Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 94
Phần 94

– Tiểu Đinh đến rồi à, ăn điểm tâm chưa? Ăn chút gì đi nhé?

Tiêu Hồng theo cùng chồng nói chuyện ở bên trong, cô cảm nhận được lần này chồng mình thành công lên chức nhờ sau lưng lưng có sự chống đỡ, đương nhiên cô biết là có phần của Đinh Nhị Cẩu đưa đến tác dụng, cho nên giờ đây mỗi lần Đinh Nhị Cẩu đến nhà, thì thái độ đã rõ ràng cải thiện khác xa lúc trước.

Trong ánh mắt của cô, đối với loại người hữu dụng, cô có thể quên đi địa vị cao quý cùng tôn nghiêm của mình để kết giao, nhưng đối với người vô dụng, thì cô lại khinh thường coi thường rất rõ ràng đấy.

– Thôi được rồi. Em đã ăn no…

Đinh Nhị Cẩu lễ phép cười cười nói, dù gọi Thạch Ái Quốc là chú, nhưng Tiêu Hồng còn quá trẻ để hắn xưng hô khác đi, hắn đến khu ghế sa lon cầm lên một tờ báo làm bộ xem.

Bất chợt hắn ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một ánh mắt giết người đang nhìn mình, đó là Thạch Mai Trinh, rất hiển nhiên vừa rồi nàng chứng kiến thấy Đinh Nhị Cẩu đang nhìn lén vào giữa háng của Tiêu Hồng với ánh mắt bị thu hút hấp dẫn, cho nên nàng biểu lộ cực kỳ hung hãn.

Đinh Nhị Cẩu giả bộ tự mình xem báo, nhưng trên báo chí viết cái gì, một chữ hắn cũng đều không có nhìn thấy, hiện tại hắn đang hối hận đã cùng với Thạch Mai Trinh quan hệ, bởi vì đây là dính đến chuyện riêng gia đình của bí thư, cũng như hắn vừa rồi mới cảnh cáo Hồ Hải Quân, nhưng thật không ngờ chính hắn lại tự mình vùi lấp càng sâu.

– Bí thư, cái này là kế hoạch của hôm nay, chú xem qua một chút, có cần sửa chữa gì không?

Đinh Nhị Cẩu căn cứ vào tình hình việc nào quan trọng, định ra hành trình hôm nay, in ra đưa cho Thạch Ái Quốc xem.

– Ừ, cứ theo kế hoạch này, chỉ thay đổi một chút, khu công nghiệp đang phát triển không đi, từ giờ đến cuối năm, nơi đó đâu có cái gì để chú ý, thời gian sau ngập lụt khôi phục chưa kịp đâu rồi, không có gặp thì bọn họ cũng đến tìm tôi để vòi tiền hổ trợ, bỏ mục này đổi qua cái khác đi…

– Vâng cháu sẽ sắp xếp lại chương trình…

Đinh Nhị Cẩu tiếp nhận tờ giấy định rời khỏi trước.

– Chờ một chút… Tiểu Đinh, có phải cháu là người ở TP Bạch Sơn? Trước ở chỗ nào vậy?

– Cháu là người của trấn Lâm Sơn, huyện Hải Dương thuộc TP Bạch Sơn, có chuyện gì vậy bí thư?

Đinh Nhị Cẩu dừng lại ngạc nhiên hỏi.

– Vậy cháu có biết La Bàn Hạ không? Là phó bí thư của TP Bạch Sơn…

– Vâng cháu có biết, nhưng ông ấy thì không biết cháu.

– Há, cũng đúng thôi… vì chức vụ của cháu và ông ta chênh lệch quá xa, mọi người ở TP Bạch Sơn đánh giá về người này như thế nào? Cháu có biết không vậy?

– Về chuyện này cháu không rõ ràng lắm, nhưng theo cháu biết được thì ông ấy là bí thư của Ban kỷ luật thanh tra chuyên trách phó bí thư TP Bạch Sơn, lúc đó cháu đang ở huyện Hải Dương, thời điểm đó bí thư huyện ủy Trịnh Minh Đường gặp chuyện không may cũng là lúc La Bàn Hạ tự mình giám sát vụ án…

– À… thì ra là vậy…

Đinh Nhị Cẩu trong đầu suy nghĩ, xem ra thì lời nói của La Gia Nghi không sai, hẳn là trên tỉnh đã có quyết định cho nên Thạch Ái Quốc mới hỏi mình như vậy, nhất định là ông ta cũng đã biết trên tỉnh an bài xong rồi.

