Con đường quan lộ

Phần 164
Phần 164: CẮN CHẾT ANH

Lương Thần lảng tránh vấn đề nhưng Lý Nha Nội vẫn bùi ngùi nghĩ đến điều kỳ diệu kia. Không những đã làm cho tên Chủ tịch An kiêu ngạo phải ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi, mà còn mang đến cho huyện Tây Phong khoản đầu tư hơn 200 triệu tệ cho nhiều hạng mục. Đây mới thực sự là người có tiền có địa vị. Hắn không khỏi nghĩ đến câu nói mà Chủ tịch Lâm đã từng nói với hắn:

– Trên đời này, không có gì mà quyền lực không thể làm được, không có gì mà tiền không thể mua được, mà thật không may, những cái này tôi đều có…

Cùng lúc đó, ở hội quán Hoàng Triều tại Liêu Dương, Chủ tịch Lâm đang cô độc ngồi chiếc xe lăn, ánh mắt khô khan của ông nhìn về phía những ngọn đèn bên ngoài cửa sổ, trong lòng tĩnh lặng như mặt nước không một gợn sóng. Ông ta là người có quyền thế rất lớn, giàu có vô cùng, có thể đứng trên đỉnh của Kim Tự Tháp để hô mưa hô gió, nắm trong tay vận mệnh thậm chí là tính mạng của người khác. Nhưng trớ trêu thay, người luôn có địa vị cao trong mắt người khác như ông ta, lại cũng có sự hụt hẫng không sao lấp đầy như bao người khác. Ông ta không thể trở về quá khứ, cũng không thể nhìn thấy trước được tương lại. Điều mà ông ta có thể làm được bây giờ chỉ là chịu đựng sự đau khổ và dằn vặt.

Vừa rồi, Tổng giám đốc Quan Cát Ân đã gọi điện cho ông ta, nói rằng một người phụ trách của một công ty tại Cửu Long Hồng Kông đã gặp Lương Thần ở Tây Phong, và giữa họ đã xảy ra một chút hiểu lầm. Hiểu được việc Lương Thần vô tình hay cố ý đã lợi dụng danh nghĩa, thân phận của ông khiến ông không khỏi bật cười một cách vui sướng. Ông ta biết được ưu thế của quyền lực và những gì mà quyền lực có thể làm được. Cảm giác thích thú khi mà chỉ cần một vài lời nói mà đã có thể khiến người ta phải tỏ ra kính trọng và nể phục mình thì rất dễ khiến người ta chìm đắm vào khó có thể rút ra được. Lương Thần đang chìm trong cảm giác thích thú đó, và hắn cũng đang quen dần với việc hưởng thụ cảm giác này, nên theo lý mà nói, hắn sẽ vì muốn tiếp tục hưởng thụ cảm giác đó mà ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của ông ta.

10 rưỡi đêm, Phó chủ tịch thành phố Lang và Trưởng phòng Mã của cục đầu tư đưa những thương nhân Hồng Kong về khách sạn nghỉ ngơi. Theo kế hoạch ban đầu, lịch trình ngày mai sẽ là đi khảo sát huyện Thông Cát bên cạnh. Nhưng Chủ tịch hội đồng quản trị An Quang Nhuận của công ty trách nhiệm hữu hạn khoa học kỹ thuật điện tử Cửu Long Hông Kong đã quyết định ngày mai trở về Liêu Dương, và đi máy bay từ Liêu Dương về Hông Kong.

Cả Phó chủ tịch thành phố Lang và Trưởng phòng Mã đều không ngờ rằng, tuy tối hôm đó, Chủ tịch An rất mất mặt, nhưng ông lại không tỏ vẻ không hài lòng chút nào, mà sau khi gọi điện về xong lại lập tức quyết định đầu tư xây dựng công xưởng tại Tây Phong, và dự định ban đầu sẽ chia làm ba kỳ để hoàn thành dự án đầu tư gần 300 triệu này. Tuy nói rằng vùng Tây Phong này rất có tiềm năng về môi trường đầu tư, nhưng người đã quá quen với việc giới thiệu cho giới đầu tư như Phó chủ tịch thành phố Lang và Trưởng phòng Mã, lại cảm thấy vị Chủ tịch An này trước sau thay đổi quá nhanh…

Còn tại vì sao lại có sự thay đổi như vậy, hai người họ bỗng nhiên nhớ đến một người.

