Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 33
Phần 33

Trong bệnh viện, Chu Hồng Diễm nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu lại bị đưa vào, quả thực trong long nàng vui vẻ, trong lòng nghĩ thầm, thằng này làm gì mà có duyên với bệnh viện vậy chứ, mới đi ra ngoài vài ngày, lại bị đẩy vào đây.

Đinh Nhị Cẩu lúc này đang làm giải phẫu, đạn sung tự chế của tên đầu trọc không phải là đạn thường, mà là đạn bi chùm, phát súng kia, nếu không có đống đồ cận tường cản lại, có thể Đinh Nhị Cẩu bây giờ cũng đã quang vinh anh dũng hy sinh rồi, bởi vì phát súng kia bắn ra ra không phải là một viên đạn, mà là một chùm bi thép, trên cánh tay trái Đinh Nhị Cẩu bị trúng đến bốn viên bi thép.

– Bác sĩ, cẩn thận chứ cánh tay này tàn phế… tôi chưa có cưới vợ đâu đấy.

Đinh Nhị Cẩu lựa chọn cách gây tê cục bộ, chứ không có gây mê toàn thân, cho nên có thể nhìn thấy bác sĩ tại trên cánh tay của mình mổ xẻ trên cơ bắp để gấp ra những viên bi thép.

– Không có việc gì, cậu có vận khí tốt, bốn viên bi thép toàn bộ đều ghim vào vào cơ bắp, không có viên bi nào thương tổn đến xương cốt, bất quá ít nhiều gì cũng là ảnh hưởng tới cánh tay, cũng may nếu thương tổn trên thân thể tìm ra vị trí một viên bi thép cũng không phải là được ngay đâu.

– Ưm… vậy là sẽ không tàn phế?

– Không có việc gì, không ảnh hưởng đến việc cưới vợ.

Bác sĩ cười nói, tại trên cánh tay của Đinh Nhị Cẩu, rốt cuộc cũng tìm được một viên bi thép cuối cùng…

Việc giải phẫu cũng không phức tạp gì lắm, nhưng vết thương do đạn bắn thì phải xử lý thận trọng, bởi vì một viên đạn xuyên qua vào lớp da, trong quá trình xâm nhập cơ bắp, thường thường sẽ khoan thủng phá hư đối với cơ bắp, nếu nghiêm trọng bị thương tổn nặng thì dễ làm cho hoại tử, đây cũng là quy trình chặt chẽ khi điều trị vết thương bị đạn bắn.

Mãi hai tiếng đồng hồ sau, Đinh Nhị Cẩu mới được đẩy ra khỏi phòng giải phẫu, bên ngoài đã đầy ấp người, Đỗ Sơn Khôi thì không cần phải nói, Trọng Hải và Đào Thành Quân cũng tới, Đinh Nhị Cẩu liếc mắt nhìn thấy hai người đang nói gì đó, khi vừa nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu, lập tức đình chỉ việc trao đổi với nhau.

– Thế nào bác sĩ, không có sao chứ?

Tiểu Hàn chẳng cần để ý tới ai, liền lại gần bác sĩ hỏi han ân cần.

– Không có việc gì, bệnh nhân cần nghỉ ngơi vì bị mất máu khá nhiều, có thể cũng mau sớm khôi phục.

Đào Thành Quân tiến lên cầm tay phải Đinh Nhị Cẩu nói:

– Trên tỉnh sẽ có người xuống, chủ tịch không đi thăm cậu được, cho nên không thể tự mình đến, nhưng chủ tịch có nhờ tôi chuyển lời cho cậu: “Những gì cậu làm cho ông ấy, thì ông ấy sẽ không quên đâu…”

Đào Thành Quân nhỏ giọng nói, hiển nhiên là không muốn người khác nghe thấy.

