Con đường quan lộ

Phần 228
Phần 228: BÌNH ỔN

Lan Kiếm lựa chọn thời cơ vừa đúng. Nếu sớm một phút thì sẽ khiến thôn dân càng thêm phẫn nộ, mà lúc này thôn dân đang bị thái độ ngoan cường và lời kêu gọi đầu hàng của Lương Thần tác động. Khi cảm xúc đã có xu hướng bình tĩnh, một cú đá của y cũng tác dụng uy hiếp mười phần.

Lan Kiếm kéo người trung niên đang bị Lương Thần nắm cổ, rồi chỉ nhẹ nhàng bóp các đốt ngón tay của đối phương đã khiến cho người này từ vẻ mặt dữ tợn biến thành vẻ mặt đau đớn, cất tiếng rên rỉ sau đó ngoan ngoãn mà ngừng giãy giụa.

– Không có vấn đề gì là không thể giải quyết, chúng ta hoàn toàn có thể ngồi xuống trực tiếp trao đổi. Thông qua sự nói chuyện công bằng, đề xuất yêu cầu của mọi người. Pháp luật luôn mang đến quyền lợi hợp pháp cho mọi người nhưng nếu mọi người dùng thủ đoạn bạo lực như vậy, từ hợp pháp sẽ biến thành phạm pháp.

Tiếng nói của Lương Thần trở nên có chút khàn khan. Hắn cầm loa kêu gọi hơn trăm thôn dân đầu hàng. Sau lưng hắn chính là tòa nhà Huyện ủy mà ở cổng có Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến, Chủ tịch huyện Lý Minh Dương và vài ủy viên thường vụ cùng với nhân viên Huyện ủy và Ủy ban nhân dân mỗi người trên mặt lộ vẻ phức tạp. Bọn họ thật sự không nghĩ tới vị Trưởng phòng công an trẻ tuổi này có thể can đảm như thế. Đánh không đánh lại, mắng không cãi lại, dám dựa vào chính khí của bản thân để khống chế thuyết phục toàn bộ hơn trăm dân.

– Bí thư huyện ủy An, Chủ tịch huyện Lý và tất cả các vị lãnh đạo đều ở trong này. Mọi người có thể chọn ra một vài người đại diện đề ra những ý kiến và thỉnh cầu của mình.

Phản ứng của thôn dân khiến áp lực trong lòng Lương Thần giảm bớt không ít. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì rối loạn chiều hôm nay sẽ kết thúc.

– Mọi người đừng tin lời hắn nói. Đám quan chức này đều là trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu. Ngoài miệng nói thì hay lắm nhưng tay còn bắt người của chúng ta không thả.

Trong đám người lại có âm thanh xúi giục.

– Câm mồm lại.

Tiếng của Lương Thần đột nhiên vang lên. Tiếng quát phẫn nộ xuyên qua loa ong ong vang lên trong tai mỗi người. Đây là từ lúc bắt đầu đến giờ, lần đầu tiên Lương Thần biểu lộ rõ sự phẫn nộ. Hắn giơ tay chỉ vào đám người lén lút quát:

– Là hảo hán thì đứng ra nói, đừng trốn sau người khác làm những hành động không biết xấu hổ như vậy.

Nói xong, Lương Thần chỉ vào người trung niên bị khống chế trong tay Lan Kiếm hướng về phía thôn dân nói:

– Mọi người có thể đến phân biệt một chút người này và mấy người nữa đang nằm trên mặt đất, còn cả người kích động bịa đặt bên mọi người, bọn họ có phải là người trong thôn không?

Nghe Lương Thần hỏi, thôn dân đã trở nên bình tĩnh hơn lập tức phát hiện có điều không đúng. Bất kể là tên bị chàng cảnh sát trẻ bắt hay là những kẻ bị người trung niên lợi hại kia đánh ngã, cả mấy kẻ bên cạnh vừa rồi còn la hét ầm ĩ đều có khuôn mặt xa lạ. Mới đầu tất cả mọi người không để ý, bởi vì dù sao cũng là người hai thôn hội lại một chỗ, khó tránh khỏi chuyện không biết nhưng bây giờ phân biệt rõ ràng, kết quả tự nhiên lại ra thế này.

– Đám người này là của thôn nào? Là ai dẫn tới?

Thôn dân có chút phẫn nộ rồi. Đúng là bọn họ muốn tìm lãnh đạo giải quyết vấn đề nhưng bọn họ không đồng ý để người khác sai khiến đi làm con rối.

– Tôi biết, là Triệu Tam Tử dẫn tới.

Một người dân của thôn Hưng Phúc chỉ vào tên có dáng vẻ lưu manh chừng hai bảy, hai tám tuổi kia nói.

– Triệu Tam Tử, nhà mày ở bên bờ sông cơ bản không bị đánh thuế, mày đến để xem náo nhiệt chứ gì?

