Con đường quan lộ

Phần 73
Phần 73: HIỆN HÌNH

Vẻ mặt rối loạn đó chỉ xảy ra trong chớp mắt, nhưng Tiếu Lập Quân đã kinh nghiệm nhiều năm, luyện được ánh mắt rất lợi hại. Nếu người bình thường gặp phải sự kiện tấn công bất ngờ, thường thường sự biến hóa đầu tiên của vẻ mặt sẽ biểu lộ chân thật nhất phản ứng của nội tâm. Vì sao lại hoảng loạn? Đó chính là vì trong lòng có quỷ. Vì sao trong lòng có quỷ? Vậy nhất định là không tránh khỏi có quan hệ với nghi phạm Mộc Vũ vừa chạy trốn kia!

Tiếu Lập Quân thu hồi ánh mắt, tình cờ bắt gặp ánh mắt của vị Đại đội trưởng Thân Lỗi của đại đội Cảnh sát hình sự Cục cảnh sát thành phố Liêu Dương. Thân Lỗi khẽ gật đầu với hắn, trong nụ cười tươi tràn đầy thâm ý. Tim Tiếu Lập Quân nhảy dựng lên, trực giác nói cho hắn biết: Vị Đại đội trưởng Thân này dường như đã nhìn thấu kế hoạch lâm thời của bọn họ.

Thân Lỗi đảo mắt nhìn theo Tiếu Lập Quân, cuối cùng dừng lại trên người viên cảnh sát trẻ. Xem ra mới chỉ khoảng 23, 24 tuổi, không ngờ có thể trở thành Đại đội trưởng Trị an của một huyện, rõ ràng xuất thân từ cảnh sát an ninh nhân dân, lại có can đảm khiến hai gã hung phạm có mang súng một chết một bị thương. Hơn nữa xem cảnh tượng kia, nhất định là kế hoạch của tiểu tử kia!

Thân Lỗi nheo mắt lại, ông rất ngạc nhiên, hỏi Lương Thần dựa vào cái gì mà chắn chắc cục Công an thành phố có nội quỷ? Chỉ bằng phân tích vừa rồi của vị phó Cục trưởng Phó? Lại dựa vào cái gì mà dám mạnh dạn lập ra kế hoạch rút dây động rừng, không nghĩ tới hậu quả kế hoạch bị thất bại. Càng kinh ngạc chính là ba vị lãnh đạo không do dự ngầm đồng ý quyết định phối hợp với người cảnh sát trẻ tuổi kia. Vậy có thể thấy được, người cảnh sát trẻ tuổi kia có địa vị cao tới mức nào trong lòng ba vị lãnh đạo.

Kỳ thật trong lòng Thân Lỗi đã rõ, vị Phó cục trưởng Phó đến từ Long Nguyên kia phân tích là chính xác, mà ông ta cũng tán thưởng người trẻ tuổi dám mạnh dạn lập kế hoạch. Ông ta vẫn hoài nghi một vị lãnh đạo cục Công an thành phố nhưng không chứng cứ, mà hiện tại kế hoạch của người trẻ tuổi này không phải là không có cơ hội. Kế tiếp, lần này nội quỷ có trốn được nữa không!

Thân Lỗi bất động thanh sắc liếc nhìn một vị lãnh đạo cục Công an thành phố vừa mới khôi phục lại thái độ. Chỉ cần người kia không kìm nổi lòng nghi ngờ, sẽ trúng kế mắc mưu, đến lúc đó, cái đuôi hồ ly đã lòi ra thì đừng nghĩ là rút về được.

Đối mặt với tin tức bất ngờ này, đám người Bộ Khắc Kỷ, Triệu Thanh Nham, Dương Kiện giờ mới hồi phục lại tinh thần.

Bộ Khắc Kỷ lấy lại bình tĩnh, nhìn Phó Chí Viễn trầm giọng nói:

– Phó Cục trưởng Phó, anh nói thật hay nói giỡn?

