Con đường quan lộ

Phần 128
Phần 128: LÀM KHÁCH

Cha của Đình tỷ chẳng phải là phó bí thư tỉnh ủy Lý sao? Phó bí thư Lý muốn gặp hắn sao? Tim Lương Thần đập loạn lên, cuộc triệu kiến của nhân viên cấp cao tỉnh sẽ mang lại những ảnh hưởng chấn động còn mạnh hơn nhiều sao với đi gặp bí thư thành ủy Lương của Long Nguyên.

– Em đương nhiên là tiện. Đình tỷ, nói địa chỉ đi!

Phó bí thư tỉnh ủy Lý triệu kiến, dù không tiện cũng phải nói là tiện. Do đó Lương Thần không chút do dự gật đầu nói.

– Cậu lái xe đến trụ sở tỉnh ủy đi, tôi chờ cậu ở cổng!

Lý Hinh Đình trong giọng nói không giấu nổi sự vui mừng. Nửa tháng trước cô đi thành phố Song Hà kiện cho một xí nghiệp, hôm nay mới về. Nếu không phải có vụ án cần giải quyết, cô đã sớm quay về Liêu Dương từ lúc Lương Thần gọi điện thoại tuần trước.

– Phó bí thư Lý muốn gặp tôi, tôi phải đi ngay trụ sở tỉnh ủy một chuyến!

Lương Thần cất điện thoại, áy náy giải thích với Diệp Thanh Oánh, Diệp Tử Thanh, Vương Phỉ Hạm.

– Phó bí thư tỉnh ủy, Lý Thư Hãn?

Vương Phỉ Hạm trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên. Tỉnh Liêu Dương chỉ có một Phó bí thư tỉnh ủy Lý, đó chính là Lý Thư Hãn.

Bà đã có duyên gặp mặt người đàn ông trung niên phong thái trầm tĩnh này mấy lần, chỉ có điều chẳng hề thân quen.

Phó bí thư Lý muốn tìm Lương Thần làm gì? Nhớ đến những lời Tử Thanh nói, lông mày bà liền hơi nhíu lại. Cô Lý Hinh Đình đó mặc dù không đẹp bằng Tử Thanh và Thanh Oánh nhưng nghe nói cũng là cô gái xinh đẹp. Hơn nữa còn là bạn cùng đại học của Lương Thần, cộng thêm với gia thế hiển hách thì không nghi ngờ gì về việc có sức cạnh tranh cực kỳ lớn mạnh. Lương Thần lăn lộn trên quan trường, sự dìu dắt của một phó bí thư tỉnh ủy có tác dụng thế nào, trong lòng bất kỳ ai đều rõ. Nếu phó bí thư Lý thật sự có ý muốn tìm con rể thì có vẻ không được ổn!

Diệp Tử Thanh cũng có cùng suy nghĩ với Vương Phỉ Hạm. Cô sau này mới biết được, cô gái xinh đẹp cao ráo xuất hiện ở phòng bệnh chăm sóc đặc biệt của Lương Thần đúng là con gái của phó bí thư tỉnh ủy Lý. Còn cô gái thấp hơn tên Lan Lan đúng là con nhà một trong mười doanh nghiệp nổi tiếng toàn quốc, con gái của chủ tịch Đinh Vĩ Đạt tập đoàn Thành Tín Liêu Dương.

Đúng là thứ được nhiều người tranh giành bao giờ cũng là đồ tốt, đặc biệt là bị Lý Hinh Đình và Đinh Lan, những cô gái ưu tú như vậy tranh giành. Vậy thì càng rõ ràng Lương Thần là món đồ độc đáo không tầm thường. Có thể là từ lúc đó, Diệp Tử Thanh từng bị mấy câu nói của Lương Thần làm cho kích động mới thêm phần hứng thú với người đàn ông này.

