Con đường quan lộ

Phần 189
Phần 189: MẤT CHỨC

“Một tuần sau, cũng tức là ngày 5 tháng 10, Lương Thần nhận được quyết định xử phạt mới nhất”, hắn bị mất chức đại đội trưởng đội hình sự!

Hình phạt này, hoàn toàn làm tan nát tia hy vọng trong lòng Lương Thần. Hắn cảm thấy cay mắt, khô môi. Chuyện đến nước này, hắn mới phát hiện, hắn không hề kiên cường, bình tĩnh như hắn nghĩ. Hắn lấy vô số công lao trải thành lối đi tiến về phía trước, cái ánh hào quang hộ thân của vô số công lao của hắn, trong lúc này đã bị tan rã và phá hủy một cách vô tình.

Là mất chức không phải bị miễn chức, đây có nghĩa là trên tiền đồ của hắn sẽ phải để lại một vết dơ không thể xóa bỏ. Mà với vết dơ bị áp đặt như thế này, khiến hắn càng cảm thấy không cam lòng và không phục! Một lỗi sai nhỏ, có thể dễ dàng xóa sạch hết những công lao đã dùng máu tươi thậm chí dùng sinh mạng để đánh đổi. Nếu đổi lại là ai, đều cảm thấy vô cùng phẫn nộ!

– Sếp!

Tiểu Trác Tử, Diêu Tiểu Thuận và các nhân viên trong đội chen vào phòng làm việc của Lương Thần. Họ nhìn người đội trưởng đang cố tỏ vẻ bình tĩnh, trong lòng ai cũng thấy ngậm ngùi. Đôi mắt của Tiểu Trác Tử đỏ hoe, nắm chặt bàn tay nói:

– Đây là lỗi của tôi, dựa vào cái gì mà bắt sếp tôi phải gánh chịu, tôi sẽ đi tìm Cục trưởng Triệu!
– Quay lại…

Lương Thần uể oải hô lên. Phó đội trưởng Khương Bằng liền đưa tay kéo Tiểu Trác Tử lại, hung dữ nói:

– Có phải tên tiểu tử như cậu còn chê rắc rối gây ra chưa đủ nhiều đúng không?
– Nhưng, nhưng!

Tiểu Trác Tử đi rất lâu, cuối cùng ngồi xổm xuống, nghẹn ngào nói:

– Cũng tại em, cũng tại cái miệng của nợ của em lúc đó!
– Nói nữa anh sẽ đánh chết chú mày đó! Lương Thần lấy điếu thuốc ra châm, híp mắt nhìn vào biểu hiện hối hận của Tiểu Trác Tử, nói giọng khàn khàn:
– Anh đã nói rồi, chuyện đó chú mày không có làm sai. Chú mày ra dáng một chút đi được không? Đừng có hở chút là khóc bù lu bù loa, không giống đàn ông chút nào!

Dừng một chút, Lương Thần hút điếu thuốc nói thêm:

– Tôi biết mọi người cảm thấy bất mãn cho tôi, nói thật thì tôi cũng không phục, nhưng xử phạt cuối cùng cũng là xử phạt, đối với quyết định thống nhất của Lãnh đạo Cục, chúng ta vẫn phải phục tùng. Mấy ngày này tôi sẽ về điều chỉnh lại, các anh em cũng nên chuẩn bị cho tốt để nghênh đón đội trưởng mới! Thôi được rồi, tôi chỉ nói bấy nhiêu thôi, anh em giải tán đi!

Nói xong, Lương Thần đứng lên, trong lúc lấy chiếc mũ cảnh sát ở trên bàn lên, ánh mắt hắn lộ ra vẻ chán nản. Mắng thầm, làm mà uất ức như vậy, thôi thì từ chức cho xong!

Tại phòng làm việc của phó cục trưởng Triệu Thanh Nham, phó cục trưởng Trương Đống, chi đội trưởng Thân Lỗi, chi đội chính ủy Trương Quảng Thiện ngồi trên sofa phì phào khói thuốc, ai nấy đều trầm ngâm.

– Tôi thật không hiểu, rốt cuộc là cấp trên muốn làm gì? Chuyện nhỏ như vậy, có cần phải bắt thằng Lương gánh hình phạt nặng vậy không? Người Hàn Quốc cũng đâu có truy cứu nữa, ngược lại người mình thì lại háo hức như vậy…

Chi Đội trưởng Thân Lỗi oán giận trong bụng, rõ ràng là một cây mầm rất tốt, không bón phân tưới nước thì thôi, đằng này cứ lung lay làm cho nó chết. Nếu biết sớm, thà để Lương Thần an toàn lăn lộn ở Long Nguyên Tây Phong còn hơn! Điều người ta từ nơi xa xôi đến đây để rồi phải chịu sự uất ức như vậy!

– Tôi cũng nghĩ không thông! Tiểu Lương đến Cục của chúng ta đã ba tháng, biểu hiện thế nào trong lòng mọi người đều biết rõ, lập biết bao công lao, không khen thưởng thì thôi, lại còn phải gánh chịu hình phạt nặng như thế, điều này quả thật là không thể hiểu được.

Chi đội chính ủy Trương Quảng Thiện là người mưu trí trong đội, ngày thường trông có vẻ mềm yếu, nhưng trong chuyện này, y lại biểu hiện sự bất mãn mãnh liệt.

– Đây là ý kiến cấp trên!