– Được rồi cháu đi lo công việc đi… một tiếng đồng hồ sau gặp lại…

Thạch Ái Quốc dung tay bóp trán mình, xem ra chuyện trên tỉnh đưa La Bàn Hạ đến Hồ Châu làm phó bí thư làm cho Thạch Ái Quốc rất là đau đầu.

Cho đến bây giờ thì Đinh Nhị Cẩu vẫn chưa có tha thứ cho cô, nhưng là Trịnh Hiểu Ngãi cảm thấy bằng sự kiên nhẫn của mình, chuyện này cô nhất định sẽ hóa giải được, cô biết lực hấp dẫn thân thể của mình đối với Đinh Nhị Cẩu như thế nào, Tưởng Văn Sơn đã bị điều đi rời khỏi Hồ Châu, đối với cô mà nói thì ông ta đã là ngoài tầm tay với, cô hoàn toàn có thể sắp xếp lại cuộc sống của mình tốt hơn, nhưng mới đây trong lúc đang tắm rửa, một bàn tay của cô đang ve vuốt dọc theo khe thịt cái âm hộ của mình mà thầm thèm khát tưởng tượng đến cây dương vật to lớn của Đinh Nhị Cẩu, thì chỉ một cuộc gọi điện thoại của Tưởng Văn Sơn gọi đến đã làm cho tất cả sự tưởng tượng của cô như đều tan vỡ.

Thật ra thì Tưởng Văn Sơn cũng không có nói gì nhiều, chỉ đề nghị cô đi một chuyến lên trên tỉnh, cô đương nhiên biết rõ Tưởng Văn Sơn muốn cô lên tỉnh là có ý gì, vốn tưởng rằng cùng với lão này mọi chuyện đã đến hồi kết thúc, nhưng thật không ngờ lão ta vẫn nhớ không quên, căn bản là lão không muốn buông tha cho cô, lúc này trong nội tâm cô thật là buồn nôn, cô liển cự tuyệt dứt khoát, vì cô không còn muốn lén lút với lão nữa…

Đối với Trịnh Hiểu Ngãi mà nói, cô biết thời đại mà Tưởng Văn Sơn khống chế đã qua, lão không còn có khả năng khống chế cô cả đời nữa, cho nên cô muốn cuộc sống của mình từ nay về sau an ổn, không bị bất luận người nào khống chế bài bố, trừ phi là cô cam tâm tình nguyện.

– Xin anh đừng có quấy rầy cuộc sống của em nữa, chuyện của em cùng anh cũng đã chấm dứt, từ nay em không còn muốn gặp lại anh…

Nói xong, Trịnh Hiểu Ngãi liền cúp điện thoại cuộc gọi của Tưởng Văn Sơn.

Sau khi lên tỉnh nhậm chức Phó chủ tịch công đoàn tỉnh, Tưởng Văn Sơn vẫn đang tích cực tìm mọi cách để tái nhậm chức như trước kia, ông ta cũng biết nếu muốn làm người đứng đầu một địa phương thì đó là nói chuyện hoang đường viển vông, nhưng hiện nay dựa theo mối quan hệ với La Minh Giang, để mà làm người đứng đầu một ban ngành béo bở thì Tưởng Văn Sơn thấy vẫn còn có cửa, cho nên lá gan của Tưởng Văn Sơn cũng dần lớn lên lại…

Do đó ông ta lại nhớ tới tại TP Hồ Châu còn có một người đàn bà xinh đẹp cuồng nhiệt như lửa nóng trong chuyện giao hoan khiến cho người đàn ông nào đã quan hệ với nàng thì không bao giờ có biết chán, ông đã có mục đích an bài sắp xếp…

Tuy mối quan hệ với La Minh Giang rất là tốt đẹp, nhưng vẫn còn cần những người khác giúp đỡ nói chuyện thì mới có thể thành công những việc dự định sắp tới, cho nên Trịnh Hiểu Ngãi chính là một lá bài mỹ nhân kế tốt nhất…

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183