Diệp Thanh Oánh không nói gì, chỉ nhìn Lương Thần với ánh mắt dịu dàng, thông cảm. Cô không nghĩ phức tạp như vậy. Cô chỉ nghĩ rằng, việc này có thể mang lại cho Lương Thần cơ hội thay đổi lớn trên con đường công danh. Những sự việc có lợi với Lương Thần. Cô đương nhiên phải tỏ thái độ ủng hộ!

– Tôi lái xe đưa anh đi. Oánh Oánh, có muốn đi cùng không?

Diệp Tử Thanh đôi mắt đẹp lanh lợi vừa tròn vo, lập tức lên tiếng nói.

– Anh còn về đây không?

Diệp Thanh Oánh nhìn chăm chú hắn với đôi mắt đẹp trong veo thuần khiết, có chút ngượng ngùng hỏi. Ý của cô rất rõ, nếu Lương Thần còn quay về, cô còn có thể ở nhà đợi. Còn nếu Lương Thần sau khi đến trụ sở tỉnh ủy thì về khu tập thể sở công an luôn thì cô nhất định đi cùng. Mặt khác, cô cũng muốn thăm dò thái độ của mẹ.

– Tiểu Lương, nếu không chê điều kiện nhà cô kém thì về đây ở đi! Nhân tiện mấy ngày nhàn rỗi này thoải mái nghỉ ngơi một chút. Chờ đến khi cháu đi làm, Thanh Oánh cũng tìm được việc, sợ rằng sẽ có ít cơ hội thế này đó!

Vương Phỉ Hạm dịu dàng nói. Vì bỗng nhiên nảy sinh cảm giác nguy cơ làm bà nhanh chóng đưa ra quyết định. Cho dù nói thế nào, người thanh niên phẩm chất và tính cách đều ưu tú tuyệt đối quyết không thể để làm con rể người khác được. Cứ coi như hắn thất bại trên còn đường chính trị nhưng bà có thể dẫn dắt hắn đi theo con đường kinh doanh. Trước đây bà có tâm lý ghét bỏ Lương Thần vô cùng nhưng bây giờ cảm giác đó biến mất từ lâu. Chỉ cần bà muốn thì tiền đồ phía trước của Lương Thần sẽ không thành vấn đề.

– Cháu cảm ơn cô! Cháu chỉ sợ có chút không tiện lắm!

Lương Thần trong lòng rất cảm kích thái độ dịu dàng của Vương Phỉ Hạm. Hắn cảm thấy người đàn bà mạnh mẽ, lạnh lùng đó trong những lúc thoải mái thì tương đối dịu dàng và tốt bụng. Việc này có thể cho thấy bà đã không coi hắn là người ngoài rồi!

– Không có gì không tiện đâu. Cháu đến đây ở, không khí trong nhà còn có thể vui vẻ hơn một chút!

Vương Phỉ Hạm dường như đã thật sự vào vai một bà mẹ vợ tương lai. Chăm chú nhìn khuôn mặt giống như Lâm Tử Hiên, thần sắc của bà có vẻ hoảng hốt trong nháy mắt.

– Thực ra trong nhà có người đàn ông cũng mang lại cảm giác rất an toàn!

Diệp Tử Thanh dịu dàng cười quyến rũ, đưa tay với chìa khóa xe trên bàn trà:

– Đi thôi! Tranh thủ đi sớm về sớm!

Xuống dưới lầu, ngồi lên chiếc xe con màu đỏ của Diệp Tử Thanh, sau nửa tiếng thì Lương Thần đến cổng trụ sở tỉnh ủy. Mở cửa xuống xe, Lương Thần vừa nhìn liền thấy Lý Hinh Đình ở chỗ cổng lớn. Nhưng vừa lúc đó Diệp Tử Thanh lại thò đầu ra khỏi xe, ngoắc ngoắc ngón tay về phía hắn, ra hiệu tiểu yêu tinh có điều muốn nói. Lương Thần bước tới hơi cúi thấp người, nhưng không ngờ cô túm chặt cổ áo hắn sau đó chụt một phát. Trên mặt hắn đã bị tiểu yêu tinh cứng rắn hôn một cái!