Phó cục trưởng Triệu Thanh Nham và Trương Đống nhìn nhau với ánh mắt bất đắc dĩ. Quyết định xử phạt này, bề ngoài có vẻ như là ý kiến trong Cục, nhưng thực tế lại là chỉ đạo của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố. Hơn nữa, nói rõ hơn, có lẽ Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố cũng nhận chỉ đạo từ phía tỉnh! Triệu Thanh Nham và Trương Đống cũng cảm thấy kỳ lạ. Theo lý mà nói thì kết quả xử lý cuối cùng trong chuyện tranh chấp đêm hôm đó rất hoàn hảo, cũng như Thân Lỗi đã nói, người Hàn Quốc cũng không truy cứu, có vẻ như tỉnh và thành phố không cần thiết phải xử lý người dẫn đội ngày hôm đó là Lương Thần nặng như vậy!

– Lão Triệu, ông sắp xếp thời gian nói chuyện với Lương Thần đi, tôi lo hắn nghĩ không thông. Đặc biệt là thanh niên, càng dễ buồn bực!

Phó cục trưởng Trương Đống nhíu mày nói.

– Buồn bực cũng là lẽ tất nhiên.

Phó cục trưởng Triệu Thanh Nham có chút rầu rĩ nói:

– Ông để tôi đi nói chuyện sao? Nói thật với ông, da mặt của tôi đã dày hết cỡ rồi!
– Tôi để cho Tiểu Lương nghỉ phép, e là mấy ngày này, hắn cũng không có tâm trạng đi làm, thôi thỉ ở nhà nghỉ ngơi, cũng tiện thể điều chỉnh lại tâm trạng.

Chi Đội trưởng Thân Lỗi ở trước mặt hai cấp trên trút nỗi oán giận, cuối cùng cùng với người bạn nối khố chính ủy Trương Quảng Thiện cùng nhau rời khỏi.

Lương Thần toàn thân mệt mỏi trở về ngôi nhà ở khu Liên Hoa. Hắn nằm dài trên chiếc giường trong phòng sách, bất động. Hắn đã từng trải nghiệm qua chuyện bị đình chức khi ở Long Nguyên Tây Phong, nhưng lúc đó, hắn lại không nản chí giống như lúc này. Đời người đầy sóng gió, vấp ngã là chuyện thường, nhưng chỉ vấp ở một nơi, thì có điều không bình thường rồi. Lần trước là Chủ tịch thành phố Lam Quý Hữu lạm dụng quyền lực mưu đồ hãm hại hắn, nhưng lần này, lại là nguyên nhân gì? Nói một cách khác, lần này hắn phải gánh hình phạt nặng như vậy quả thật là không rõ ràng!

Về chiều, ba người Vương Phỉ Hạm, Diệp Tử Thanh, Diệp Thanh Doanh lần lượt về nhà.

Sau khi biết được chuyện Lương Thần bị cách chức, trong lòng ba người rất phức tạp. Một mặt cảm thấy đây là cơ hội tốt để khuyên Lương Thần từ chức, nhưng mặt khác, vì sự gánh chịu của Lương Thần mà cảm thấy bất bình, nhất là nhìn thấy biểu hiện buồn bã của Lương Thần, càng cảm thấy đau lòng.

Sau khi dùng cơm xong, Diệp Tử Thanh do dự mãi, cuối cùng lặng lẽ xuống dưới lầu gọi điện cho Lâm Tử Hiên. Bởi vì cô biết, hiện nay người có thể giúp được cho Lương Thần, chỉ có Lâm Tử Hiên.

Điện thoại được chuyển đi rất nhanh, nhưng mà ngoài dự kiến của Diệp Tử Thanh, người bắt máy không phải là Lâm Tử Hiên, mà là một vệ sĩ bên cạnh đối phương.

– Chủ tịch đột nhiên bệnh tình nguy kịch, nay đang điều trị tại bệnh viện nhân dân tỉnh!

Di động truyền đến giọng nói không có biến động của người vệ sĩ:

– Nếu như cô Diệp có việc gì, chỉ có thể là chờ Chủ tịch tỉnh lại thôi.
– Chủ tịch Lâm có nguy hiểm về tính mạng hay không?

Vốn dĩ rất ghét một người, nhưng mà lần này khi nghe tin về căn bệnh nguy kịch của Lâm Tử Hiên, Diệp Tử Thanh lại cảm thấy hơi lo lắng. Bởi vì bất kể Lâm Tử Hiên có mục đích gì, ít nhất hiện nay, đối phương là người duy nhất có khả năng giúp Lương Thần thoát khỏi khó khăn!

– Chuyện này. Rất khó nói, tôi cũng không thể cho cô câu trả lời chính xác!

Vệ sĩ thản nhiên đáp.

Cất di động đi, trong lòng Diệp Tử Thanh tràn đầy khúc mắc mà trước giờ chưa từng có. Nếu thật sự Lâm Tử Hiên đã chết, vậy có nghĩa là cô, Vương Phỉ Hạm, Lương Thần, sẽ không cần phải chịu sự khống chế và đe dọa của kẻ điên này nữa. Điều này xem ra là điều tốt, nhưng mà, đây phải chăng cũng có nghĩa là, cô sẽ không còn cớ và lý do gì để hưởng thụ những điểm nóng bỏng trên cơ thể và vòng tay ấm áp của người đàn ông đó nữa, cô phải hoàn toàn trả lại Lương Thần cho em gái mình!?

Nhưng mà cô liệu có thể làm được hay không?

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232