Con đường quan lộ

Phần 78
Phần 78: YÊU TINH QUYẾN RŨ

Trong nhà Thanh Oánh, Vương Phi Hạm im lặng nhìn con gái tâm trạng vui vẻ, sơ mi, quần bò, thảnh thơi ngồi trên chiếc ghế màu cà phê, dáng chừng sắp đi đến nơi.

Toàn bộ công ty được nghỉ vào ngày mùng một tháng năm, hôm nay lại đúng dịp Vương Phỉ Hạm không có việc gì, vốn muốn ở nhà nấu ăn cho con gái, nhưng bà không ngờ rằng đứa con gái ngoan ngoãn không bao giờ ra khỏi nhà lại bị người ta dùng một cú điện thoại gọi đi rồi. Con gái lớn rồi có khác! Vương Phỉ Hạm thở dài một tiếng, bà hiểu rõ rằng, nếu để mặc con gái và tay cảnh sát trẻ kia đi với nhau, tình cảm của con gái bà đắm chìm vào đó là chuyện sớm muộn sẽ xảy ra! Mà chuyện này, bà hoàn toàn không muốn nghĩ đến.

Nếu nói về ưu tú, ngoài Lương Thần ra, thanh niên giỏi giang anh tuấn nhiều không kể xiết, nếu bàn về xuất thân, cha mẹ Lương Thần là giáo sư bình thường, gia đình cũng không có gì đáng nhắc tới! Nhưng mà, gã Lương Thần trẻ tuổi kia cũng là người đàn ông duy nhất mà con gái mình từ nhỏ đến lớn biểu lộ tình ý!

Phải khiến hai người tách rời, nhưng lại không làm con gái nổi giận, nhiệm vụ này không phải khó khăn thông thường, cũng không biết, rốt cuộc lần này Tử Thanh có thể thành công hay không! Nghĩ đến Tử Thanh, trong lòng Vương Phỉ Hạm cũng có đôi chút nghĩ ngợi. Suy nghĩ của con bé về sự đời đã vặn vẹo đến cực điểm, mà bà lại có thái độ dung túng như thế này, loại dung túng này là đúng hay sai, bà cũng không phân biệt nổi!

– Mẹ ơi, trưa con không về đâu. Chiều nay con và Lương Thần đi công viên Long Đầu Sơn chơi!

Diệp Thanh Oánh không hề giấu diếm, lúc ngồi ở cửa đi đôi giày thể thao, quay lại nói với Vương Phỉ Hạm lộ trình của ngày hôm nay.

– Sáng nay Niếp Phong cũng tìm con, con lại từ chối người ta.

Vương Phỉ Hạm như cười như không liếc mắt nhìn con gái:

– Cùng là bạn tốt, con gái yêu à, con có phần nặng bên này nhẹ bên kia đó!
– Mẹ à, mẹ phải biết thái độ và suy nghĩ của con chứ!

Diệp Thanh Oánh quay lại, đôi mắt đẹp bình tĩnh nhìn thẳng mặt mẹ mình, giọng điệu thản nhiên nhưng đầy bướng bỉnh:

– Con nói rồi, con đã đã trưởng thành, con có quyền lựa chọn người con thích, con cũng có quyền từ chối người mà mẹ đã chọn sẵn!
– Con trách mẹ tự cho là đúng, can thiệp quá nhiều vào cuộc sống tình cảm của con. Phải vậy không?

Đôi mi thanh tú của Vương Phỉ Hạm nhìn con, những lời nói vô tâm của con gái khiến bà cảm thấy chói tai.

– Về chuyện này, con nghĩ nên đợi sau khi con về sẽ nói tiếp cho thỏa đáng!

Trên khuôn mặt thanh lịch của Diệp Thanh Oánh hiện lên một nụ cười:

– Con xin lỗi, mẹ à, con có hẹn, phải đi nhanh không thì không kịp mất!
– Đứng lại!

Nhìn con gái xoay người bước đi, Vương Phỉ Hạm bỗng lạnh lùng nói.

