Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 141
Phần 141

– Dương Lộ… đây chính là địa bàn quê nhà của cô rồi, ráng làm chủ nhà tận tình đấy nhé.

Đinh Nhị Cẩu lúc này đã cầm lái nói với Dương Lộ.

– Bâng… Đinh phó cục trưởng, nếu anh không chê, xong chuyện này, tôi mời anh ăn cơm, nếu ăn bên ngoài không quen, về nhà của tôi cũng được, Thanh Hà huyện gần bên Đại Thanh Hà, mà Đại Thanh Hà lại liên thông với trấn Yên Vũ hồ cho nên tại đây thức ăn ngon nhất chính là cá, mẹ tôi làm cá ăn ngon cực kỳ, cha tôi thường khen mẹ tôi trình độ có thể mở một quán chuyên về các món cá được rồi.

Dương Lộ dọc theo trên đường này đều không nói lời nào, bởi vì chuyện đang xảy ra như vậy lại phát sinh tại quê nhà của mình, thật sự là làm cho nàng có cảm giác mất mặt xấu hổ.

– Thật sao? Nghe cô nói thế là tôi đã muốn ăn một lần cho biết đấy…

– Vâng… Đinh phó cục trưởng, để tôi gọi điện báo cho mẹ biết, để chuẩn bị trước một chút.

Dương Lộ tưởng thật, cũng có thể lý giải được, nếu mời được phó cục trưởng tới nhà mình ăn bữa cơm, như vậy cũng có được cỡ nào mặt mũi, hơn nữa câu nói của Hà Minh Huy trước đó cứ vẫn luôn quanh quẩn trong tâm trí của nàng, vì mình chưa biết có thể được ở lại cục công an thành phố Hồ Châu công tác hay không, thì Đinh phó cục này là một người lãnh đạo trực tiếp, rất là trọng yếu có thể can thiệp vào vấn đề này.

– Từ từ để xem tình huống cái đã, vẫn chưa biết chuyện này có xử lý được không đây này…

Nói xong Đinh Nhị Cẩu liếc nhìn qua kính chiếu hậu phía sau, thì Lý Quế Chi đang cùng ngồi chung với hai cô con gái.

Nếu tình huống bọn họ tố cáo là thật, tại huyện Thanh Hà e rằng phải làm lớn chuyện một phen, hắn ở tại TP Hồ Châu không tiện động tay động chân, thế thì hành động tại vùng nông thôn vây quanh thành phố cũng là một lựa chọn tốt.

– Chị à… chị nói hắn có thể giúp cha được thả ra không vậy?

So với Đường Thu Nhiên lớn mật đanh đá, thì em gái Đường Đông Nhiên rụt rè nhút nhát, cho nên không nói lời nào, đến lúc này mới vào tai chị mình hỏi nhỏ.

– Chị cũng không biết, nhưng ít ra thì chị thấy con người hắn cũng không tệ lắm.

– Ừ… nói chị cho rằng hắn có thể giúp cha đi ra, thì chúng ta lấy cái gì mà cảm tạ hắn, có cần phải trả tiền không?

Đường Đông Nhiên lại lo lắng hỏi.

– Chị cũng không biết, đến lúc đó rồi tính sau.

Đường Thu Nhiên thấp giọng nói, kỳ thật trong lòng nàng cũng không thấy chắc chắn, tuy nhiên nhìn bề ngoài thì có thể Đinh phó cục trưởng này là một quan tốt, nhưng nàng không biết người ta muốn cái gì, bây giờ quan viên, có mấy người cam tâm tình nguyện làm việc không công cho dân chúng đâu, huống chi chuyện của mình khó giải quyết như vậy…

Các nàng tuy nói chuyện rất nhỏ, người khác có thể nghe không được, nhưng đối với lỗ tai chó của Đinh Nhị Cẩu linh mẫn khác với người bình thường cũng giống như là lỗ mũi chó của hắn vậy, cho nên hai chị em to nhỏ hắn đều nghe được rõ ràng…

Đinh Nhị Cẩu chạy xe dưới sự chỉ dẫn đường đi của Dương Lộ, trực tiếp chạy đến phân cục công an huyện Thanh Hà, sau khi vào cổng tốc độ cũng không có giảm cứ lao nhanh vào, tuy đây cũng là xe cảnh sát, nhưng cảnh sát bảo vệ cổng vẫn giật mình hết hồn, liền bám theo sát xe đang chạy vào sân.

– Mấy người là là đơn vị nào đến đây?

Cảnh sát bảo vệ cổng tiến lên hỏi.

– Chúng tôi là người của cục công an thành phố, phân cục trưởng đang ở lầu mấy?

Dương Lộ xuống xe trước hỏi, khoan hãy nói, nàng tuy chưa có biên chế chính thức cảnh sát, nhưng khí thế của Dương Lộ vẫn có thể đè ép người đấy.