Chiếc xe con màu đỏ cứ thế rồi chạy mất hút. Lương Thần đứng tại chỗ ngẩn người, một tay bất giác xoa lên chỗ bị hôn. Tiểu yêu tinh này mắc bệnh gì vậy? Nghi hoặc chuyển phương hướng, bắt gặp cái nhìn đầy hung khí của Lý Hinh Đình, Lương Thần cuối cùng cũng bừng tỉnh. Thì ra không phải hắn có sức hấp dẫn vô địch mà là hắn đã trở thành công cụ nhất thời để hai cô gái so tài, cũng giống như cuộc gặp gỡ ở phòng bệnh chăm sóc đặc biệt của bệnh viện trung tâm vậy.

Thật ra mà nói, Lương Thần không hề sợ vị nữ vương quyền đạo này. Hắn trước mặt cô luôn tỏ ra ngoan ngoãn dễ bảo, chẳng qua là biểu hiện của sự cảm kích và kính trọng. Lý Hinh Đình có hung dữ với hắn hơn một trăm lần, hắn cũng không hề oán trách. Làm người phải biết báo ân. Lý Hinh Đình luôn quan tâm và chiếu cố hắn, hắn luôn ghi nhớ trong lòng.

– Em vô tội, là cô ấy cố ý chọc tức chị đấy. Nếu chị tức giận thì là trúng kế của cô ấy đó.

Lương Thần giơ hai tay làm động tác đầu hàng, trên mặt nặn ra nụ cười, ba bước rồi hai bước tiến lên phía trước Lý Hinh Đình nói.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lý Hinh Đình sa sầm. Cô mặc một bộ váy màu lam, chân đi đôi giày cao gót màu đen càng làm nổi bật vóc dáng đẹp thon thả. Ngũ quan của cô cao quý mà thanh thoát, đôi mắt phượng xinh đẹp hơi hơi gần với tóc mai, chiếc mũi thẳng cùng với đôi môi đỏ mọng cháy bỏng tô lên rõ nét cá tính mạnh mẽ, cứng rắn. Cô từ trước đến giờ không phải kiểu người đẹp lanh lợi, đáng yêu, đi đôi giày cao gót dường như tạo ra sức hấp dẫn độc đáo của riêng mình với Lương Thần. Mỗi lần gặp cô, Lương Thần đều liên tưởng đến một một con ngựa hung dữ bướng bỉnh, khó thuần phục, đồng thời vừa làm người ta có cảm giác kiêng kị nhưng vừa không kìm nổi muốn cưỡi lên quất roi ngựa ép cô thuần phục.

– Món hời không thể để một mình cô ta chiếm được. Đình tỷ, rõ ràng là chị đến trước, bằng không chị sẽ bị thiệt đó!

Lương Thần sát mặt lại, hơi phẫn nộ nói.

– Thôi đi! Đừng cho rằng như vậy thì có thể lừa bịp mà qua. Hừ! Xem tôi sẽ xử lý cậu thế nào!

Lý Hinh Đình không giấu nổi vẻ tươi cười trên khuôn mặt, đưa tay véo chặt tai hắn, giả bộ hung dữ nói:

– Đi theo tôi!

Cảnh vệ ở của lớn trợn mắt há hốc mồm nhìn con gái bảo bối của phó bí thư tỉnh ủy kéo một chàng thanh niên đi vào trụ sở tỉnh ủy.

– Đừng căng thẳng! Cậu cũng gặp cha tôi rồi, cha tôi không hung dữ chút nào, hơn nữa có ấn tượng rất tốt về cậu. Lần trước cậu đến Liêu Dương phá án, vốn định mời cậu đến nhà ăn cơm, đáng tiếc là cậu ngang nhiên dám tắt máy, phí ý tốt của tôi!

Ở trước cửa, Lý Hinh Đình thấy tinh thần hắn có vẻ lo lắng nên đã dịu dàng nhắc nhở.

