Con đường quan lộ

Phần 146
Phần 146: TÌNH CỜ GẶP MẶT

Người phụ nữ ngoảnh đầu lại, có chút không hài lòng. Bà ta bước lại mỉm cười nói:

– Phỉ Hạm à, thật là trùng hợp!

Nói xong lại liếc nhìn Diệp Thanh Oánh duyên dáng yêu kiều, thân thiết nói:

– Oánh Oánh ngày càng đẹp hơn!
– Dì Tiếu!

Diệp Thanh Oánh lễ phép cúi đầu chào. Đối phương là mẹ của Niếp Phong, đối với cô cũng có quan hệ rất tốt!

– Chủ nhiệm Tiếu!

Vương Kính Tùng và Vương Bàn Thạch cười đi tới. Hai người trước kia đã từng vài lần gặp phu nhân Thứ trưởng Bộ thương mại Niếp.

– Tổng giám đốc Vương!

Người phụ nữ tên Tiếu tỏ vẻ không ngờ. Sau đó tươi cười đi tới bắt tay hai ông chủ lớn trong ngành điện ảnh. Trước mắt, đối với huynh đệ họ Vương danh tiếng mới khởi sắc, mặc dù kém hơn những lão làng trong ngành điện ảnh khổng lồ như Chư Sinh, Tanaka, nhưng tuyệt đối không thể xem thường.

– Hai vị giám đốc sao lại có thời gian rảnh để tới Liêu Dương thế này? Hay là để tới thăm tôi sao?

Thứ trưởng phu nhân cố ý hỏi, giọng điệu lộ vẻ rất thoải mái…

– Chủ yếu là tham dự buổi tiệc rượu ngày kia, tiện thể tới thăm em gái!

Vương Kính Tùng cười đáp.

– Vậy thật khéo, tôi lần này đến đây cũng vì tham gia hội triển lãm hàng cao cấp quốc tế tháng 10.

Chủ nhiệm Tiếu trên mặt có chút kinh ngạc. Sau đó liếc nhìn các đồng sự cách đó không xa và Chủ tịch thành phố Vương Hiểu Diệp dường như đang chờ, xin lỗi nói:

– Giám đốc Vương, tôi còn có việc. Chúng ta có thời gian nói chuyện sau nhé.
– Chị mau đi đi.

Vương Kính Tùng, Vương Bàn Thạch vội vàng nói.

– Phỉ Hạm, Oánh Oánh! Tiểu Phong đang cùng các bạn ăn cơm, hình như hơi quá chén, mọi người có thể giúp tôi trông nom nó một chút không. Tôi thương lượng với chủ tịch Vương chút việc rồi quay lại ngay!
– Được, chị đi trước đi!

Vương Phỉ Hạm gật đầu đáp rồi đi xuống dưới. Bà đối với Niếp Phong cũng rất quý. Tuy rằng không có duyên phận với con gái mình nhưng dù sao bình thường cũng gọi dì, cũng nên quan tâm một chút.

– Vậy cảm ơn mọi người. Phỉ Hạm, mọi người đứng đợi ở cửa trước, tôi gọi điện bảo Tiểu Phong xuống.

Chủ nhiệm Tiếu hài lòng nói một câu, sau đó xoay người đi tới đám người Vương Hiểu Diệp.

Hai anh em Vương Kính Tùng cùng vợ con ở đại sảnh tách biệt với nhà Vương Phỉ Hạm, sau đó trở về phòng nghỉ ngơi. Đoàn người Lương Thần, Diệp Thanh Oánh, Diệp Tử Thanh và Vương Phỉ Hạm bước ra khỏi khách sạn Đế Hào, ở cửa đợi mấy phút thì thấy một đoàn nam nữ đi ra. Trong đó một người thanh niên được dìu chính là con trai của Thứ trưởng Niếp, Niếp Phong.

Lương Thần quét mắt nhìn đám nam nữ một cái, không khỏi nheo mắt lại. Trong nhóm quần áo chỉnh chu này, không ngờ phần lớn là người hắn quen. Có cháu trai cục trưởng Bộ, Bộ Phàm, người đã bị hắn đánh ở Tây Phong, cả Âu Dương Hạo. Còn có kẻ tiểu nhân Lam Phàm, người đã chụp ảnh Diệp Tử Thanh! Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, những người này cùng tụ tập ăn chơi một chỗ, cũng không có gì là lạ.

– Tử Thanh?

Lam Phàm liếc nhìn thấy Diệp Tử Thanh yểu điệu khêu gợi trong bộ váy màu tím, không khỏi cảm thấy niềm vui bất ngờ mà hô to.

– Thanh Oánh, anh yêu em. Em đừng rời bỏ anh!

Niếp Phong mở to mắt say lờ đờ, trong tầm mắt thấy bóng dáng cô gái xinh đẹp, lập tức vùng ra khỏi tay Lam Phàm và Bộ Phàm, xiêu vẹo bước tới Thanh Oánh.

Diệp Thanh Oánh cau mày, theo phản ứng bản năng, đi về phía sau Lương Thần.