Giải quyết xong việc của các thương nhân Hồng Kông xong, Phó chủ tịch thành phố Lang lập tức thông báo cho Bí thư Thành ủy Lương. Hiện nay, giới quan trường của thành phố Long Nguyên đã xuất hiện trạng thái không cân bằng. Bí thư thành ủy Lương Khởi Minh đang nắm giữ quyền lực cao nhất trong tay, còn Chủ tịch thành phố Lam Quý Hữu thì đang bị thất thế trầm trọng. Những người đối lập với họ Lam không phải ít, ngoài ra còn có rất nhiều kẻ trung gian đang ngồi xem xét tình hình. Trong bối cảnh này, Phó chủ tịch thành phố Lang không thể không thuận theo ý trời, bước chân vào phe của họ Lương.

– Sao rồi?

Nhìn thấy chồng đang một tay ấn lên điện thoại như đang có chuyện gì xảy ra, bà Ninh Nhu không khỏi cảm thấy kỳ lạ liền lên tiếng hỏi.

– Điện thoại của Lang Tiếu, nói Chủ tịch An Đông Nhuận của Công ty trách nhiệm hữu hạn khoa học kỹ thuật điện tử Cửu Long Hông Kong đã quyết định đầu tư xây dựng xưởng sản xuất tại Tây Phong, dự án đầu tư gần 300 triệu này đã chắc chắn nắm trong tay rồi!

Lương Khởi Minh mắt nhắm hờ trả lời.

– Ồ, vậy thì coi đó là tin tốt lành rồi!

Ninh Nhu cười mỉm và nói:

– Vị Phó chủ tịch thành phố Lang này quả thực là người có năng lực!
– Chuyện này, chưa chắc hẳn đã là công lao của Lang Tiếu!

Lương Khởi Minh đi đến ngồi bên cạnh vợ mình, lắc đầu và nói:

– Có lẽ phải cảm ơn Lâm Tử Hiên mới đúng!

Nhìn vẻ nghi hoặc của vợ, Lương Khởi Minh kể cho vợ nghe một chuyện khác mà Lang Tiếu đã nói với mình. Sau cùng, nhíu mày và nói:

– Em có thể đoán được Chủ tịch Lâm này muốn làm gì không?
– Em không đoán được! Bà Ninh Nhu chau mày, lắc đầu nhè nhẹ. Bà hiểu được rất rõ những tin tức mà vừa rồi chồng bà tiết lộ. Những tên thương nhân Hông Kong kia dựa vào sự lắm tiền nhiều của mà ngang ngược, cơ bản là không xem chính quyền địa phương ra gì. Vì sao lại trước đấm sau xoa như vậy, thiết nghĩ là vì sự ra mặt của Lương Thần. Nhưng Lương Thần lại có bản lĩnh lớn như vậy sao? Đáp án là không phải vậy, mà xét đến cùng, cũng là do vai trò mang tính quyết định của vị Lâm Tử Hiên kia. Chồng bà nghi ngờ không biết tại sao Lâm Tử Hiên lại ủng hộ Lương Thần như vậy, hay chỉ là do tướng mạo của hai người giống nhau?
– Đứa cháu trai này của anh xem ra thật không tồi! Nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, Ninh Nhu dựa vào vai chồng và nói.
– Quả thực là không tồi, rõ ràng nó là chiếc bánh ngon!

Ánh mắt Lương Khởi Minh có chút biến sắc, ngửi được mùi thơm nhẹ nhẹ từ chiếc áo lụa tơ tằm, ông ta cười và nói:

– Anh muốn xem xem, cái tay Chủ tịch Lâm kia muốn giở trò gì. Nếu như ông ta muốn cướp người thì chắc là anh không thể không đấu lại với ông ta rồi!

