Con đường quan lộ

Phần 172
Phần 172: NGƯỜI NHÀ HỌ DIỆP

Trên thực tế, Lâm Tử Hiên nhỏ hơn Lý Thư Hãn mấy tuổi, nhưng khi hai người đứng cùng nhau thì dáng vẻ của ông ta trông lại già hơn vài phần.

– Đây là con gái của anh à?

Ánh mắt Lâm Tử Hiên quay sang nhìn cô gái có thân hình cao ráo, tư chất khoáng đạt bên cạnh Lý Thư Hãn, cười hỏi.

– Con gái tôi, Hinh Đình.

Lý Thư Hãn gật đầu, quay sang nhìn con gái một cái.

– Cháu chào bác, bác Lâm.

Lý Hinh Đình khẽ cúi đầu chào lễ phép.

– Được rồi.

Quan sát thấy cô gái dung mạo xuất sắc, khí chất hơn người, Lâm Tử Hiên nở một nụ cười, nói:

– Vì câu gọi “Bác Lâm” của cháu, bác Lâm này nhất định sẽ giúp cháu tìm một người chồng như ý.

Lý Hinh Đình nghe nói giật mình, vội quay sang nhìn bố mẹ. Lại thấy bố mẹ dường như cũng bị câu nói của Lâm Tử Hiên làm cho kinh ngạc đến đờ đẫn cả người rồi.

– Tiểu Đình Đình, tạm biệt cháu!

Lâm Tử Hiên không để cho đối phương có cơ hội phản kháng, nói xong liền khoát tay bảo hai người phía sau tiếp tục đẩy xe lăn đi.

Thư ký chuyên trách của Lý Thư Hãn cùng với Viện trưởng, Phó viện trưởng của bệnh viện trung tâm thành phố đều ngơ ngác. Rốt cuộc người này là ai, sao trước mặt Bí thư tỉnh ủy lại có thể nói năng tùy tiện như thế, thậm chí còn có đôi chút ngạo mạn.

– Đi thôi!

Lý Thư Hãn quay đầu nhìn ra sau, rồi thở dài nói.

Khi cả nhà Bí thư Lý đến phòng bệnh, Lương Thần đang ngồi trên giường ăn bữa sáng mà Vương Phỉ Hạm mua về. Diệp Thanh Oánh và Diệp Tử Thanh ngồi bên cạnh, một người đang bóc trứng, một người đang đút thức ăn cho hắn. Người bên trái, người bên phải cùng nhau săn sóc khiến Lương Thần không khỏi liên tưởng đến những lời của Lâm Tử Hiên. Liệu đây có phải là cái phúc của hắn không? Thế thì hắn có phải nghe theo yêu cầu của Lâm Tử Hiên không? Ân ái với Diệp Tử Thanh hơn 30 lần trong một tháng sao? Nhìn đôi mắt trong vắt tuyệt đẹp của Diệp Thanh Oánh, tim hắn quặn thắt. Lại quay sang nhìn gương mặt mỹ lệ hút hồn của Diệp Tử Thanh, hắn thấy trong lòng lại có đôi chút xao động. Tóm lại bây giờ trong lòng hắn đang hết sức rối ren, thật sự không biết nên làm thế nào?

Nhìn thấy gia đình Bí thư Lý cùng đi vào, Lương Thần nuốt nhanh miếng cơm, vội vàng bước xuống giường.

– Ngồi xuống, ngồi xuống!

Lý Hinh Đình dường như không cần biết đến hai chị em họ Diệp và Vương Phỉ Hạm cũng đang ở trong phòng, tiến đến một bước, thân mật ôm lấy vai Lương Thần đẩy ngồi lại giường.

Gương mặt mỹ lệ của Diệp Tử Thanh lóe lên sắc giận, liền lấy mu bàn tay dịu dàng quệt hạt cơm trên khóe miệng Lương Thần. Xong mới bước đến bên cạnh Diệp Thanh Oánh, dáng vẻ nho nhã không bút nào tả xiết.

