Con đường quan lộ

Phần 162
Phần 162: QUYẾT ĐỊNH CỦA TRƯƠNG NGỮ GIAI

Việc Lương Tuyết San tiết lộ “bí mật” lúc đó dường như đã vô hình kéo khoảng cách giữa hai người lại gần hơn. Thực ra Lương Thần hiểu rất rõ ràng, bí mật này cũng không phải là bí mật. Bí thư Lương và phu nhân cũng không có ý giấu diếm thân phận đích thực của Lâm Tử Hiên.

Nếu không thì họ đã không gợi ý hay nhắc nhở gì.

Tuy nhiên với việc mật báo của em Tuyết San, hắn cũng lấy làm cảm kích. Là con gái của Bí thư thành ủy, nhưng Lương Thần cũng không cảm thấy cô bé có vẻ gì kiêu căng. Cô dịu dàng và mong manh, mang trên mình phong thái của người có học. Thấy thế nào cũng là một tiểu tài nữ đáng yêu!

Trong hành trình một giờ đồng hồ, thông qua những câu chuyện, Lương Thần và Lương Tuyết San dần dần trở nên gần gũi. Đề tài bàn luận của cả hai ngày càng thoải mái. Đến mức Lương Thần đã trêu đùa cô, có phải có một đám nam sinh ở trường theo đuổi không?

Nhìn bộ dạng thẹn thùng của Lương Tuyết San, Lương Thần không nhịn nổi cười thành tiếng, nhưng trong lòng cũng thầm thở dài. Vẻ ngượng ngùng phong tình của cô trông có phần giống Trương Ngữ Giai!

Lúc gần đến Tây Phong, Lương Tuyết San lập tức gọi điện thoại cho bạn thân Uông Văn Hân. Biết tin Lương Tuyết San đang trên đường đến, ở đầu di động bên kia Uông Văn Hân gần như không thể tin vào tai của mình. Cô thế nào cũng không nghĩ được cha mẹ Lương Tuyết San sẽ rộng lòng đồng ý cho Tuyết San đến nhà một người bạn ở Tây Phong. Sau khi nói cho Lương Tuyết San biết địa chỉ, Uông Văn Hân hưng phấn mà nói với mấy người bạn thân Trần Phỉ, Lưu Đan:

– Lát nữa San San sẽ đến!

Nghe Uông Văn Hân nói như vậy, mấy cô gái Trần Phỉ, Lưu Đan đó dĩ nhiên rất vui mừng. Ba cậu bạn trai đang ở đó cũng không giấu nổi hai mắt sáng ngời. Bọn họ đều đã tròn 18 tuổi, suy nghĩ ngày càng trưởng thành. Không cần cha mẹ dạy dỗ, họ cũng có thể hiểu được là nếu có thể trở thành bạn trai của Lương Tuyết San hoặc xa hơn nữa, thì tương lai hai mươi năm không phải vất vả là điều chắc chắn. Hơn nữa, Lương Tuyết San thông minh xinh đẹp tuyệt trần, cho dù không có bố làm Bí thư thành ủy, thì cũng vẫn hoàn toàn là đối tượng mà tất cả nam sinh trong trường theo đuổi.

Phía bên này nghe Lương Tuyết San nói địa chỉ, Lương Thần mỉm cười. Chỗ này hắn cũng không xa lạ, chính quán trà này, năm đó, à không, nửa năm trước hắn đã mang quân xông lên lầu bắt Tây Phong nhị vương Cường ca và Bưu ca. Buồn cười nhất là lúc ấy hắn còn tưởng nhị vương khí phách lớn, sau mới biết là nhờ uy danh của Lý Nha Nội.

Lái xe đến cổng quán trà, chỉ thấy một đám con gái đứng xung quanh hai bên trái phải, ngoài ra còn có ba cậu con trai vóc dáng cao lớn.

Thấy Lương Tuyết San bước từ BMW xuống, Uông Văn Hân cùng đám con gái không khỏi ngẩn ra. Các cô còn tưởng bố Tuyết San đưa xe đến chở con gái chứ!

– Có việc gì thì đừng quên gọi cho anh nhé, San San đi chơi vui vẻ!

Lương Thần đã xuống xe, đứng tựa vào cửa vẫy tay chào Lương Tuyết San.

– Tạm biệt Tiểu Thần ca!

Lương Tuyết San cũng khoát tay chào, sau đó chạy đến chỗ Uông Văn Hân và đám bạn.

– Đấy chẳng phải là chàng trai tối hôm qua sao?

Trần Phỉ chỉ vào chàng trai trẻ đang đứng tựa vào cửa xe châm thuốc kinh ngạc nói.

– Đúng, đội trưởng Lương kia chính là San San ca ca!

Uông Văn Hân cười giải thích nói, nhưng trong bụng nghĩ thầm, tối hôm qua còn gọi Lương Thần ca, hôm nay đã biến thành Tiểu Thần ca. Với lại, nhìn thái độ như vậy, rõ ràng Lương Thần đã đến nhà San San. Bố nói đúng, anh chàng đội trưởng Lương này và gia đình San San có quan hệ khá thân thiết đây!

Lẫn trong đám con gái, ba cậu con trai lúc đầu vẫn còn có thái độ khinh thường đối nghịch chàng trai trẻ, nhưng khi nghe Uông Văn Hân giải thích, lại liên tưởng hắn cũng có họ Lương, ý nghĩ đối địch trong lòng lập tức tan thành mây khói. Rõ ràng Lương đội kia nhất định là anh họ của Lương Tuyết San, hơn nữa tuổi lớn như vậy, căn bản là không có lực để tranh đua với bọn chúng.