Đinh Nhị Cẩu nghe được Đào Thành Quân nói như vậy, liền hiểu được chuyện này khả năng Thạch Ái Quốc đã trao đổi với Đào Thành Quân rồi, cũng khó trách, dù sao Đào Thành Quân mới là người quản gia chính thức của Thạch Ái Quốc, nếu như trước kia Thạch Ái Quốc nói như thế, Đinh Nhị Cẩu nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt, nhưng sau khi trải qua chuyện này, hắn suy nghĩ đến chuyện vì sao Thạch Ái Quốc đột nhiên rơi xuống nước, đem Tương Văn Sơn phải thay thế lên trước sân khấu chống lũ, làm cho hắn đã cảm thấy vị lãnh đạo này kín đáo và giỏi về tâm kế đến như thế nào…

Đinh Nhị Cẩu thở dài, làm cộng sự với một lãnh đạo như vậy, thật sự là phải vô cùng thật cẩn thận, không biết khi nào thì mình sẽ trở thành quân cờ trong tay ông ta, nghĩ đến chuyện về sau này, trong lòng hắn không khỏi cảm khái.

– Trưởng thư ký, em đã không sao rồi, nhờ anh báo lại với chủ tịch, em sẽ làm tốt công tác của mình, không cần lo lắng.

– Ừ… thôi cậu nghỉ ngơi, tôi đi trước, lần khác sẽ tới thăm. À… lãnh đạo cũ Trọng Hải của cậu cũng tới rồi, các người nói chuyện với nhau đi.

Nói xong Đào Thành Quân hòa Đinh Nhị Cẩu nắm tay, rôi ông ta đứng dậy rời khỏi ngay.

Tiểu Hàn đương nhiên là biết Trọng Hải rồi, năm đó chẳng qua là Trọng Hải gặp vận hạn, chứ không thì bây giờ Trọng Hải tệ lằm thì cũng đã làm bí thư huyện ủy rồi, nhưng chuyện kia thì không có nhiều người biết, cho nên thời gian cũng đã bắt đầu phủ đầy bụi rồi, vừa nhìn thấy Trọng Hải, Tiểu Hàn vẫn có chút chột dạ, vì thế nàng đứng cách xa xa.

– Này, cùng Tiếu Hàn có liên quan đến nhau hả?

Trọng Hải không có hỏi thương thế của Đinh Nhị Cẩu, nhưng lại hỏi tới mối quan hệ của Đinh Nhị Cẩu và Tiểu Hàn, ở trong lòng Trọng Hải, người đàn bà này cũng không phải là người hiền lành, cho nên khi thấy Đinh Nhị Cẩu vì cứu nàng cho nên mới bị thương, trong giọng nói không khỏi có chút trách cứ.

– Là do em tìm đến chị Tiếu Hàn, để nhờ điều tra vụ con số thật sự của dân chúng tử vong trong cơn lũ vừa rồi của TP Hồ Châu, để so với số giấu diếm mà thành phố đã báo, chuyện là như vậy. Liên quan đến cấp thành phố, ngoại trừ chị Tiếu Hàn, thì còn ai dám ra mặt, nhưng cho dù là Tiếu Hàn, thì Tương Hải Dương cũng dám phái người đến bắt cóc, nếu thay đổi là người phóng viên khác, em đoán chừng rất có thể là phải đào hố chôn xác rồi.

Đinh Nhị Cẩu tức giận nói.

– Cậu chắc chắn là người của Tương Hải Dương?

– Vâng… tên bắt cóc Cát Hổ, tên này em đã gặp qua không chỉ một lần, hắn đã từng theo dõi Cố Hiểu Manh con gái của cục trưởng cục tổ chức cán bộ thành phố (đổi tên chức danh) ai cũng biết hắn là người của Tương Hải Dương, và chuyện này cùng với Tương Văn Sơn cũng có liên quan, mười phần Tương Hải Dương là kẻ sai khiến, còn Tương Văn Sơn có khả năng là ngầm hiểu.

– Cho nên việc Tiểu Hàn điều tra chuyện này, chẳng qua là tung hỏa mù, mục đích chính của cậu là đem mọi chuyện làm cho Tương Văn Sơn nháo nhào để lộ ra sơ hở?

– Vâng… hiện tại xem ra về cơ bản đã đạt được mục đích, em cũng suy nghĩ qua, chị Tiểu Hàn không thể nào điều tra ra rõ được chuyện này, kế tiếp thì trên tỉnh nhất định sẽ phái tổ điều tra xuống thành phố, An bí thư sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, lãnh đạo… chuyện này em làm đến đây là đã tận sức rồi, phần còn lại là phải dựa vào các lãnh đạo tình toán ra sao.