Đinh Nhị Cẩu đẩy cửa xe ra mỉm cười, nhìn thấy bộ dạng Dương Lộ, nghĩ thầm đây đúng là một hạt giống tốt thích hợp làm cảnh sát, qua mấy năm nữa nói không chừng nàng có thể một mình đảm đương một phía rồi.

– Chị Lý, các người cứ ngồi im trong xe đừng xuống, đợi lát nữa tôi sẽ gọi sau.

– Vâng… Đinh phó cục trưởng, chúng tôi nghe theo lời cậu.

Lý Quế Chi ngồi ở đằng sau ôm thật chặt hai cô con gái của mình, tại nơi đây cô đã từng đến không chỉ một lần, cho nên từ bên trong nội tâm đã sinh ra một cảm giác sợ hãi.

Đúng lúc này, theo ở phía sau xe cũng lục tục vào thêm vào thêm vài chiếc nữa, phân cục công an huyện Thanh Hà đại viện không lớn lắm, có mấy chiếc cảnh sát đang đậu ngay ngay ngắn ở trong góc, chỉ có xe của Đinh Nhị Cẩu cùng mấy chiếc xe đằng sau mới tới là đậu ngang trong sân, với lại lúc Đinh Nhị Cẩu chạy xe vào còn là thắng gấp, vì thế gây nên động tĩnh trong phân cục công an huyện Thanh Hà không nhỏ.

– Bên ngoài chuyện gì xảy ra?

Lãnh đạo phân cục công an huyện Thanh Hà đang ở trong phòng họp, cục trưởng Dương Gia Hà nghe được tiếng động trong sân, liền chau mày hỏi.

– Cục trưởng, trong sân vừa chạy vào mấy chiếc xe, không phải của chúng ta, trong đó có một chiếc xe của viện kiểm sát thành phố.

Bên cạnh có người đứng lên nhìn ra ngoài rồi nói.

– Xe của viện kiểm sát thành phố?

Dương Gia Hà cũng đứng lên, đến bên cạnh cửa sổ nhìn ra phía ngoài.

Cuộc họp hôm nay là đề tài thảo luận chỉ có một, đó chính là bọn họ vừa mới biết rõ vợ con của Đường Quý Hòa lên cục công an thành phố khiếu oan, cho nên bọn họ đang bàn biện pháp ứng phó nếu thượng cấp chất vấn, mà điều đầu tiên là đem người khiếu oan trở về.

Nhưng cuộc họp cho đến bây giờ thương lượng chưa ra kết quả, thì bên ngoài ồn ào chuyện phát sinh đã cắt đứt cuộc họp.

– Cục trưởng… cục trưởng, Đinh phó cục trưởng cục công an thành phố và người của viện kiểm sát đến.

Mọi người trong phòng họp còn chưa kịp phản ứng, thì một cảnh sát văn phòng hốt hoảng chạy vào báo cáo.

– Không ra gì cả, không biết gõ cửa sao?

Dương Gia Hà khiển trách.

– Tại vì… tại vì…

– Thôi… cút ra ngoài.

Dương Gia Hà bực mình đuổi thẳng tên cảnh sát văn phòng.

– Khẩu khí thật lớn a, Dương cục trưởng muốn ai cút ra ngoài vậy?

Đinh Nhị Cẩu vừa vặn đi theo lên trên lầu, vừa mới đi đến đầu bậc thang, thì nghe được trong phòng họp truyền ra t tiếng chửi bới, cho nên ngay sau đó hắn liền bước tới tiếp nối câu chuyện Dương Gia Hà.

– Cậu là…

Thật ra thì Dương Gia Hà đã đoán được đây là ai, nhưng gã chưa thấy qua Đinh phó cục trưởng, gã cũng chưa có đi lên thành phố họp, cho nên không biết Đinh Nhị Cẩu, nhưng nhìn thì thấy quen mặt, giống như đã từng đã gặp nhau ở nơi đâu rồi vậy.

– Tôi tên Đinh Trường Sinh, là phó cục cục trưởng công an thành phố Hồ Châu, được phân công quản lý văn phòng tiếp dân khiếu oan cùng chi đội giám sát cảnh sát, vừa mới lên đảm nhiệm, thì liền gặp một bản án khó giải quyết, cho nên cố tình đến nơi đây gặp các vị xin thỉnh giáo một chút, nên phải làm cái gì bây giờ?

Đinh Nhị Cẩu trên mặt sương lạnh nói.

Trong phòng họp tất cả đều đứng lên chào, mọi người đã biết được lý do Đinh phó cục trưởng tới nơi này, có thể là liên quan đến phân cục công an huyện Thanh Hà…

– À… là Đinh phó cục trưởng, tôi gọi là Dương Gia Hà, là phân cục trưởng huyện Thanh Hà, hoan nghênh lãnh đạo đến thị sát huyện Thanh Hà, mọi người vỗ tay hoan nghênh.

Dương Gia Hà phản ứng liền thay đổi rất nhanh, nói xong liền dẫn đầu vỗ tay, lập tức trong phòng họp tiếng vỗ tay rền vang như sấm…

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183