Ninh Nhu không nói gì, chỉ quay đầu lại nhìn chồng một cái. Tuy nghe chồng nói có vẻ thoải mái, nhưng bà hiểu rõ, lần này chồng bà thật sự đang gặp rắc rối! Hành vi chọc gậy bánh xe của Lâm gia có thể đã không xứng với vai trò của người làm chú.

Buổi sáng hôm sau, Lương Thần vừa ăn sáng xong thì điện thoại của hắn liên tục đổ chuông. Sau khi nghe hết các cuộc điện thoại xong, hắn ngồi trên ghế sofa và cảm thấy hơi choáng đầu. Lý Nha Nội thì vâng lệnh của Bí thư Huyện ủy mời hắn đến nhà ông ta dùng cơm, mấy người bạn của hắn là Lưu Chí Cương, Khúc Tiểu Binh, Kim Tuấn Dân cũng mời hắn ra ngoài ăn cơm, người mà tối hôm qua hắn gặp tên là Chủ tịch Tiếu gì gì đó cũng nhờ Trưởng phòng Cát gọi điện đến mời hắn đi ăn cơm, thậm chí mấy đứa bạn học của Lương Tuyết San cũng mời hắn đi ăn cơm để biểu thị sự cảm ơn đối với hắn. Nhiều bữa cơm như vậy mà đi hết được, hôm nay hắn không phải vì uống say mà chết thì cũng bị no mà chết, mà những bữa ăn này, không thể tùy tiện mà từ chối được.

Nhà Bí thư Huyện ủy là nhất thiết phải đến, bởi vì hắn cần phải tôn trọng lãnh đạo. Bữa cơm của Lưu Chí Cương, Khúc Tiểu Binh cũng không thể từ chối được, vì hắn cần giữ gìn tình bạn và quan hệ với đồng nghiệp. Lời mời của thương nhân Hông Kong thì cũng không thể từ chối vì đây là phép lịch sự và cũng là để đối phó với bọn họ, còn bữa cuối cùng hắn cũng không nhẫn tâm mà từ chối lời mời nhiệt tình của Lương Tuyết San và bạn của cô ấy.

Do đó, hậu quả là ngày 4 tháng 10 hôm đó Lương Thần tuy vinh quang nhưng lại say bí tỉ. Buổi trưa đến ăn cơm cùng đồng nghiệp, buổi chiều đến ăn cơm cùng thương nhân Hông Kông, buổi tối thì hắn đến ăn tối nhà Bí thư huyện ủy Lý, sau đó hắn cố gượng đến tham dự cùng Lan Nguyệt, Lương Tuyết San, Uông Văn Hân và mấy người bạn của Lương Tuyết San.

Sau khi xuống xe taxi, Lương Thần người sực mùi rượu, đi đường bắt đầu nghiêng ngả, cũng may là có Lan Nguyệt đỡ, cuối cùng cũng về được đến nhà. Nằm lên giường, hắn nghe thấy mơ hồ những lời trách mắng của bố mẹ và cảm thấy như đang có người dùng khăn ấm lau trên mặt hắn, sau đó thì hắn không biết chuyện gì xảy ra nữa.

Lương Thần tỉnh dậy, hắn cảm thấy rõ ràng một cơ thể ấm áp đang nằm trong lòng hắn, mở mắt ra thì thấy Lan Nguyệt đang nằm ngoan ngoãn trong lòng hắn như con mèo con.

Ấy! Con bé Lan Nguyệt này! Lương Thần ngượng ngùng, từ từ xoay mình, rồi nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ bé của Lan Nguyệt đang để trên lưng hắn xuống. Tuy Lan Nguyệt mặc quần áo ngủ, nhưng Lương Thần có thể cảm nhận rõ mồn một được sự mềm mại và sức nóng tỏa ra từ cơ thể Lan Nguyệt. Đặc biệt là đôi “ngọc nữ phong” khiến những cô gái trưởng thành cũng phải ghen tị, đang áp sát ngực Lương Thần, nhịp nhàng cùng với nhịp thở, lộ rõ sự đàn hồi đến mê hoặc.