Thân thể Thanh Oánh có hơi dừng một chút, nhưng cô không quay người lại. Vừa rồi mẹ con khẩu chiến, cô đã chiếm thế thượng phong. Mà hiện tại, cô phải tiếp tục nắm chắc ưu thế này, có thể khiến mẹ cô tức giận mà thất thố, đối với cô đó chính là một thành tựu.

– Mặc kệ Niếp Phong. Hôm nay mẹ khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, chính là muốn ở nhà ăn cơm cùng con, vậy mà con lại để mẹ ở nhà một mình, con yêu à, con không thấy mình rất nhẫn tâm hay sao?

Diệp Thanh Oánh kinh ngạc quay lại, đập vào mắt cô là dung nhan ‘u oán xinh đẹp’ của mẹ. Cô lập tức hiểu ra, mẹ đang cố giả bộ đáng thương, sử dụng sách lược lui để tiến.

– Mẹ à, con muốn ra ngoài vì có cuộc hẹn. Mẹ làm như vậy là muốn gây khó khăn cho con sao?

Diệp Thanh Oánh khẽ thở dài nói:

– Dù sao con cũng đã hẹn với Lương Thần rồi, nếu mẹ muốn ngăn cản con ra ngoài, con khuyên mẹ đừng nói gì nữa.
– Mẹ không ngăn cản con ra ngoài!

Khuôn mặt xinh đẹp của Vương Phỉ Hạm hiện lên vẻ giảo hoạt:

– Chỉ có điều mẹ muốn đi cùng con đến công viên Long Đầu Sơn, cũng đã lâu rồi mẹ không đi chơi.
– Mẹ không phải mẹ của con!

Diệp Thanh Oánh nhìn ra mánh khóe xấu xa của mẹ, nghiêm túc nói một câu:

– Thật ra mẹ là chị của con!
– Con gái yêu khen mẹ trẻ trung sao?

Biết rõ con gái châm chọc mình, hành vi này vô lễ với người bề trên, nhưng Vương Phỉ Hạm coi như không biết, ngược lại còn vuốt hai má mịn màng của mình nói:

– Nhắc đến chị con, hay là cũng gọi Tử Thanh đi, chúng ta cùng đi chơi cho vui!

Diệp Thanh Oánh lập tức cảm thấy đau đầu, cô cuối cùng cũng hiểu: Hiện tại cô còn lâu lắm mới có thể làm đối thủ của mẹ. Vừa rồi trong trận khẩu chiến cô chiếm thế thượng phong, mẹ cô căn bản không coi là gì, mẹ cô vừa ra kỳ chiêu, cô liền bó tay không có cách nào chống lại!

Lương Thần và Diệp Tử Thanh sóng vai đi ra khỏi khu chăm sóc đặc biệt. Bệnh viện Trung tâm là một trong ba bệnh viện lớn của thành phố, anh tài tập hợp, giáo sư có kinh nghiệm và thầy thuốc chuyên môn không ít, hơn nữa còn có khung cảnh lịch sự tao nhã và yên tĩnh. Nằm trước khu hoạt động của bệnh nhân là một hoa viên. Có núi giả, suối phun, có ghế dài ở đình nghỉ mát, cây liễu già xôn xao trong gió, rực rỡ gấm hoa. Người bệnh túm năm tụm ba ở các nơi, tập thể dục, hít thở không khí trong lành, hưởng thụ ánh nắng ấm áp bên ngoài.

– Có hẹn với Thanh Oánh ư?

Diệp Tử Thanh quay đầu lại, đôi mắt đẹp nhìn người thanh niên. Qua việc tiếp xúc buổi chiều hôm trước, cô thực sự cảm thấy, người con trai có thể khiến em mình động lòng, có chút thú vị. “Yêu thương và tự chiều bản thân, hóa bị động thành chủ động, nắm giữ mục tiêu hạnh phúc của đời người” cô phải công nhận, khi nghe những lời này, cô thật sự cảm thấy xúc động.

– Ừ, mười giờ ba mươi gặp mặt trước cửa công viên Long Đầu Sơn!

