Con đường quan lộ

Phần 170
Phần 170: CUỘC GIAO DỊCH HOANG ĐƯỜNG

Không khí trong phòng săn sóc đặc biệt chợt thay đổi. Cảm giác ấm áp yên bình nhanh chóng biến mất cùng với sự xuất hiện của người đàn ông, thay vào đó là một không khí khẩn trương và cảnh giác.

– Tốt lắm, tất cả đều ở đây cả.

Ánh mắt Lâm Tử Hiên quét qua bốn người Vương Phỉ Hạm, Diệp Tử Thanh, Diệp Thanh Oánh và Lương Thần, trên mặt lộ ra một nụ cười bí hiểm. Ông ta bảo hai gã vệ sĩ mặc đồ đen đứng đợi ở cửa, còn mình thì tự đi xe lăn chậm rãi tiến vào.

Vương Phỉ Hạm theo bản năng lùi về phía sau một bước. Đối với người đàn ông này, trong lòng bà vẫn còn tồn tại tình yêu ngày xưa và mối hận hiện tại. Nhưng hơn thế nữa, đó là sự sợ hãi và bất an. Bởi bà không biết, liệu người đàn ông đã biến thành quỷ dữ này rốt cuộc sẽ đẩy chính bản thân mình và những người xung quanh đến đường cùng nào.

Diệp Tử Thanh và Diệp Thanh Oánh đều trầm tĩnh, chỉ có điều hai đôi mắt đẹp nhìn chăm chú vào người đàn ông đáng sợ này. Diệp Tử Thanh đã từng lãnh đủ thủ đoạn điên cuồng của ông ta, nhưng còn Diệp Thanh Oánh…

– Các người đi ra ngoài đi, tôi có mấy câu cần nói với Lương Thần.

Lâm Tử Hiên nhìn vào mấy gương mặt hoặc là lộ vẻ bất an hoặc là lộ vẻ thù địch của ba người phụ nữ, khẽ mỉm cười nói.

Ba người đều không nói gì cả, sau một chút do dự bèn nhìn Lương Thần một cái rồi chậm rãi đi ra khỏi phòng. Cửa phòng đóng lại, giờ thì trong phòng bệnh săn sóc đặc biệt, chỉ còn hai người là Lương Thần và Lâm Tử Hiên.

– Không sợ sao?

Đón nhận ánh mắt bình tĩnh của gã thanh niên, Lâm Tử Hiên lăn bánh xe lăn đến trước giường, dùng giọng điệu trêu chọc hỏi:

– Hoặc có thể nói, khi dùng thân mình để đỡ viên đạn cho người phụ nữ kia, rồi trong một khắc cảm giác được chính mình sắp chết, cậu có thấy hối hận không?
– Sợ hãi thì có, nhưng hối hận thì không.

Lương Thần lắc đầu nói:

– Bởi vì tôi biết người nào nhất định phải cứu, mặc dù có thể phải trả một cái giá rất đắt.
– Ý của cậu là: Nếu lúc ấy không phải là Vương Phỉ Hạm mà là một người khác, cậu chưa chắc đã dũng cảm dùng thân mình đỡ đạn, có đúng không?

Lâm Tử Hiên cười hỏi.

– Cũng có thể!

Trên mặt Lương Thần hiện lên một thần sắc mơ màng. Tình cảm của con người đều phân biệt thân sơ, xa gần, người khác thế nào hắn không biết, nhưng chính hắn cũng không thể làm được cái gọi là chí công vô tư. Nếu đổi lại là một người xa lạ không quen biết, Lương Thần thật sự không biết mình có thể lao lên đỡ đạn một cách không chút do dự không? Nếu nói như vậy thì từ trước đến nay hắn cũng chẳng có gì là anh hùng! Ngay cả lần đầu tiên liều mình cứu Diệp Thanh Oánh, cũng là do bọn bắt cóc kia khơi dậy hung tính, cho nên có chết cũng phải che chở cho Diệp Thanh Oánh.

– Tôi càng ngày càng thấy thích cậu đấy.

Lâm Tử Hiên bỗng nhiên cười ha hả, đưa tay lên vỗ vào cánh tay Lương Thần…

– Chủ tịch Lâm!

Lương Thần không hiểu tại sao đối phương lại cười. Hắn thực sự không cảm thấy những điều hắn nói có gì đáng cười mà lại có thể khiến cho vị Chủ tịch đầy thủ đoạn này phải cười lớn như vậy?

– Cậu không hiểu cũng chẳng sao, cậu không cần phải hiểu.

Lâm Tử Hiên nén tiếng cười, trên mặt lộ ra một vẻ kỳ dị. Khi đã hồi phục lại sau một hơi thở dốc mà tràng cười mang đến, ông ta chậm rãi nói:

– Cậu là người bình thường, không phải là thánh nhân cũng không phải là Phật, cho nên suy nghĩ và hành động của cậu không có gì là không đúng. Người không vì mình, trời tru đất diệt. Nhưng nếu chỉ vì mình mà đến người thân và người yêu cũng không để ý đến thì cũng sẽ bị Thiên Lôi đánh thôi.

Lương Thần mặc dù không rõ vị Chủ tịch Lâm này có ý gì, nhưng những lời nói của đối phương cũng khiến hắn có chút đồng cảm. Hơn nữa nếu xét từ thái độ biểu lộ của đối phương thì xem ra ông ta cũng không có vẻ gì là một kẻ ác.

– Được rồi, những lời này đều không phải là vấn đề chính.