Hỏi là hỏi vậy chứ trong lòng Bộ Khắc Kỷ đã tin Phó Chí Viễn, tuy rằng cấp bậc của Phó Chí Viễn thấp hơn y nhưng tốt xấu gì cũng là Phó Cục trưởng cục Công an thành phố, cũng là người phụ trách thành phố Long Nguyên, không chắc chắn thì đối phương sẽ không ăn nói bừa bãi như vậy.

– Tôi không có tâm tư để vui đùa. Vì dự phòng nghi phạm đổi quần áo do đó khiến thiết bị lần theo dấu vết mất đi tác dụng, tôi đề nghị từ khi bắt đầu hành động, tất cả nhân viên hình sự tham dự hành động bước vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, toàn bộ thiết bị thông tin di động nộp lên.

Vẻ mặt Phó Cục trưởng Phó thật sự nghiêm túc, tác phong nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán.

– Tốt.

Tuy rằng Bộ Khắc Kỷ đối với Phó Viễn Chí đúng là trong lòng có khúc mắc nhưng đại sự trước mắt, ông biết là phải đoàn kết hợp tác, nhất là kinh nghiệm sau khi trải qua vụ ăn mảnh khó nuốt vừa rồi.

Ông vỗ tay, vài vị phó cục trưởng cũng tỏ vẻ ủng hộ. Vì thế Chi đội trưởng hình sự Thân Lỗi thông báo tất cả các chi đội viên hình sự tập hợp đến phòng họp, tất cả thiết bị thông tin di động nộp lên. Vừa thấy trận thế này, các nhóm chi đội cảnh sát liền hiểu sẽ có hành động mới. Trong vòng một ngày mà hành đồng hai lần liên tiếp, hiện tượng này đôi khi xảy ra nhưng rất hiếm.

– Hiện tại có thể thuyết minh rằng nghi phạm đang ở một ví trí cố định hoặc di động theo phương hướng nhất định.

Cục trưởng Bộ Khắc Kỷ ra hiệu cho bên phía Phó cục trưởng Phó có thể cho nhân viên phụ trách theo dõi đi lên, lợi dụng máy tính để theo dõi, xác định khu vực mục tiêu để các thành viên chi đội hình sự hành động.

– Cục Trưởng Bộ!

Sớm có tâm lý chuẩn bị nên Lương Thần nói:

– Vì để giữ bí mật, tôi đề nghị tạm thời không tiết lộ mục tiêu theo dõi nghi phạm, tất cả hãy ra sau chờ, sau đó để nhân viên theo dõi lấy bộ đàm thông báo khu vực có mục tiêu!

Những lời của Lương Thần khiến cho Bộ Khắc Kỷ và nhân viên cục hình sự thành phố Liêu Dương giận ra mặt. Hắn ta ngụ ý không tin tưởng các nhân viên tham gia hành động lần này.

– Tôi cảm thấy Tiểu Lương đề nghị chí phải.

Chi đội trưởng hình sự thành phố Liêu Dương tỏ vẽ tán thành. Nhưng ông cũng nói:

– Tuy nhiên, Cục thành phố Liêu Dương chúng ta cũng hiểu rõ và có quyền tham gia, nên tôi đề nghị nhân viên cục hình sự cũng có thể tham gia theo dõi mục tiêu.

Những lời của Thân Lỗi khiến cho nhóm nhân viên cục cảnh sát hài lòng. Cục trưởng Bộ Khắc Kỷ âm thầm gật đầu, thầm nhủ Thân Lỗi này lời nói không kiêu ngạo, siểm nịnh lại hợp tình hợp lý, chứng tỏ là người có khí phách, không chịu lép vế.

