Con đường quan lộ

Phần 61
Phần 61: TỪ CHỐI

– Mình không giận đâu!

Diệp Thanh Oánh mỉm cười lắc đầu, sau đó nhìn mặt của Niếp Phong nói:

– Ninh Ninh chẳng qua chỉ đùa thôi, anh vừa rồi đã quá nặng lời, hãy xin lỗi cô ấy đi!
– Tại sao phải xin lỗi?

Thân thể Niếp Phong run nhè nhẹ, bất cứ ai cũng có thể thấy hắn đã tức giận đến cực điểm, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát.

– Bởi vì anh không thể thay mặt cho ý nguyện của em! Em không thấy Ninh Ninh nói gì quá đáng, anh cần gì phải phản ứng mạnh như vậy?

Đôi mắt sáng của Diệp Thanh Oánh nhìn đối phương, nhẹ nhàng nói:

– Ninh Ninh là chị em tốt của em, em không thể nhìn cô ấy phải chịu uất ức, cho nên, anh hãy xin lỗi đi!
– Ý của em là anh đã quá nhiều chuyện, đi xen vào việc của người khác sao? Hay là em muốn nói, ý của em cũng “xấu xa” giống như cô ấy đã nói!

Niếp Phong nắm chặt tay lại, lửa giận thiêu đốt khiến hắn không lựa chọn lời nói, thốt ra một câu nói khiến hắn phải hối hận cả đời.

– Niếp Phong, anh quá đáng rồi đấy!

Lưu Kim Đồng, Lộ Tuyền, Thân Giai Lệ ngồi xem nãy giờ, tức giận mắng. Nhất là Thân Giai Lệ, ban đầu cô rất coi trọng Niếp Phong, nhưng biếu hiện của hắn tối nay, thực sự khiến cô cảm thấy thất vọng. Việc Niếp Phong ghen cô có thể hiểu, nhưng chỉ vì ghen mà nói ra những câu làm người khác bị tổn thương như vậy, thì cũng không thể tha thứ được. Ngay cả là người có gia thế tốt, chấm điểm tác phong cũng hạng nhất, nhưng hai thứ ưu tú như vậy cũng đã bị phá tan không còn gì.

Diệp Thanh Oánh im lặng chừng nửa phút, đôi mắt sáng của cô xuất hiện đôi chút thất vọng. Hóa ra, đây chính là bộ mặt thật của người đàn ông này. Chỉ vì một câu đùa nhỏ nhặt không đáng kể, mà có thể nói ra câu nói độc ác như vậy! Cô và Niếp Phong tuy không có tình yêu, nhưng không có nghĩa là không có tình bạn. Hắn dù sao cũng là một trong số ít bạn nam của cô. Nhưng hiện giờ, dường như tình bạn ấy cũng không còn!

Trấn tĩnh lại sự dao động trong lòng, Diệp Thanh Oánh vô cùng bình tĩnh nói: T…

– Anh Niếp Phong, em có thể hiểu được sự tức giận của anh, nhưng, em không thể tha thứ chuyện anh đã nói những câu xúc phạm đến em và bạn của em! Cho nên, mời anh về cho, từ nay về sau, em không quen anh, anh cũng không biết em!
– Nhất định em sẽ phải hối hận!

Niếp Phong nhìn Diệp Thanh Oánh bằng đôi mắt đã đỏ lên vì giận rồi lớn tiếng nói một câu, sau đó đứng dậy đi thật nhanh ra khỏi nhà hàng.

Lương Thần không biết rằng, vì một cuộc điện thoại của mình mà khiến cho ba người có xung đột kịch liệt như vậy. Hắn đang ngồi trong xe cảnh sát, miệng vừa ngậm điếu thuốc vừa nghe Trịnh Quân gào thét tưởng như nát tim rách phổi: “Tôi yêu… tôi yêu…”, nhìn đồng hồ, chín giờ kém, sắp đến giờ Lan Nguyệt tan học.

Đúng lúc này, chiếc di động trước mặt bỗng reo vang. Nhìn số điện thoại, Lương Thần liền tắt nhạc, bực bội nhấc máy. T T…

– Sếp Lương, không biết anh có thời gian không, chúng ta cùng đi uống vài chén!

Giọng nói trong điện thoại, đúng là giọng của một trong Tây Phong nhị vương Điền Văn Bưu. Lúc này giọng điệu của Điền Văn Bưu vô cùng cung kính giống như một đứa cháu trai khiến Lương Thần đang nghe điện thoại ngẩn ngơ một lúc.