Có người dân phát hiện sự không đúng, bỗng nhiên lớn tiếng hỏi.

– Mọi… mọi người đều sống trong một thôn, tôi chẳng phải muốn xả giận cho bà con đó sao?

Triệu Tam Tử vừa trả lời với sắc mặt kích động vừa co rút bả vai chuẩn bị chuồn:

– Bây giờ mọi người không cảm kích thì tôi đi trước đây.
– Thằng khốn khiếp mày còn muốn chạy.

Thôn dân liền vây chặt kẻ muốn chạy trốn Triệu Tam Tử lại. Một số kẻ tinh quái trong đám đông nhìn thấy xu thế không tốt cũng hoang mang chạy về phía sau.

– Bắt lấy chúng, đừng cho chúng nó chạy thoát.

Hơn trăm dân liền nhanh chóng tỉnh ngộ. Bọn họ đã bị người khác lợi dụng, lập tức lửa giận bừng bừng, không hẹn mà cùng vây vào. Cuối cùng kẻ muốn trốn chạy bị vây chặt. Có kẻ cầm gậy trong tay sốt ruột, trong cơn hoảng loạn đánh vào đầu một người dân. Đây như là chọc vào tổ ong vò vẽ. Thôn dân xúc động như thủy triều nổi lên đem tên xui xẻo ấn xuống đất mà đấm đá! Không thể không nói, báo ứng đến thật nhanh. Vài kẻ vừa nãy vẫn còn rầm rĩ kích động thôn dân trong nháy mắt biến thành đối tượng trút giận của thôn dân.

– Dân làng, mọi người bình tĩnh một chút.

Lúc này Bí thư Huyện ủy An Quốc Kiến xuất hiện, cầm lấy cái loa từ tay viên thư ký lớn tiếng nói:

– Dân làng, tôi là Bí thư Huyện ủy An Quốc Kiến, phần tử quấy rối không hợp pháp có thể giao cho Trưởng phòng công an huyện Lương Thần xử lý. Bây giờ xin mọi người chọn ra vài vị đại biểu theo chúng tôi đến phòng họp, đương nhiên nếu mọi người muốn thì ở đây nói chuyện cũng không có gì là không được. Trưởng phòng Lương nói đúng, không có vấn đề gì là không thể giải quyết. Tôi biết bởi vì sai lầm lưu lại của bộ máy lãnh đạo tiền nhiệm khiến lợi ích của thôn dân đã bị tổn hại, nhưng hãy tin tưởng chúng tôi, bộ máy lãnh đạo Huyện ủy và Ủy ban mới sẽ kịp thời sửa chữa sai lầm này.

Cục diện đã được khống chế. Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch huyện cùng với các ủy viên thường vụ vội vàng nắm lấy thời cơ, lấy giọng điệu vô cùng chân thành kiểm điểm, cam đoan với thôn dân. Mà hơn trăm thôn dân cuối cùng lựa chọn sự tin tưởng vào thành ý của những vị lãnh đạo huyện, đề cử ra vài vị đại biểu của thôn dân đi vào tòa nhà Huyện ủy.

Ở phòng họp của Huyện ủy, đối với những yêu cầu hợp lý của đại biểu thôn dân, các ủy viên thường vụ tỏ vẻ hoàn toàn tiếp nhận. Khoản bồi thường vốn dĩ nên cấp đủ cho thôn dân, đây không có dị nghị gì. Lãnh đạo Huyện ủy trịnh trọng hứa, sau tết âm lịch, trước 3 tháng nhất định sẽ đem tất cả tiền nợ trả lại cho thôn dân của hai thôn.

Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến nói với thôn dân với giọng điệu hết sức nghiêm túc:

– Nếu đến lúc đó mọi người không lấy được tiền, như vậy không cần mọi người tìm đến cửa. Tôi, Bí thư Huyện ủy tự mình đến thôn chịu đòn nhận tội.

Thôn dân dù sao vẫn là những người chất phác, nghe xong những lời cam đoan của Bí thư huyện ủy, Chủ tịch huyện, cảm nhận được sự nhiệt tình thành khẩn của lãnh đạo, thái độ của bọn họ tự nhiên cũng ôn hòa đi. Trong lúc lãnh đạo huyện và đại biểu thôn dân đàm phán trong phòng họp thì ở ngoài tòa nhà Huyện ủy, Lương Thần và Lan Kiếm xem lại sáu người kích động bạo loạn. Lương Thần dùng một bàn tay băng bó miệng vết thương trên trán, híp mắt đi tới chỗ Phó phòng Đặng Khánh và mấy cảnh sát viên khác.

– Trưởng phòng, hay là cậu khẩn trương đi băng bó đi, ở đây giao cho bọn tôi.

Trên mặt Phó phòng Đặng Khánh hiện lên thần sắc thân thiện, ra vẻ rất thành ý nói.

