì ta cũng chịu thua vậy!

Nghiêm Lệ bất mãn nhìn chồng một cái rồi nói.

– Cho nên anh đã nói, con cháu đều có phúc của con cháu, em đừng có ép con. Đình Đình năm nay cũng 25 tuổi rồi, đã là một người trưởng thành, con cũng có thể hoàn toàn chịu trách nhiệm cho sự chọn lựa của mình!

Lý Thư Hãn nói tiếp:

– Được rồi, không nói vấn đề này nữa, nếu rảnh thì hãy thay anh hỏi Tiểu Thần xem có muốn thay đổi công tác không?

Nghiêm Lệ ngạc nhiên một chút, sau hiểu ý chồng mà gật đầu. Lương Thần đầu tháng trúng đạn mà thoát chết, hiện tại lại trải qua sự kiện tập kích này. Nếu Lương Thần có mong muốn thì chồng bà sắp xếp cho cậu ta một công việc ít nguy hiểm hơn cũng là bình thường.

Ban đêm, Vương Phỉ Hạm nửa tỉnh nửa mê bỗng nghe tiếng động nhỏ bên cạnh truyền đến. Bà mở mắt, chỉ nhìn thấy bóng Diệp Tử Thanh mờ mờ lặng lẽ ngồi dậy bước xuống giường, sau đó nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng.

Trực giác nói cho Vương Phỉ Hạm biết, Diệp Tử Thanh không phải đi vệ sinh, như vậy nhất định là… Liên tưởng đến Diệp Tử Thanh ngày càng kiều diễm và quyến rũ phong tình, Vương Phỉ Hạm không khỏi tò mò, theo bản năng cũng xuống giường theo sau.

Nhẹ nhàng ló đầu ra, chỉ thấy bóng Diệp Tử Thanh như âm hồn đi vội vào phòng đọc sách. Lúc đó trong lòng Vương Phỉ Hạm lóe lên một cảm giác khác thường. Có lẽ Diệp Tử Thanh phục tùng cái mệnh lệnh điên rồ nhưng không thể không nghe theo kia, nhưng cũng có thể đã bị cuốn vào đam mê này. Bà cảm nhận được cô gái đang say mê và khát khao ăn vụng trái cấm. Hơn nữa, mấy hôm nay Diệp Tử Thanh có vẻ e ấp, thể chất mẫn cảm hơn.

Nhìn thấy cánh cửa ở phòng sách, trong lòng Vương Phỉ Hạm bỗng nhiên lóe lên một ý nghĩ. Ý nghĩ này khiến hai má của bà đỏ lên nhưng lại cảm thấy kích thích lạ thường. Sau giây lát do dự, bà khẽ cắn môi, lặng lẽ bước tới gần cánh cửa.

Áp nhẹ tai trên cửa, bà nghe được một loại âm thanh rên rỉ. Mặc dù âm thanh rất nhỏ nhưng bà có thể cảm nhận được, tiếng rên rỉ kia chính là biểu đạt của một loại cảm giác sung sướng!

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232