Ánh mắt Lý Thư Hãn và Nghiêm Lệ quét trên người Diệp Thanh Oánh và Diệp Tử Thanh, không hẹn mà cùng lộ ra vẻ kinh ngạc. Rất rõ ràng, vẻ xinh đẹp tuyệt trần của hai cô đã hoàn toàn vượt xa mọi sự tưởng tượng của họ. Bất luận bạn gái của Lương Thần là ai trong số hai cô thì cũng đều hơn hẳn so với con gái họ. Đột nhiên Nghiêm Lệ trông thấy người phụ nữ lãnh diễm đứng phía xa, trong lòng không khỏi ghen tị nghĩ: Rõ ràng là chỉ kém mình vài tuổi, vậy mà sao xinh đẹp trẻ trung không tả nổi. Nghiêm Lệ làm việc ở đài truyền hình tỉnh, cũng đã gặp Vương Phỉ Hạm vài lần, đương nhiên biết rõ thân phận của đối phương. Chỉ có điều bà không ngờ nổi, vị vương phi lãnh diễm kia lại là mẹ của bạn gái Lương Thần.

– Tiểu Thần, cậu cảm thấy khá hơn không?

Lý Thư Hãn bước đến ngồi vào đầu giường, thân mật hỏi Lương Thần.

– Không sao ạ, chỉ là vết thương ngoài da thôi.

Lương Thần xấu hổ mỉm cười. Hắn biết rõ vết thương của mình không nặng, lại có thể khiến vị quan chức cấp cao của tỉnh phải đích thân đến thăm, chỉ có thể là vì nể mặt chị Đình.

– Cái thằng bé này, phải nói với cháu thế nào đây?

Nghiêm Lệ thở dài, giơ tay xoa nhẹ đầu Lương Thần:

– Tính mạng người khác là quan trọng, nhưng tính mạng mình thì không quan trọng sao?

Những lời nói của Nghiêm Lệ rõ ràng mang hàm ý trách cứ. Nếu coi Lương Thần là người ngoài, thì một người chủ biên chuyên mục pháp chế của đài truyền hình tỉnh, ngày ngày cao giọng chỉ đạo công việc, bất luận thế nào cũng không thể nói ra những lời quan tâm trách móc như vậy.

Vương Phỉ Hạm nhẹ cau mày, những lời nói của đối phương làm bà có một cảm giác đe dọa. Quan hệ của phu nhân Bí thư tỉnh ủy với Lương Thần sâu sắc đến thế nào? Lại nhìn thấy đôi mắt ngắm Lương Thần không chớp của Lý Hinh Đình, Vương Phỉ Hạm thầm kêu một tiếng “hỏng rồi”, tình huống bà lo lắng nhất có thể đã phát sinh rồi.

Diệp Tử Thanh giật nhẹ gấu áo của Diệp Thanh Oánh, nghiêng đầu qua nói nhỏ vào tai em:

– Tiểu Oánh Oánh, em phải cẩn thận, có người muốn cướp bạn trai của em đấy.

Diệp Thanh Oánh cười nhẹ, cô cũng nghiêng đầu sang nói khẽ vào tai chị:

– Chị Tử Thanh, có một mỹ nữ sắc nước hương trời như chị giúp em, em căn bản không cần lo lắng nữa.

Gương mặt Diệp Tử Thanh chợt đỏ lên, vội liếc nhìn em gái. Cô có một cảm giác như thể Diệp Thanh Oánh đã biết việc xảy ra giữa mình và Lương Thần rồi.

Nhìn thấy thái độ của gia đình Bí thư Lý đối với Lương Thần hết sức thân mật, viên thư ký chuyên trách không khỏi ngạc nhiên. Y nghĩ: Đây nào phải cấp trên quan tâm đến cấp dưới, mà rõ ràng là nhạc phụ, nhạc mẫu đến thăm con rể rồi. Bí thư Lý dù sao cũng là lãnh đạo cấp cao, biểu hiện không thể tỏ ra quá nhiệt tình, nhưng còn thái độ của phu nhân và đại tiểu thư thì không thể nhầm lẫn được. Thằng nhóc này thật may mắn! Nếu như trở thành con rể của Bí thư tỉnh ủy thì đúng là chim sẻ hóa đại bàng rồi còn gì.