Đinh Nhị Cẩu nói xong tình trạng giống như là đã kiệt sức vậy.

Khi Chu Hồng Kỳ chạy tới, thì Đinh Nhị Cẩu đang cùng Trọng Hải nói chuyện ở trong phòng, nàng cũng chẵng quan tâm liền trực tiếp đi vào phòng bệnh.

– Anh Trọng Hải… cũng đến rồi à?

Chu Hồng Kỳ và Trọng Hải biết nhau quá rỏ, bọn họ lớn lên cùng nhau trong cư xá dành cho cán bộ cao cấp, chỉ biết ngẩng đầu lên mà không thấy cúi đầu, tuy rằng hai nhà tới lui cũng không nhiều lắm, nhưng không ngăn được bọn trẻ kết giao chặt chẽ, bởi vì bọn họ đều là những con nhà quyền quí có cùng chung một vòng…

– Hồng Kỳ, sao em lại tới đây? Ai dà… hiểu rồi, là Trường Sinh, anh đi trước nhé.

Trọng Hải cười cười, ra vẻ là hiểu chuyện, làm cho Chu Hồng Kỳ luýnh quýnh.

Nhìn thấy Chu Hồng Kỳ dù sao cũng tương đối đáng yêu, Trọng Hải càng thêm không thích Tiếu Hàn, ông luôn cảm thấy người đàn bà này tâm cơ rất sâu, cho nên lúc thấy Chu Hồng Kỳ lo lắng cho Đinh Nhị Cẩu như vậy, Trọng Hải không có phản cảm, ngược lại là còn vui mừng, vẫn là câu nói kia, trong chính trị không có đối thủ vĩnh viễn, mặc dù là đối thủ chưa chắn là muốn lựa chọn hợp tác với mình.

– Các người cứ nói chuyện đi, em thấy tên tiểu tử này cũng không sao rồi, hắn chưa chết được, để em ra gặp chị dâu Tiếu Hàn, chị ấy vẫn đang còn sợ hãi.

Chu Hồng Kỳ lúng túng nói, rồi xoay người đi ra ngoài, chả thấy nàng giống như là một người đã từng tồn tại một sức mạnh dẻo dai, cùng với những tuyệt kỹ giết người như ngóe…

Nhìn Chu Hồng Kỳ đóng cửa lại đi ra ngoài, Đinh Nhị Cẩu cũng ngượng ngập cười gương gạo…

– Cũng thấy vẻ mặt của Hồng Kỳ rất lo lăng cho cậu?

Trọng Hải hỏi.

– Không phải đâu, em không có cảm giác như vậy, lãnh đạo… đừng có nói đùa…

– Không phải là đùa, mà tôi chỉ nói sự thật, nhưng cậu hãy suy nghĩ thật kỹ, nếu cậu muốn phát triển cảm tình với Hồng Kỳ, thì phải phải nhanh chóng đem ngươi những thứ ngổn ngang lăng nhăng vụn vặt bên ngoài kia cắt đứt, nói cách khác đến lúc đó nếu xảy ra chuyện, con gái của Chu Hổ Khanh không dễ trêu vào, mà cậu lại còn dám trêu đùa đến cả hai người, đó là tính luôn Tiểu Hàn, thật sự cậu chán sống rồi.

Trọng Hải nghiêm túc nói.

– Uí trời lãnh đạo… anh đừng có nói xỏ xiên em. À… lúc mới được đẩy ra, em thấy anh đang trao đổi với trưởng thư ký, có phải là lãnh đạo có tin tức gì rồi hả?

– Ừ… nói chuyện về phương diện chuyện này, hiện tại Tương Văn Sơn tuy rằng nhất định sẽ phải đi, nhưng trên tỉnh sắp xếp ông ta như thế nào, vẫn chưa có thống nhất ý kiến, với cục diện như vậy, thì có thể vị trí bí thư ông ta vẫn còn tạm thời tiếp tục ở lại, đây không phải là một tin tức tốt, trong chính trị chuyện thay đổi chỉ trong nháy mắt, tôi đang lo lắng chuyện này đêm dài lắm mộng a.

Trọng Hải cũng thở dài.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183