Lâm Tử Hiên dừng lại một chút, sau khi nói lời mở đầu, ánh mắt ông ta hơi nheo lại, rồi dùng giọng điệu vô cùng thoải mái nói:

– Lương Thần, cậu cảm thấy Vương Phỉ Hạm, Diệp Thanh Oánh và Diệp Tử Thanh, ba người này có đẹp không?
– Đẹp!

Lương Thần chậm rãi gật đầu, trong lòng hiện lên một sự cảnh giác. Hắn biết rõ đối phương tuyệt đối sẽ không bắn tên không đích, cho nên hỏi điều này tất có thâm ý.

– Cậu cảm thấy người nào đẹp hơn?

Lâm Tử Hiên giống như đang nói chuyện phiếm, cười cười hỏi.

– Mỗi người một vẻ.

Lương Thần bình luận một cách trung thực. Vương Phỉ Hạm lãnh diễm cao quý, Diệp Thanh Oánh xinh đẹp thanh lịch, Diệp Tử Thanh quyến rũ mảnh mai. Ba người phụ nữ ba vẻ mỹ lệ khác nhau, thật sự không thể nói ai thắng ai thua.

– Cái cô Diệp Thanh Oánh kia hiện tại là bạn gái của cậu?

Nụ cười của Lâm Tử Hiên càng ngày càng kỳ lạ.

– Đúng vậy!

Lương Thần gật đầu. Điều này không có gì phải giấu diếm. Nhưng trong lòng hắn bỗng nhiên chấn động, trực giác cho hắn biết, câu tiếp theo của Lâm Tử Hiên nhất định có liên quan đến Diệp Tử Thanh.

– Như vậy, cậu và Diệp Tử Thanh là quan hệ gì?

Trong giọng nói của Lâm Tử Hiên lộ ra một vẻ tà ác, dường như có một sự châm biếm.

Lương Thần trầm ngâm, hắn lẳng lặng nhìn người đàn ông này, thật lâu sau mới thấp giọng hỏi:

– Vì sao? Vì sao phải làm như thế? Ông muốn lấy thứ gì từ tôi?
– Cậu thật sự biết kiềm chế hơn là tôi tưởng.

Lâm Tử Hiên bình tĩnh đón nhận ánh mắt của Lương Thần, khẽ mỉm cười nói:

– Tôi đã nghĩ rằng, ngay sau hôm rời khỏi hội quán, cậu sẽ không kìm nổi mà đến chỗ tôi tìm câu trả lời.
– Tôi không phải là không muốn hỏi, mà là muốn tìm một cơ hội giáp mặt để hỏi cho rõ ràng.

Lương Thần nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, chậm rãi nói:

– Bây giờ tôi cảm thấy đây là một cơ hội rất thích hợp. Cho nên, tôi nghĩ Chủ tịch Lâm có thể nói rõ ràng ý đồ của mình, tránh để tôi phải trải qua những ngày lo lắng đề phòng không đáng có.
– Kỳ thực tôi cảm thấy rất kỳ lạ, trong bình vang đỏ kia có chứa thứ xuân dược mới nhất trên thị trường mang tên “Mộng xuân”. Người ta thường nói sau giấc mộng sẽ không còn dấu vết, vậy thì sau khi thuốc hết tác dụng, đáng lẽ ra cậu không nên có chút ấn tượng nào với Diệp Tử Thanh mới phải.

Lâm Tử Hiên có chút thích thú nhìn Lương Thần rồi nói:

– Đương nhiên, cái này không phải điều quan trọng. Bởi vì cậu có phủ nhận hay không, tôi cũng sẽ nghĩ cách để cho cậu biết về chân tướng sự việc. Về phần nguyên nhân…

Nói tới đây Lâm Tử Hiên dừng một chút, tươi cười thản nhiên nói:

– Đó là bởi vì tôi muốn làm một cuộc giao dịch với cậu, mà Diệp Tử Thanh, chính là tiền đặt cọc tôi đưa cho cậu.
– Giao dịch cái gì?

Lương Thần nhướng mày, giọng đầy khiếp đảm hỏi.

– Không cần lo lắng, cuộc giao dịch này đối với cậu mà nói thì chỉ có lợi mà không có hại.

Lâm Tử Hiên khoát tay, giọng nhẹ như gió thoảng:

– Nói đơn giản, trong vòng 5 năm tới cậu phải tuyệt đối phục tùng sự sắp xếp của tôi. Đổi lại tôi sẽ cho cậu bất cứ thứ gì cậu muốn. Tiền tài, quyền lực, phụ nữ, kể cả cái khoái cảm được người khác ngưỡng vọng và thao túng vận mệnh của người khác.

Lương Thần nhìn vẻ mặt bình tĩnh của người đàn ông bằng ánh mắt không mấy tin tưởng. Trong giờ phút này, hắn cảm thấy Chủ tịch Lâm, hoặc là một người ngoài hành tinh, hoặc là một kẻ tâm thần không hơn không kém.

– Cảm thấy khiếp sợ? Hoang đường? Hay là cảm thấy tôi bị điên?

Dường như nhìn thấu tâm can Lương Thần, Lâm Tử Hiên cúi đầu mỉm cười:

– Nhưng trên thực tế, những điều mà cậu nghe được đều là sự thật, không có gì phải hoài nghi cả. Tôi có thể cho cậu thời gian để suy nghĩ về chuyện này, sau đó đợi câu trả lời của cậu.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232