Lương Thần nhìn không chớp mắt. Không có cách nào, sức hấp dẫn của cô tiểu yêu tinh ở bên cạnh này thật sự quá lớn. Nếu không chú ý, sẽ bị luồng điện trong đôi mắt đẹp kia hạ gục. Đây hẳn là người con gái trong truyền thuyết khiến cả trời cũng bị khuất phục!

– Anh chưa đi tới công viên Long Đầu Sơn à… Cổng chính của nó lớn lắm, mà lại có rất nhiều người qua lại. Sợ rằng đến lúc đó…

Diệp Tử Thanh rút di động của mình ra, ngọt ngào cười nói:

– Dùng di động của tôi đi, nếu tìm không thấy người cũng có thể điện thoại liên lạc!
– Cảm ơn cô, Tử Thanh!

Lương Thần hơi do dự, cảm thấy cô ta nói rất có lý, vì thế cũng không cãi lại, mỉm cười cầm lấy di động – gương mặt tỏ vẻ biết ơn.

– Trong quan hệ của chúng ta, nên dùng lời cảm ơn sao?

Diệp Tử Thanh nhìn về phía hành lang nhỏ bên trong, thấy một nhóm bác sĩ và y tá đang túm tụm xì xào và chỉ tay về phía mình, liền giơ tay luồn qua cánh tay người thanh niên, rất tự nhiên khoác tay.

– Tôi đưa anh ra cửa.

Tôi với cô có quan hệ gì? Lương Thần rất muốn hỏi một câu như vậy, nhưng lập tức, ý nghĩ này đã bị hành động thân mật bất chợt của Diệp Tử Thanh cắt đứt.

Cảm nhận được thân thể cứng ngắc của chàng trai, Diệp Tử Thanh lén cười, lòng nghĩ thầm, rất xin lỗi, em rể tương lai à, bắt em làm lá chắn. Coi như báo đáp, ta đem lần đầu tiên của ta tặng cho cậu! Nếu không có gì bất ngờ, cảnh tượng trưa hôm nay, sẽ sớm đến tai người đàn ông kia.

Nhóm bác sĩ y tá trợn mắt há mồm nhìn bông hoa của bệnh viện, vị nữ thần của tất cả đàn ông đã kết hôn hay chưa kết hôn trong bệnh viện, không ngờ lần đầu tiên thân mật kéo tay một chàng trai, thản nhiên đi qua cổng lớn bên cạnh! Lần đầu tiên! Cảnh tượng này là lần đầu tiên. Hẳn mấy người đó chưa bao giờ nhìn thấy Diệp Tử Thanh thân mật với một người đàn ông như vậy! Vì thế, ở phía sau Lương Thần và Diệp Tử Thanh, những người đàn ông tuyệt vọng đã tan nát con tim!

– Đi bên cạnh cô như vậy, áp lực không phải bình thường đâu!

Ở cổng bệnh viện, Lương Thần nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Diệp Tử Thanh, thở dài một hơi nói:

– Được rồi, tôi bắt xe đi được, cô quay lại đi.
– Anh không hỏi tôi sao lại làm như vậy?

Diệp Tử Thanh hơi cúi người xuống, mắt đẹp dậy sóng, hơi thở như lan.

– Chắc chắn là làm cho người khác xem!

Lương Thần giơ tay đón một chiếc taxi, xoay người leo lên cửa sau xe, sau đó hướng về phía Diệp Tử Thanh vẫy tay nói:

– Nguyên nhân cụ thể là gì tôi cũng không muốn biết, tuy nhiên vì cô đã cho tôi mượn di động, tôi cũng cố gắng phối hợp với cô một lần!
– Trả di động cho tôi!

Diệp Tử Thanh mặt biến sắc, vươn cánh tay trắng như tuyết ra.

– Đừng mơ!

Lương Thần cười ha hả, đập vào lòng bàn tay cô gái, rồi hô to:

– Lái xe, đến trước cửa công viên Long Đầu Sơn!

Sau đó theo chiếc xe tiến về phía trước, tẩu thoát mất dạng.