– Tôi đang đợi em tôi tan học, hay để hôm khác đi?

Lương Thần trả lời. Đây là thời buổi rối ren, hắn thật sự không có tâm trạng ngồi uống rượu với Điền Văn Bưu.

– Ôi, sếp Lương, anh Lương, anh là đại ca của tôi, cho đứa em trai này chút thời gian đi, em trai này có chuyện quan trọng muốn nhờ. Nếu anh không đến, tôi đành phải tự mình đến chỗ anh thăm hỏi thôi!

Giọng của Điền Văn Bưu trong di động giống như đưa đám vậy.

– Nhất định phải là hôm nay sao?

Lương Thần bị giọng điệu khoa trương của đối phương làm hoảng sợ, trong lòng nói chị cả của mày là một Trưởng phòng ở Ban tổ chức Cán bộ Thành ủy, chị hai là Phó Chủ tịch huyện ta, đều là những nhân vật lớn tiếng tăm lừng lẫy, mày có chuyện gì mà phải cần đến tao chứ?

– Qua điện thoại khó nói rõ được, lúc gặp mặt sẽ bàn sau, anh Lương, bây giờ anh nói đi, anh đến hay để tôi đi?

Giọng nói của Điền Văn Bưu lộ ra vẻ du côn, không đạt được mục đích thì nhất định không bỏ qua.

– Tôi sợ anh, nửa giờ nữa có được không, em gái tôi đã tan học, để tôi đưa con bé về nhà đã!

Lương Thần bất đắc dĩ đành hạ giọng trả lời.

– Không cần đâu, để em gái anh đi cùng đi, chuyện này cũng còn phải đợi em gái anh gật đầu mới được!

Điền Văn Bưu nghe xong vội nói.

– Tôi hiểu rồi, anh muốn nói với tôi về chuyện của Chu Tiểu Tùng?

Vừa nghe nhắc tới Lan Nguyệt, trong đầu hắn bất chợt nghĩ tới. Sau khi nhớ ra Điền Văn Phẩm chính là vợ của Trưởng phòng Văn hóa huyện, lập tức hiểu ra lý do Điền Văn Bưu ăn nói khép nép như vậy.

– Đúng vậy, anh Lương, nhà chị ba tôi chỉ có một đứa cháu mà nó lại phải vào tù. Anh nghĩ xem, chị tôi làm sao sống nổi đây!

Điền Văn Bưu nói vô cùng có tình, dường như chỉ cần Chu Tiểu Tùng phải chịu tội, chị ba của hắn cũng tự sát vậy.

– Chuyện này vốn không có khả năng thay đổi, Viện kiểm sát đã đưa đi công tố, chẳng lẽ anh muốn em gái tôi thừa nhận đã vu cáo phải không?

Lương Thần lạnh lùng hừ một tiếng. Một khi đã đưa đi khởi tố, thì không thể rút đơn kiện, nếu rút đơn kiện, có nghĩa là người bị hại thừa nhận mình đã vu cáo hãm hại người khác, trái lại còn phải gánh trách nhiệm hình sự.

Chuyện này coi như là bị khởi tố và tự mình khởi tố rõ ràng khác nhau. Hắn không phải kẻ ngốc, sao có thể làm chuyện ngu xuẩn như vậy!

– Không phải, anh Lương, anh hiểu lầm rồi! Tôi biết em gái anh phải chịu nhục, tôi cũng không nghĩ anh phải rút đơn kiện. Chị cả, chị hai, chị ba tôi và Trưởng ban Hứa của Huyện ủy đã cùng nói chuyện, anh xem có thể thông cảm cùng chúng tôi thỏa thuận một hiệp định ngầm, chúng tôi nhất định sẽ đền bù mọi phí tổn, còn em gái anh thì nộp đơn cho Viện kiểm sát đề nghị giảm án cho Hứa Hải và Chu Tiểu Tùng. Như vậy có thể giảm án cho Hứa Hải và Chu Tiểu Tùng!

Đây là cách bất đắc dĩ sau khi Trưởng ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy Hứa Quốc Thụy và ba chị em họ Điền cùng nhau bàn bạc. Theo phỏng đoán của các cô ấy, Hứa Hải và Chu Tiểu Tùng sẽ bị kết án ba năm trong tù. Nếu có đơn xin giảm án của Lan Nguyệt, cộng với Hứa Quốc Thụy, ba chị em họ Điền tác động thêm một chút, nhất định sẽ xử phạt nhẹ, nếu mọi chuyện thuận lợi, bản án sẽ được thu ngắn lại còn một năm. Sau đó lại tìm người bảo lãnh hầu tòa, thì Hứa Hải và Chu Tiểu Tùng có thể thoát được nỗi khổ phải vào tù.