Khoảng chừng 20 phút sau, Lý Thư Hãn, Nghiêm Lệ và Lý Hinh Đình mới rời khỏi phòng bệnh của Lương Thần. Đợi gia đình Bí thư Lý đi khỏi, Diệp Tử Thanh mới vỗ nhẹ vào lưng Lương Thần, cười cười nói:

– Chị Đình của anh có vẻ quan tâm đến anh nhỉ? Xem ra anh cũng may mắn thật, đến cả Bí thư tỉnh ủy và phu nhân cũng đích thân đến thăm.
– Đầu anh hơi đau, anh muốn nghỉ một lúc.

Lương Thần biết với phụ nữ thì mọi lý do đều là ngụy biện, đành lấy cớ bị đau đầu để thoái thác, nói xong liền giả vờ kêu hai tiếng “ui da”.

Vương Phỉ Hạm, Diệp Thanh Oánh, Diệp Tử Thanh liền thất sắc, gần như đồng thời bước đến chỗ Lương Thần, giọng lo lắng hỏi:

– Có đau lắm không? Để em đi gọi bác sĩ.

Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của ba người, Lương Thần hết sức cảm động, không nỡ nói dối họ nữa, bèn nheo nheo mắt, mỉm cười nói:

– Giờ đã đỡ hơn rồi.
– Lần sau không được đùa như thế nữa.

Diệp Thanh Oánh sắc mặt lộ chút giận dữ, đưa tay gõ nhẹ lên trán Lương Thần, nhẹ giọng nói. Diệp Tử Thanh và Vương Phỉ Hạm không nói gì, chỉ có điều hai gương mặt mỹ lệ khẽ nhăn lại. Họ đều đã biết các kết quả kiểm tra của Lương Thần nên bất cứ biểu hiện khác lạ nào của hắn cũng khiến họ hết sức lo sợ, ngộ nhỡ Lương Thần thật sự có u não…

Buổi chiều, phòng bệnh chăm sóc đặc biệt của Lương Thần lại bắt đầu nhộn nhịp. Ngoài các vị lãnh đạo quan trọng như Bí thư tỉnh, Giám đốc sở công an tỉnh, Bí thư thành ủy Liêu Dương Trương Anh Kiệt, Chủ tịch thành phố Vương Tiểu Diệp… thậm chí ngay cả Chủ tịch tỉnh Đằng Vũ cũng phái Trưởng ban thư ký thay mặt đến thăm hỏi. Hoa tươi, bánh kẹo, quà cáp chuyển đến từng đống từng đống. Các vị lãnh đạo người này đều muốn bày tỏ sự quan tâm nhiệt tình hơn người kia. Vết thương của Lương Thần không có gì nặng, hắn biết tất cả sự việc này đều do chuyến thăm lúc sáng của bí thư Lý mang lại. Hắn không nhớ nổi có bao nhiêu vị lãnh đạo đã đến, nhưng Diệp Tử Thanh đếm sơ qua thì cũng đã có trên 20 bó hoa rồi.

Buổi tối Vương Phỉ Hạm, Diệp Thanh Oánh và Diệp Tử Thanh vẫn kiên quyết ở lại chăm sóc Lương Thần. Cho dù Lương Thần có nói thế nào cũng vô tác dụng. Chính vì thế, Viện trưởng bệnh viện trung tâm thành phố Hầu Hải Dương đã đặc cách mở một phòng bệnh ngay cạnh phòng hắn để mẹ con Vương Phỉ Hạm có thể ở lại nghỉ ngơi.

Hơn 7 giờ tối. Lương Thần cùng ba người họ đang ngồi nói chuyện phiếm, bất chợt chuông điện thoại di động của Vương Phỉ Hạm kêu lên báo cuộc gọi tới. Nhìn thấy số hiện trên màn hình, Vương Phỉ Hạm bất giác cau mày, ấn phím nhận cuộc gọi, giọng thờ ơ lạnh nhạt:

– Tìm tôi có việc gì?