Lương Thần thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Hắn sợ nhất chính là các lãnh đạo công an Liêu Dương cùng đi theo xem. Căn bản làm gì có thiết bị theo dõi, định vị chứ? Càng không phải nói tới có máy móc theo dõi. Ở cục công an thành phố Liêu Dương này có rất nhiều chuyên gia, hắn muốn tùy tiện lấy một phần mềm để bịt mắt người ta là điều không tưởng. Trong lúc vô tình, hắn đối mắt với ông chú họ Thân (chỉ Thân Lỗi). Thấy đối phương mỉm cười thần bí, Lương Thần thầm giật mình: “Chẳng lẽ bị người này nhìn thấu rồi sao?”

Tiếu Lập Quân và Hà Liên Sinh đưa mắt nhìn nhau. Hai người đều cảm thấy bề ngoài là chi đội trưởng Thân lấy lại thể diện sau đề nghị của Lương Thần nhưng trên thực tế là giúp hắn một phen. Người này thật sự là làm người ta đoán không ra ông ta có ý gì.

– Thời gian chuẩn bị là hai phút, chín giờ đúng xuất phát.

Cuối cùng Cục trưởng Bộ Khắc Kỷ quyết định. Thời gian hai phút chuẩn bị chính là muốn cho mọi người giải quyết một chút vấn đề linh tinh.

Ông vừa ra lệnh xong, không ít cảnh sát hình sự tiến đến nhà vệ sinh. Chẳng những cảnh sát viên bình thường, sau đó phó cục trưởng Triệu Thanh Nham, Dương Kiện, Trương Đống cùng với phó cục trưởng Phó, Chính ủy Hà Liên Sinh của thành phố Long Nguyên cũng đi nhà vệ sinh xử lý một chút.

Triệu Thanh Nham thấy Phó cục trưởng Dương đóng cửa, ngồi xổm thì nói vui:

– Lão Dương ạ, khẩn trương lên, để ý thời gian chứ không kịp chùi đít đâu!
– Bố mày ruột thẳng, ngồi xổm không đến một phút đồng hồ.

Phó cục trưởng Dương Kiện lên tiếng hờn dỗi. Sau đó tiếng xả nước vang lên, cửa nhà vệ sinh mở, phó cục trưởng Dương thần thái sáng láng đi ra.

Hai phút trôi qua, Bộ Khắc Kỷ cùng toàn thể nhân viên tập hợp, sau đó đúng 21 giờ di ra. Một hàng ước chừng hơn ba mươi người ra phòng họp, ngoài hiên lập tức vang lên tiếng bước chân…

– Tiểu Lương, cậu làm gì đó?

Tiếu Lập Quân nhìn thấy Lương Thần đầu đổ đầy mồ hôi, đi xuống cầu thang vô cùng khó khăn, không khỏi giật mình hỏi.

– Không có gì, cảm thấy choáng một chút, một lúc là khỏe.

Mặt Lương Thần trắng bệt như tờ giấy, lúc này hắn muốn cho một búa vào đầu để tránh cái đau hành hạ. Cũng khó trách, vì muốn cam đoan tuyệt đối không chút sai sót nhầm lẫn, hắn đã cắn răng nhắm đúng mục tiêu, thực hiện năng lực đặc biệt lần thứ tư trong ngày. Vô số đoạn hình ảnh hỗn độn như cưỡi ngựa xem hoa lướt qua đầu hắn. Đầu hắn như một chiếc máy chiếu hỗn loạn, đối mặt với vô số thông tin hỗn độn công kích, tưởng như có thể tê liệt bất cứ lúc nào. Không chơi, không bao giờ chơi kiểu này nữa! Giờ khắc này hắn gần như chỉ muốn chết.

Tiếu Lập Quân giơ tay đỡ lấy Lương Thần, hắn kinh ngạc thấy quần áo Lương Thần ướt đẫm mồ hôi, lập tức nói:

– Tiểu Lương, cậu như vậy không được, đi bệnh viện ngay!
– Không được.

Lương Thần vừa nghe nói đi bệnh viện, trong lòng không khỏi khẩn trương. Nếu đi bệnh viện bây giờ, bao công sức hắn bỏ ra chẳng phải là uổng công sao?