– Chuyện này không thể thương lượng được!

Lương Thần lạnh lùng từ chối. Sai lầm như vậy hắn sẽ không phạm phải hai lần, trong lòng hắn, đã chán ghét hành vi đê tiện của Hứa Quốc Thụy và đám tay sai đến cực điểm rồi. Các vị lãnh đạo nói rất đúng, đối với người như Hứa Quốc Thụy, đắc tội chính là đắc tội, không hề có chút cơ may sống nào. Đừng nhìn vẻ bề ngoài giống như một đứa cháu trai hiện giờ, một khi qua được thời kỳ nguy hiểm, không biết y sẽ dùng thủ đoạn nào để trả thù đây!

– Sếp Lương, từ chối như vậy thật quá tuyệt tình, tôi biết anh có thế lực đằng sau, nhưng rồng mạnh không đè được rắn địa phương, anh không thể giơ cao đánh khẽ, thả cho cháu trai tôi một con đường sống?

Trong di động, giọng nói của Điền Văn Bưu vô cùng không vui, hắn không nghĩ rằng Lương Thần sẽ không nể tình như vậy.

– Tôi đã bỏ qua một lần. Lúc ấy chỉ muốn dạy cho cháu trai anh và công tử của Trưởng ban Hứa một chút, nên không báo án, nhưng các người đã đáp lại tôi như thế nào? Thông đồng với Phó hiệu trưởng trường trung học, Phó viện trưởng bệnh viện ngụy tạo chứng cứ, vu cáo hãm hại tôi ngang nhiên xâm nhập vào trường học, hành hung đánh người. Đánh nhau với hai học sinh giỏi, có phẩm chất tốt của trường, khiến chúng bị thương nặng! Lòng tốt của tôi bị cắn ngược lại một cái, tôi muốn hỏi anh một câu, nếu là anh, hiện giờ anh sẽ làm thế nào? Lại cho người đã cắn ngược lại mình một cơ hội nữa à?

Lương Thần dùng giọng điệu châm chọc hỏi ngược lại.

Điền Văn Bưu lập tức nghẹn lời. Đúng thế, theo đạo nghĩa mà nói, lúc ấy Lương Thần không hề báo án, là đã nể mặt hắn và Hứa Quốc Thụy. Nguyên nhân là do Hứa Quốc Thụy không biết phân biệt phải trái, hơn nữa lại còn kéo theo cả anh rể Chu Nguy của hắn. Hắn biết rõ Lương Thần là ai, nhưng anh rể Chu Nguy của hắn thì không biết rõ lắm. Vì thế mới có chuyện thông đồng ngụy tạo bằng chứng vu cáo cho Lương Thần!

Hôm nay khi Trưởng ban Hứa tới, đúng lúc hắn cũng có mặt, vừa nghe chuyện, hắn lập tức liền nghĩ. Đến cả Lý Bân cũng phải khách khí với Lương Thần, nhà họ Điền của hắn dựa vào cái gì mà muốn chống lại người ta? Hơn nữa trong chuyện này, quả thật là bọn hắn đuối lý rồi! Cố gắng không chống lại Hứa Quốc Thụy, nhưng cố ý cho Hứa Hải và Chu Tiểu Tùng lại là chuyện khác. Cho nên mấy người bàn bạc một hồi, cuối cùng quyết định ban đầu để hắn đi nói chuyện với Lương Thần.

– Sếp Lương, tôi biết chúng tôi đã làm chuyện không phải. Anh rể tôi Chu Nguy vốn không quen biết anh!

Điền Văn Bưu ngượng ngùng nói.

– Tôi không nói chuyện không cần thiết, tóm lại, việc này không thể thương lượng!

Lương Thần dùng giọng điệu vô cùng cương quyết nói:

– Nếu các người có quan hệ, có thể đi nhờ vả người khác, còn nếu muốn em tôi viết văn bản gì đó, tốt nhất đừng nghĩ đến chuyện đó. Được rồi, em tôi đã tan học, tôi tắt máy trước!

Nói xong, Lương Thần cúp điện thoại.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232