Diệp Tử Thanh nhìn theo chiếc taxi xả khói lao đi, bàn tay nhẹ nhàng nắm lại, lòng bàn tay bị đập phải cũng không đau, nhưng có một cảm giác tê dại khác thường. Khẽ mỉm cười, cô xoay người, hai tay đút vào túi áo y tá, bước chân mạnh mẽ quay lại bệnh viện. Trong cái ánh nắng gay gắt giữa trưa, có một cô gái xinh đẹp mặc đồng phục y tá trắng như tuyết, mê hoặc như yêu tinh.

Lương Thần ngồi trong xe taxi, tưởng tượng về cô gái, giống như người yêu tay khoác tay cùng đi qua trước mặt mọi người. Thật là một buổi chiều hạnh phúc. Khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười. Con đường công danh thuận lợi, khiến tự tin của hắn cũng theo đó mà lớn lên. Quan trọng hơn là, hắn thực sự không muốn bỏ qua một cô gái ưu tú như vậy, hắn cố gắng, hắn tranh thủ, như vậy thì cho dù cuối cùng không có kết quả hắn cũng không hối hận. Dù sao đi nữa, hắn đã chủ động dùng thái độ tích cực để thể hiện tình cảm.

Tiếng di động chợt vang lên, cắt ngang suy nghĩ của Lương Thần. Hơi run một chút, hắn mới nhận ra đó là tiếng di động phát ra từ túi áo mình. Là Diệp Thanh Oánh sao? Nhìn thoáng qua số điện thoại, hắn cảm thấy rất xa lạ. Ngẫm nghĩ một chút, hay là nhấc máy nghe.

– Tử Thanh! Là anh đây, trưa nay cùng đi ăn cơm được không?

Trong di động vang lên giọng đàn ông hết sức dịu dàng, hơn nữa còn tràn đầy tình cảm.

– Khụ, rất xin lỗi, cô ấy hiện không có ở đây. Di động của cô ấy tôi đang tạm thời dùng!

Lương Thần ho nhẹ một tiếng, đây đúng là người theo đuổi Diệp Tử Thanh, thật thà nói:

– Anh là ai vậy, tôi sẽ chuyển lời lại cho Tử Thanh khi gặp cô ấy!
– Anh là ai? Sao lại cầm di động của Tử Thanh?

Giọng người đàn ông trong di động lập tức trở nên giận dữ, bất chợt nói lớn khiến tai Lương Thần cũng bị ảnh hưởng.

– Tôi là bạn của Tử Thanh, tôi có chút việc, nên mới dùng điện thoại của cô ấy!

Lương Thần nhíu mày, lòng nghĩ thằng nhãi này phản ứng thật sự quá kịch liệt, bố mày chỉ mượn di động, chứ có mượn người đâu!

– Anh nghèo đến mức di động cũng không có nổi sao? Sao lại cần dùng di động của Tử Thanh? Anh tên là gì, tôi không thể nào không biết Tử Thanh có một người bạn như anh?

Người đàn ông trong điện thoại liền chất vấn hắn bởi một loạt câu hỏi, giọng nói trở nên lạnh lùng khác thường.

– Tôi không cần phải giải thích với anh, nếu anh thật sự muốn biết, có thể đi hỏi Tử Thanh! Rất xin lỗi, tôi đang bận, cuối cùng xin nói một câu, người không biết lễ độ như anh, quả thực rất hiếm gặp!

Nói xong, Lương Thần cúp máy. Sau khi tâm trạng bình tĩnh trở lại, Lương Thần bỗng nhiên nhận ra, dường như hắn lại bị người ta lợi dụng. Từ việc khoác tay đóng giả thân mật đến việc giả tốt bụng mà cho hắn mượn di động, toàn bộ đều đã có âm mưu từ trước. Nếu tính toán không tồi, vai chính là hắn đã bị Diệp Tử Thanh biến thành một tấm lá chắn.

Trong đầu hắn chợt hiện lên dung nhan xinh đẹp tuyệt trần của Diệp Tử Thanh. Lương Thần không nhịn nổi thầm trách một câu: “Tử Thanh? Cô rõ ràng là một con yêu tinh quyến rũ!”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232