Lương Thần vừa lái xe về nhà, Lý Nha Nội đã gọi điện nói như vừa lập công:

– Lương Thần, tôi nói cho cậu nghe, hai ngày nay Trương Ngữ Giai cùng với Phùng Yến đi Giang Nguyên cho nên không có ai ở nhà! Vả lại, Trương Ngữ Giai và Phùng Yến đều đổi số điện thoại rồi, cậu ghi lại số mới đi.

Ghi lại số điện thoại Lý Nha Nội nói, Lương Thần nhìn xung quanh hai bên một lúc. Cảm thấy trong nhà không tiện, bèn lấy cớ quên khóa cửa xe để đi xuống lầu, ngồi vào trong xe rồi mới bấm số gọi.

Nghe tiếng chuông vọng lại, Lương Thần chỉ cảm thấy cổ họng khô lại, tim đập dồn dập không ngừng. Thật ra hắn cơ bản là chưa nghĩ là mình nên nói cái gì, nên tỏ thái độ ra sao. Trên thực thế, nếu hắn khôn khéo sáng suốt một tí, thì nên giả bộ hồ đồ mới phải. Nhưng lương tâm và trách nhiệm khiến hắn không thể ngoảnh mặt làm ngơ.

– A lô, tôi nghe!

Nghe âm thanh run rẩy trong di động, Lương Thần cũng không kìm nổi giọng điệu có phần xúc động, hắn vội vàng nói:

– Là em đây, Giai tỷ! Chị… chị bây giờ có khỏe không?
– Tôi, tôi rất tốt. Nhân dịp được nghỉ 11 ngày, tôi cùng Yến tỷ ra đây đi dạo! Cậu, dạo này cậu thế nào? Tôi nghe nói ở bên Liêu Dương cậu làm cũng không tồi!

Trương Ngữ Giai giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng có vẻ giấu diếm gì đấy.

– Giai tỷ, chị đã ly hôn, lại còn mang thai?

Lương Thần bỗng nhiên trầm giọng hỏi thẳng chủ đề.

– Cậu, làm sao cậu biết được chuyện đó?

Trương Ngữ Giai đổi giọng đầy ngạc nhiên pha chút bối rối. Cô không chuẩn bị tâm lý cho việc bất chợt bị hắn hỏi như thế.

– Đứa bé chắc chắn là con của em!

Lương Thần không để cho cô kịp thở, vội nói tiếp.

– Không phải, không phải!

Trương Ngữ Giai cảm xúc có phần không khống chế được, nói:

– Lương Thần, nếu cậu cứ nói bậy, sau này tôi sẽ không nói chuyện với cậu nữa!
– Giai tỷ, chị có thể nói cho em biết suy nghĩ và kế hoạch hiện tại của chị được không!

Lương Thần thở dài. Hắn hiện tại đã có thể hoàn toàn khẳng định, đứa bé chính là con hắn. Có con, có nghĩa là trách nhiệm lớn hơn. Mà phần trách nhiệm này, nhất định hắn không thể trốn tránh.

– Đã trải qua một lần thất bại trong hôn nhân, hiện tại trong đầu tôi không hề có ý niệm tái hôn. Tôi hy vọng về sau mình có thể sống đơn giản, nhưng tôi cũng muốn được hưởng cảm giác hạnh phúc của tình mẫu tử. Cho nên tôi mong muốn… Tiểu Thần, cậu đã hiểu chưa?

Trương Ngữ Giai giọng điệu kích động lớn tiếng nói.

– Em hiểu được, Giai tỷ!

Lương Thần dịu dàng nói.

– Nhưng, chị có biết như vậy sẽ rất khổ không? Tương lai sắp tới, chị cần một người đàn ông ở bên cạnh!
– Yến tỷ cũng là người mẹ đơn thân nhiều năm rồi có sao đâu?

Trương Ngữ Giai tâm trạng đã có phần bớt kích động, ngữ điệu cũng hồi phục vững vàng lại, hạ giọng nói:

– Chuyện tương lai để sau này hãy nói, chí ít hiện tại tôi cảm thấy mình hoàn toàn có thể sống cuộc sống của một người bình thường!

Nói tới đây, Trương Ngữ Giai nhẹ giọng nói:

– Tiểu Thần, tôi hiểu suy nghĩ của cậu, nhưng cậu không nghĩ là, hai người chỉ bởi vì một phần trách nhiệm mà miễn cưỡng sống cùng nhau, đây chẳng những không phải là hạnh phúc, mà là nỗi khổ sao? Vì vậy, không nên suy nghĩ bậy bạ. Cậu hãy đối đãi tốt với bạn gái hiện tại của mình. Được rồi, không nói nhiều, về sau có thời gian lại nói chuyện!

Nghe tiếng di động tút tút dài, Lương Thần ngẩn người ra hồi lâu, một lúc lâu sau hắn cất điện thoại di động, rút một điếu thuốc ra châm lửa hút.

Cho tới giờ, hắn luôn nghĩ rằng Trương Ngữ Giai là một người phụ nữ hướng nội mong manh yếu đuối, đến hôm nay rốt cục hắn mới hiểu, vẻ ngoài mong manh ấy lại ẩn giấu một nội tâm kiên cường. Cô không cần ai thông cảm, ai thương hại, cô tin tưởng mình hoàn toàn có thể sống cuộc sống của một người bình thường.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232