Ngừng một chút rồi nói tiếp:

– Được, lát nữa gặp lại.

Diệp Thanh Oánh nhìn thần sắc bà có vẻ không tốt, liền lo lắng hỏi:

– Mẹ, ai gọi thế?
– Người nhà của bố con.

Vương Phỉ Hạm căn bản không coi Lương Thần là người ngoài, nên không do dự đáp.

Sắc mặc của Diệp Thanh Oánh trở nên khác lạ. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng gặp bất cứ người thân nào trong gia đình của bố. Diệp Tử Thanh cắn môi dưới, trong mấy người ở đây, chỉ có cô mới biết cái mà Vương Phỉ Hạm gọi là “Người nhà của bố con” chính là để chỉ nhà họ Diệp ở Bắc Kinh. Nhà họ Diệp từ xưa đến nay không hề thừa nhận bố là huyết thống của Diệp gia, cho nên bao nhiêu năm qua chưa từng liên lạc với mẹ cô và Vương Phỉ Hạm. Thế mà bây giờ lại xuất hiện, rốt cuộc là muốn gì?

Vương Phỉ Hạm nhìn con gái và Diệp Tử Thanh, nhẹ nhàng bảo:

– Mẹ đi một lúc sẽ về. Hai đứa chăm sóc tốt cho Tiểu Thần nhé.

Thấy Vương Phỉ Hạm định đi ra ngoài một mình, Lương Thần không kìm được có đôi chút lo lắng, liền nói:

– Cô ơi, cô phải cẩn thận, nếu không thì để Thanh Oánh và Tử Thanh đi cùng cô, cháu có thể tự chăm sóc mình được.

Vương Phỉ Hạm đáp:

– Cô sẽ lưu ý, cháu yên tâm. Cháu cứ nghỉ ngơi trên giường, để Oánh Oánh và Tử Thanh nói chuyện cùng cháu cho đỡ buồn. Cô đi rồi sẽ về.

Nói rồi nhìn Lương Thần nở một nụ cười dịu dàng, nụ cười dịu dàng đến nỗi ngay cả Thanh Oánh và Tử Thanh cũng hiếm khi nhận được.

– Vâng… vâng ạ!

Lương Thần hơi bối rối. Bình thường thái độ của vương phi điện hạ vẫn lãnh đạm thờ ơ, nay lại thay đổi hẳn 180 độ, hắn có đôi chút không quen.

Vương Phỉ Hạm lấy áo khoác, lại nhìn Thanh Oánh và Tử Thanh cười một cái rồi mới quay người đi ra cửa.

Tự mình lái xe, Vương Phỉ Hạm hướng thẳng đến quán trà Nhất Phẩm Hiên.

Ánh đèn đường rực rỡ, khuôn mặt Vương Phỉ Hạm trong xe lúc mờ lúc tỏ. Vốn dĩ tối hôm qua bà đã hẹn với đại diện nhà họ Diệp đến khách sạn Đế Hào để gặp mặt, nhưng khi chuẩn bị bước vào thang máy thì bị tên buôn ma túy bắt làm con tin, rồi mới xảy ra cơ sự như vậy.

Dừng xe trước quán trà Nhất Phẩm Hiên, Vương Phỉ Hạm đi thẳng lên phòng trà tầng hai. Nhìn thấy phong thái lãnh diễm cao quý của người phụ nữ, nữ nhân viên phục vụ đang định mở miệng chào bất giác không nói lên lời, vội vàng tránh sang một bên nhường đường.

Thật khéo trùng hợp, địa điểm mà bà hẹn với đại diện người nhà họ Diệp cũng chính là nơi mà lần trước Lương Thần đến Liêu Dương đã bị bà và vị Thứ trưởng bộ thương mại làm khó dễ. Thời gian trôi qua nhanh thật, chớp mắt mà đã sắp nửa năm rồi! Khóe môi Vương Phỉ Hạm bất giác nở một nụ cười hút hồn. Nhưng khi mở cánh cửa gỗ bước vào phòng, Vương Phỉ Hạm ngay lập tức thu nụ cười, trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232