– Chẳng phải em đã bảo lúc đó điện thoại hết pin sao?

Lương Thần thẹn thùng giải thích. Thật ra, tâm trạng hắn thật sự rất căng thẳng. Lúc ở bệnh viện dù sao cũng có rất nhiều người ở đó an ủi theo hình thức. So với việc triệu kiến đơn độc ở nhà riêng quả thực là khác nhau một trời một vực.

Vào cửa nhà họ Lý, Lương Thần thay dép, sau đó theo sau Lý Hinh Đình vào phòng khách, liền nghe thấy Lý Hinh Đình hoạt bát gọi:

– Cha, mẹ! Con dẫn Tiểu Thần về rồi đây!
– Chào bí thư Lý, chào cô Nghiêm!

Lương Thần kính cẩn chào hỏi cặp vợ chồng trung niên đang ngồi trên ghế sofa. Mẹ của Lý Hinh Đình tên là Nghiêm Lệ, người này hắn cũng biết rồi!

– Tiểu Thần, mau ngồi đi! Đình Đình, đi gọt chút hoa quả đi!

Vợ của phó bí thư Lý, Nghiêm Lệ rất nhiệt tình. Bà nghe danh Lương Thần từ con gái không phải một hai ngày. Hôm nay gặp được người thực, tướng mạo khí chất của chàng trai quả thật không tồi!

Lý Hinh Đình cười nhìn vẻ có chút câu nệ của hắn, sau đó quay người đi vào phòng bếp.

Cũng là quan chức cao cấp tương đương Thứ trưởng, Lương Thần lúc đối mặt với thứ trưởng bộ thương mại Niếp Quảng Vũ cũng không căng thẳng câu nệ như vậy. Nguyên nhân chủ yếu là hắn lúc đó có ý chống đối lại Niếp Quảng Vũ. Cách sống của Lương Thần là như vậy. Thích ăn mềm không ăn cứng. Người khác tốt với hắn thì hắn sẽ luôn kính trọng. Còn ai không tốt với hắn thì hắn sẽ đối xử lại như thế, tuyệt đối không phí công kết giao.

Người đàn ông trung niên trước mặt không chỉ là phó bí thư tỉnh ủy, hơn nữa còn là cha của Lý Hinh Đình, do đó trong vô hình chung, Lương Thần ôm hai loại cảm giác câu nệ của một cấp dưới và một vãn bối. Không đến nỗi ngồi không yên nhưng căng thẳng là điều khó tránh khỏi.

Ở những nơi công khai, Lý Thư Hãn không hề hiền hòa như Lý Hinh Đình đã nói. Ngược lại, y là một nhân viên cấp tỉnh có quyền uy nhất trên quan trường ở Liêu Dương. Ngoài bí thư tỉnh ủy và chủ tịch tỉnh, những ủy viên thường vụ tỉnh ủy xếp sau y đều rất kiêng kị y, còn những cấp dưới thì càng sợ y.

Vì chuyến đến bệnh viện thăm của y làm Lương Thần hưởng thụ một lần khung cảnh nghi thức đưa tiễn vui vẻ, long trọng. Đây là căn cứ hùng hồn nhất.

Nhưng ở nhà, Lý Thư Hãn quả thật rất thân thiết, hiền hòa. Y cởi mở lên tiếng:

– Tiểu Thần, bác cũng gọi cháu như vậy nhé! Nghe Đình Đình nói rất nhiều lần, cháu là bạn đại học tốt nhất của nó. Bác và cô Nghiêm của cháu luôn muốn mời cháu đến nhà chơi, nhưng bác toàn không có thời gian rảnh. Tối nay khó khăn lắm mới có chút nhàn rỗi liền bảo Đình Đình gọi điện thoại hẹn cháu!

Nói đến đó, phó bí thư Lý dường như nhớ tới điều gì, nhíu đôi lông mày rậm hỏi:

– Nghe Đình Đình nói, cháu bị đơn vị tạm thời cách chức, vì nguyên nhân gì vậy?

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232