Lương Thần tuy rằng chưa từng thấy qua nhưng muốn đoán ra thân phận của Niếp Phong cũng rất dễ. Vừa thấy đối phương muốn thừa dịp lợi dụng, hắn lập tức tiến lên hai bước, giơ tay đẩy Niếp Phong nồng nặc mùi rượu ra xa. Trong lòng thầm nói, chú em mau tỉnh đi, anh của chú em sẽ không cho chú em thực hiện được ý nguyện. Nếu không chê bạo lực, anh của chú em có thể thay Thanh Oánh an ủi chú em một chút!

– Tiểu Thần đỡ cậu ấy lên xe cô trước đi!

Vương Phỉ Hạm thở dài nhìn bộ dạng của Niếp Phong, trong lòng bà cũng không thoải mái, chỉ có thể sắp xếp cho Niếp Phong về nhà nghỉ, đợi phu nhân Tiếu tới rồi nói.

Lương Thần dạ một tiếng, dìu Niếp Phong về hướng chiếc BMW của Vương Phỉ Hạm. Chiếc xe hơn hai triệu nhân dân tệ này hắn đã từng đi một lần. Ôi, làm sao có thể miểu tả được niềm vui sướng khi đẩy kẻ khoa chân múa tay, nói xằng nói bậy vào ghế toa sau rồi đóng cửa xe lại.

Cùng lúc với Lương Thần dìu Niếp Phong về phía xe của Vương Phỉ Hạm, Lam Phàm, Bộ Phàm, Âu Dương Hạo và đám người còn lại cũng theo tới. Nhìn Diệp Tử Thanh bên cạnh người thanh niên trẻ tuổi tuấn tú khôi ngô, Vương Phỉ Hạm hơi ngạc nhiên. Bà thật sự không biết người thanh niên có tướng mạo xuất chúng này theo đuổi Tử Thanh từ bao giờ?

Diệp Tử Thanh không mặn mà nói chuyện với Lam Phàm. Đến khi chiếc xe BMW của mình chạy tới, rất rõ ràng nói lời tạm biệt đối phương. Sau đó cùng Thanh Oánh ngồi vào trong xe.

Nhìn hai chiếc xe chậm rãi chạy đi, trên khuôn mặt tuấn tú của Lam Phàm hiện lên vẻ lo lắng. Từ trước tới nay y vẫn là cái cuốc đào góc tường chuyên nghiệp, chưa từng có kỷ lục thất bại nào. Nhưng đối với khuôn mặt xinh đẹp khêu gợi như báu vật kia, y luôn gặp trở ngại. Trước mặt y là ba đóa hoa, ngoại trừ cô gái xinh đẹp tươi như hoa, ngay cả vẻ lãnh lùng diễm lệ của người phụ nữ đều cực kỳ hiếm có. Nếu như có thể sở hữu được cả ba, cho làm Hoàng đế cũng không đổi!

– Anh Lam, anh biết cô gái kia?

Bộ Phàm đã đi tới, tò mò hỏi.

– Ừ, biết. Tôi có ý với cô ấy chỉ tiếc là bị cô ấy từ chối!

Lam Phàm cười nhận điếu thuốc sau đó hít một hơi nhả ra một ngụm khói, tiếp đó làm như vô ý hỏi câu:

– Người kia cậu có biết không? Hình như làm ở cục công an thành phố?
– Anh nói tay họ Lương kia?

Bộ Phàm đi tới gần mấy cô gái, cố ý khinh thường nói:

– Là một con chó canh cửa thôi!
– Tiểu tử kia đúng là ăn cơm nhuyễn không biết làm quái gì mà lừa làm người yêu con gái người ta!

Vẻ mặt Âu Dương Hạo không che giấu nổi sự ghen tị thật sâu bên trong.

Nghe Bộ Phàm và Âu Dương Hạo nói, vài cô gái phản ứng không giống nhau. Cô gái đeo kính râm màu tím, nửa non khuôn mặt dấu dưới chiếc áo gió, khẽ nhíu nhíu mày. Còn cô gái kia thân hình cao gầy, khóe mắt lộ vẻ phong lưu quyến rũ cũng nhe răng cười, không biết là cảm thấy Bộ Phàm có gì thú vị hay là cảm nhận được trong giọng nói ê ẩm của Âu Dương Hạo có sự ghen tị!

– Anh Phàm, anh nói khó nghe quá! Cái gì mà chó với chó. Đó là anh trai của Lan Nguyệt, em không cho phép anh gọi người ta như vậy.

Khuôn mặt thanh tú, nhỏ nhắn của Bộ Tiểu không bằng lòng, tức giận phản bác.

– Em quen hắn?

Bộ Phàm ngây người một chút. Hắn thật không ngờ em gái của mình lại quen Lương Thần.

– Khi nhập học, chính anh ấy và chị của Lan Nguyệt đã dẫn cô ấy tới báo danh!

Bộ Tiểu khẽ nói:

– Ạnh của Lan Nguyệt là đại đội trưởng, so với anh mạnh hơn nhiều!
– Hắn lấy cái gì so với anh, có tin anh có thể dùng tiền đập chết hắn không!?