– Ý tốt của anh, tôi xin nhận! Phó phòng Đặng nếu thật sự muốn giúp đỡ, vậy đem mấy tên này về giam ở phòng công an huyện.

Lương Thần mặt không chút thay đổi nói.

– Không thành vấn đề!

Phó phòng Đặng dường như không để ý thái độ của Lương Thần lập tức sai mấy cảnh sát viên đến trói bọn này lại sau đó lại nói với Lương Thần:

– Trưởng phòng, tôi dẫn người về trước.

Lương Thần không nói gì, chỉ vẫy tay nhẹ nhàng, ý chừng muốn nói mau dẫn đi cho đỡ vướng mắt tôi.

Sau khi vị Phó phòng kia dẫn mấy tên đó đi, tất cả những cảnh sát viên không bảo nhau cùng quay lại nhìn vị Trưởng phòng trẻ tuổi một cái, tinh thần mọi người đều rất phức tạp. Bất luận là thời nào, người tốt kiên cường đều được mọi người tôn trọng. Hành vi của vị Trưởng phòng trẻ tuổi khiến cho bọn họ không còn cảm giác tâm trạng nặng nề, run rẩy giật mình nữa.

– Tôi phải nhắc nhở cậu, việc dại dột như thế này không thể tái phạm. Không có người nào cả đời đều gặp may cả, nói không chừng lần sau cậu cũng đem mạng sống của mình ném đi.

Lan Kiếm nhìn người thanh niên trên mặt đầy máu lắc đầu nói:

– Tôi thực sự không hiểu, cậu liều mạng như thế rốt cuộc vì cái gì?
– Bởi vì không muốn thua, không muốn bị mất mặt, không muốn bị người khác coi khinh.

Lương Thần nhe răng cười, đáp lại:

– Chết thì ai cũng phải chết. Rõ ràng trong lòng cũng sợ nhưng vào thời điểm quan trọng như thế phải kiên trì xông lên.
– Cậu dường như quên rồi, cậu đã là người thừa kế tài sản duy nhất của Chủ tịch.

Lan Kiếm nói với giọng cổ quái tương tự:

– So với tài sản mấy tỷ thì chức Trưởng phòng nho nhỏ này có đáng là bao? Cậu đừng xem trọng nó như vậy.
– Ngữ khí cậu nói chuyện thế này rất giống Chủ tịch Lâm.

Lương Thần rùng mình một cái rồi mỉm cười:

– Có lẽ con số quá lớn, ngược lại khiến tôi cảm giác có chút không chân thật. Đối với tôi mà nói, Trưởng phòng công an huyện mới đáng để tôi toàn tâm dấn thân vào vì đó là thứ mà tôi phấn đấu mà có được. Người khác tặng cho và tay mình làm ra rốt cuộc không giống nhau.

Ánh mắt Lan Kiếm chợt lóe lên, cũng không nói tiếp nữa.

Trong lúc này thôn dân túm năm tụm ba chụm lại một chỗ, trong lòng thấp thỏm chờ nhóm đại biểu đi ra. Có vài người cách chỗ Lương Thần và Lan Kiếm tương đối gần, thỉnh thoảng đem ánh mắt nhìn quanh.

– Mọi người yên tâm đi, tôi tin tưởng kết quả sẽ có rất nhanh.

Lương Thần mỉm cười nhìn nhóm thôn dân dẫn đầu nói lớn.

Dường như cảm giác được người cảnh sát trẻ này rất đặc biệt, vài người dân do dự một chút sau đó đi tới. Trong đó một người dân lớn tuổi nói:

– Này cậu, cậu đúng là Trưởng phòng công an huyện chúng tôi à?
– Tôi vừa nhậm chức hơn một tháng nay.

Lương Thần cười đáp, thu cái khăn che trán lại đồng thời móc bao thuốc lá trong áo ra, mời năm người dân mỗi người một điếu.

– Trưởng phòng Lương, tôi nhận thấy anh mới đúng là một người đàn ông.

Một thanh niên nhận thuốc còn không quên vươn người ra khen một câu.

– Chỉ có điều cảnh sát của huyện chúng ta thật không ra làm sao. Phòng công an huyện thì không nói, chỉ nói đến đồn công an thị trấn Long Môn của chúng tôi, từ Trưởng đồn đến nhân viên, bọn họ và thổ phỉ không có gì khác biệt.

Người trung niên không chịu được khụ lên một tiếng, ra hiệu đứa con nói chuyện chú ý một chút nhưng cậu thanh niên chẳng những không để ý mà còn nói thầm:

– Ho khan cũng là thổ phỉ.

Lương Thần từ chối cho ý kiến, chỉ cười cười, móc bật lửa cho mấy người dân châm thuốc, sau đó với thái độ hết sức nhẹ nhàng nói chuyện với thôn dân, từ đó hắn có được những tin tức rất quan trọng.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232