Hắn bước nhẹ chân xuống giường, thở phào trong lòng. Đây là phòng ngủ của hắn, mà không, bây giờ nó đã trở thành phòng ngủ của Lan Nguyệt rồi. Xem chừng Lan Nguyệt sợ hắn nằm ở sofa không thoải mái, lại muốn tiện chăm sóc hắn nên đã dìu hắn lên giường.

Đúng là cô bé tâm lý! Nhìn vào khuôn mặt xinh xắn của Lan Nguyệt, Lương Thần càng cảm thấy được sự đáng yêu của cô bé này. Hắn cúi người, trong lòng không có chút suy nghĩ linh tinh nào rồi hôn lên trán của Lan Nguyệt.

Khi môi hắn vừa rời khỏi trán Lan Nguyệt thì Lan Nguyệt liền tỉnh giấc, ánh mắt của cô ấy nhìn thẳng vào hắn.

Lương Thần bối rối, ho nhẹ một tiếng như muốn nói điều gì nhưng lại không ngờ Lan Nguyệt đưa tay ra ôm chặt lấy cổ hắn, miệng thì lại nói kiểu trách mắng:

– Đồ háo sắc, dám hôn trộm em, em cắn chết anh.

Chiếc môi nhỏ nhắn, mềm mại của Lan Nguyệt liền đặt lên trên má hắn, trong thời gian gần 10 giây, khắp mặt hắn đều bị Lan Nguyệt làm hôn cho ướt hết. Cùng với thời gian trôi đi thì động tác của Lan Nguyệt càng ngày càng chậm lại, đôi môi mềm mại ngọt ngào ấy nhẹ nhàng từng chút từng chút một và rồi đặt lên môi Lương Thần…

Lương Thần hiểu rõ ý của Lan Nguyệt. Người hắn không khỏi run lên, trong lòng hắn xuất hiện cảm giác vừa mong đợi vừa muốn kháng cự.

Lúc này, bỗng có bước chân từ phòng khách vọng lại, chắc chắn là bố mẹ của Lương Thần đã ngủ dậy, và như thường lệ thì họ sẽ gọi Lương Thần hoặc Lan Nguyệt dậy…

Cơ thể mềm mại của Lan Nguyệt bỗng run lên, khó khăn lắm mới lấy được bình tĩnh.

Lương Thần áp vào trán Lan Nguyệt, hai người không hẹn mà cùng lúc buông ra tiếng thở dài có thể nghe rõ mồn một.

Lương Thần cảm thấy có chút may mắn, nhưng rồi lại thấy có chút tiếc nuối. Nếu không vì cha mẹ can thiệp thì có phải giờ này hắn đang tận hưởng vị ngọt đôi môi kia không.

Lan Nguyệt ngày nào đã trở thành cô gái trưởng thành, quyến rũ với đôi mắt long lanh ngấn nước, hai má tựa ngọc, chiếc gáy phớt lên sắc hồng. Lương Thần lúc này hồn bay phách lạc, trong lòng hắn không thể không sinh ra một niềm đố kỵ không tên. Cô bé đẹp mê người như vậy rốt cuộc mai sau thằng khốn nào sẽ sở hữu được cô bé đây?

Lương Thần và Lan Nguyệt từ phòng ngủ bước ra, ra vẻ không có chuyện gì. Trong lúc ăn sáng, Lương Hướng Đông dường như muốn nói gì đó, thế nhưng lại bị ánh mắt của vợ chặn lại. Nghĩ kỹ lại thì tối qua là một trường hợp đặc biệt, thêm nữa, nhìn con trai và Lan Nguyệt không giống như đã xảy ra chuyện gì, thế là Lương Hướng Đông cũng không nói nữa.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232