Bộ Phàm không nhịn được, tức giận nói.

– Tiền đó cũng không phải của anh!

Bộ Tiểu nhe răng nói lại, nhìn trộm Lam Phàm, mặt đỏ lên nói:

– Có năng lực như anh Lam Phàm mở công ty riêng kiếm tiền đi nhé.

Cảm nhận được ánh mắt ngại ngùng của Bộ Tiểu, Lam Phàm giật mình. Nếu không suy xét tới thân phận của Bộ Khắc Kỷ, y đã tiến hành trêu đùa cô bé rồi. Rõ ràng là hai mươi tuổi mà giống như mười lăm, mười sáu vậy. Tuy rằng đêm đó y không đụng tới người đẹp nhưng cũng cảm nhận được hương vị con gái. Hơn nữa bên trong dáng vẻ lanh lợi nhỏ nhắn đó lại là một sự lợi hại.

Sau đó y chuyển sang cô gái bị chiếc kính râm che nửa non khuôn mặt. Dung mạo của minh tinh phái Ngọc Nữ này còn kém xa so với chị em nhà Diệp gia. Hơn nữa lăn lội trong làng giải trí thì gặp nhiều khó khăn hơn so với thiên kim gia đình giàu có như Diệp gia. Loại con gái này rất nhiều, y chắc chắn có cơ hội bỏ đối phương vào miệng.

Đang suy nghĩ, chợt nghe một âm thanh không bằng lòng:

– Lam Phàm, muộn quá rồi, đưa em về đi!

Ngoảnh đầu nhìn thấy vẻ mặt ghen tị của Đằng Kiều Kiều, Lam Phàm cười thản nhiên. Y biết vừa rồi mình nói với Diệp Tử Thanh nhiệt tình như vậy khiến cho cô này bất mãn. Vì thế khom người cung kính nhẹ nhàng nói:

– Nguyện vì mỹ nữ cống hiến hết mình!

Nhìn khuốn mặt anh tuấn mê người của đối phương, trong lòng Đằng Kiều Kiều dâng kên một trận say mê. Mặt ngoài rụt rè quay về mấy cô gái nói:

– Mộng Nghiên, Băng Băng, tôi về trước!
– Được, ngày kia gặp.

Tô Mộng Nghiên, Bạch Băng và Bộ Tiểu cùng hướng về phía Đằng Kiều Kiều vẫy tay. Thấy Lam Phàm trọng sĩ, mở cửa xe, đỡ một tay cho Đằng Kiều Kiều ngồi vào trong chiếc xe Porsche màu đỏ chậm rãi chạy đi. Bộ Phàm và Âu Dương Hạo tràn trề hy vọng hướng về phía hai người còn lại hỏi:

– Còn sớm, chúng ta đi quán bar nhé?
– Xin lỗi, công ty có quy định rất nghiêm khắc. Buổi tối ra ngoài không được quá 9 giờ!

Bạch Băng cười nói:

– Bộ Phàm, Âu Dương hay là ngày kia trong bữa tiệc rượu chúng ta gặp lại nhé!

Đúng là bọn con gái õng ẹo! Tiểu Phàm và Ấu Dương Hạo trong lòng thầm mắng, nhưng trên mặt lại tỏ ra tràn đầy phong độ mỉm cười nói:

– Vậy cũng được, gặp nhau ở buổi tiệc rượu. Bye bye!

Trên đường về nhà, ngồi trong xe nhìn qua cửa kính ngắm cảnh đêm rực rỡ ánh đèn, Bạch Băng khẽ thở đài nói:

– Năm nay, bọn đàn ông tốt một chút đều bị chọn hết, còn lại không thông qua. Chẳng lẽ bổn cô nương phải chịu độc thân cả đời?
– Chị thích Lam Phàm?

Tô Mộng Nghiên tháo kính râm xuống, để lộ dung nhan thanh tú tựa như ảo mộng. Trong đôi mắt đẹp của nàng một đám sương mông lung phiêu tán mãi mãi. Làm cho người ta bất định không có cách nào nắm giữ, không thể có cảm giác nắm giữ.

Giống như tên của nàng vậy, nhẹ nhàng mờ ảo, xa xôi!

– Người đàn ông đó, ai thấy không động lòng!

Bạch Băng cười cười, giơ tay nhéo má Tô Mộng Nghiên trêu chọc nói:

– Em là hoa đã có chủ. Nhưng chỉ có cô bé ngốc mới không bị đàn ông đẹp trai hớp hồn!

Tô Mộng Nghiên cười hạnh phúc rồi lại lộ vẻ mơ màng. Ngày kia không biết anh ấy có tới hay không!

Về tới Diệp gia, Lương Thần để Niếp Phong đang bất tỉnh nhân sự nằm lên ghế sofa trong phòng khách. Diệp Thanh Oánh rót ly nước đặt trên bàn làm việc, sau đó hai người đóng cửa phòng khách.

Khoảng một tiếng sau, chuông cửa vang lên. Vương Phỉ Hạm đã nhận được điện thoại trước đó, ra mở cửa đón phu nhân Tiếu.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232