– Sếp Tiếu, không có việc gì đâu, thực là không có việc gì, không tin tôi đi thêm mấy bước cho sếp xem.

Mặt Lương Thần tươi một chút, cố dùng sức bỏ tay Tiếu Lập Quân ra, mạnh mẽ đi xuống lầu. Không chỉ là Tiếu Lập Quân, Đại đội phó Tống Văn Kiệt và vài tên đội viên Cục hình sự chi đội thành phố Liêu Dương cũng nhìn thấy tình trạng Lương Thần không tốt, nhưng thấy ngày nay thanh niên kiên cường như thế cũng không khỏi khâm phục.

Đoàn người vừa mới đi ra Cục Công an thành phố Đại Lâu, chuẩn bị lên xe, thì thấy một gã cảnh sát trẻ hồng hộc chạy tới, nói lớn:

– Sếp Dương, tôi đã mua thuốc dạ dày cho ngài.
– Hả, tiểu Ngưu à! Cảm ơn cậu.

Phó cục trưởng Dương giơ tay lấy hộp thuốc, sau đó mở túi lấy ra hai tờ mười tệ tiền giấy trực tiếp đưa cho đối phương, cười nói:

– Không thể để cho cậu bỏ tiền được, nhiêu đó còn gì nữa không.

Mọi người trong Cục đầu biết phó cục trưởng Dương có bệnh bao tử, thỉnh thoảng sai Ngưu Khoa Cư ở phòng Nghiên cứu chạy việc cho nên đối với cảnh tượng này cũng không ai để ý.

Tiếu Lập Quân và Đội trưởng chi cục hình sự thành phố Liêu Dương Thân Lỗi lại để tâm. Chỉ có điều, ngay cả chút hoài nghi bọn họ cũng không dám tùy tiện hành động. Dù sao đối phương cũng là phó Cục trưởng cục Công an thành phố, thân là cán bộ cấp cục, có thể nói là thủ trưởng của bọn họ, không có căn cứ chính xác bọn họ không thể hành động.

Bọn họ không dám hành động nhưng có người dám, Lương Thần đã chờ cơ hội này rất lâu. Hắn đột nhiên tiến lên, nhanh như chớp bắt lấy cổ tên cảnh sát họ Ngưu. Không có phòng bị, y chỉ kịp kêu lên một tiếng cả người gần như quỳ rạp xuống đất.

Đột nhiên có biến cố, đội viên hình sự kinh đang chuẩn bị lên xe đều kinh ngạc. Phó Chi Viễn, Tiếu Lập Quân thầm nhủ Tiểu Lương thật thiếu kiên nhẫn, tùy tiện ra tay, nếu chẳng may phán đoán sai lầm thì ngay cả một đường sống cũng không có.

– Tiểu Lương, cậu làm gì?

Phó cục trưởng Dương không khỏi biến sắc, chỉ vào Lương Thần lớn tiếng nói. Khi đó Cục trưởng Bộ Khắc Kỷ, phó Cục trưởng Triệu Thanh Nham cùng đi tới, đều không hài lòng nhìn Lương Thần.

– Ông nói gì? Phó cục trưởng Dương?

Lương Thần chịu đựng cái đau ong ong sau gáy, nhìn đối phương với ánh mắt giễu cợt, dùng một chút sức lực khiến cảnh sát họ Ngưu đau đớn hô lên một tiếng, ngón tay không tự chủ được mở ra, hai tờ tiền lập tức rơi xuống mặt đất.

Phó cục trưởng Dương tiến lên một bước, giơ tay định lấy hai tờ giấy. Thình lình có người nhanh hơn một bước, giành trước hai tờ giấy. Bắt gặp ánh mắt Thân Lỗi, trong lòng y lập tức lạnh lẽo, xong rồi! Toàn bộ xong rồi!

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232