Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 29
Phần 29

Có đôi khi được lãnh đạo tín nhiệm thì cũng giống như là độc dược ma túy, nếu uống vào sẽ được lãnh đạo tín nhiệm, dĩ nhiên, uống vào thì cũng có ý nghĩa là mình đã bán mạng cho lãnh đạo, có đôi khi đây cũng là một cách quan hệ với lãnh đạo để tăng tiến đồng thời cũng có câu nói nói rất hay “Cùng với lãnh đạo làm mười chuyện tốt, cũng không khác gì cùng với lãnh đạo làm một chuyện xấu…”

Tuy rằng Thạch Ái Quốc nhắc tới cơ hội theo kiểu này là trái với chuẩn mực làm người của Đinh Nhị Cẩu, nhưng kỳ quái là trong lòng của hắn cũng không có nhiều phản cảm, trái lại với trình độ nhất định so sánh với mục đích toàn cục diện, hắn cũng cảm thấy đây là một cách làm không tệ.

Nhưng bây giờ thì điều kiện tiên quyết đối với hắn là không thể để cho Tiểu Hàn gặp chuyện không may, nếu quả như thật xảy ra chuyện, hắn không có mặt mũi nào mà tái kiến với Chu Hồng Kỳ, chứ đừng nói chi là gặp mặt Chu Hổ Khanh, bất cứ như thế nào, thì trước mắt hắn và Chu Hồng Kỳ, cùng với Tiểu Hàn đều là bằng hữu, sâu xa hơn mập mờ là tình nhân, hắn sẽ không để cho mắt thấy bằng hữu của mình gặp chuyện không may mà mình lại không ra tay.

Ý của Thạch Ái Quốc rất rỏ ràng, nếu Tiểu Hàn thật sự bị Cát Hổ bắt mang đi, Chu Hổ Khanh nhất định sẽ ra mặt nói chuyện, đồng thời chính là trả thù một cách mạnh mẽ, mà một khi chuyện này xuất hiện tại trong buổi họp thường ủy tỉnh, tin chắc rằng không một ai có thể cứu được Tương Văn Sơn, với lại về chuyện Tiểu Hàn đang điều tra, cũng có thể là sẽ nằm trong phạm vi trên tỉnh sẽ trực tiếp điều tra, khi đó còn ai sẽ dám thay mặt Tương Văn Sơn mà giấu diếm sao?

Nhưng dù sao Thạch Ái Quốc vẫn còn do dự lo lắng đến kết quả cuối cùng, nếu ông ta nắm chắc kết quả là tốt như ý định, thì sẽ không để cho Đinh Nhị Cẩu phụ trách chuyện này, mà là đích thân ông tự tay nhúng vào, như vậy mới có thể đàng hoàng bước qua giới tuyến cùng với Chu Hổ Khanh, khi đó mới là thời điểm ông thu hoạch.

Còn Đinh Nhị Cẩu xem ra lúc này hắn không có suy nghĩ lo lắng sâu xa như Thạch Ái Quốc, hoặc là hắn sợ gánh lấy trách nhiệm, một khi tham gia cứu viện cho Tiếu Hàn trễ, rất có thể sẽ xảy ra hậu quả không thể vãn hồi, khi đó mới thật sự là khó khăn, cho nên hắn thà rằng không cần tính toán đến phương diện đạt được kết quả sau này…

Đinh Nhị Cẩu ngồi xe taxi, chạy đến bên cạnh xe Đỗ Sơn Khôi, nhanh chóng xuống xe, rồi vọt vào trong xe của Đỗ Sơn Khôi.

– Sao cậu lại chạy tới đây?

Đỗ Sơn Khôi thấy Đinh Nhị Cẩu tự mình chạy đến cảm thấy kinh ngạc.

– Tiếu Hàn còn chưa có đi ra sao?

– Chưa thấy… phỏng chừng cũng sắp đi ra rồi, vào trong khu Long cảng hơn một tiếng rồi, Cát Hổ thì đáng đứng ở phía trước chiếc xe kia.

– Bọn họ có mấy người?

– Nhìn không rõ lắm, nhưng cũng phải có từ hai người trở lên, anh thấy Cát Hổ từ ở bên ghế lái phụ xuống, thì ít nhất còn phải có một tên lái xe…

– Để em chạy chiếc xe này, anh thuê một chiếc xe taxi, đi ở phía sau em, sự tình có chút thay đổi, anh không phải tiếp xúc với Tiếu Hàn, mà chỉ là lặng lẽ đi theo, để xem Cát Hổ sẽ làm gì?

Đỗ Sơn Khôi liếc mắt nhìn Đinh Nhị Cẩu, không nói chuyện, hắn từ lúc đi theo Đinh Nhị Cẩu đến Hồ Châu, Đinh Nhị Cẩu cũng không có an bài sắp xếp cho hắn làm cái gì chính thức, mà hàng tháng cứ trả lương cho hắn một vạn rưỡi, so với lúc hắn lái xe tại ủy ban trấn thì cao hơn gấp mấy lần, từ đó hắn xem Đinh Nhị Cẩu như là quý nhân của mình, cho nên Đinh Nhị Cẩu nói như thế nào thì hắn sẽ thi hành theo như thế đó.

Đỗ Sơn Khôi vừa rời khỏi, Tiểu Hàn đã khỏi cổng chào khu hành chánh Long cảng, đến ngã tư đường, nàng liền gọi điện thoại cho Đinh Nhị Cẩu.

– Người của em đâu rồi? Khi nào thì tới đón chị?

– Phỏng vấn như thế nào rồi chị? Có thuận lợi không?

– Hừ, đừng hỏi nữa, hỏi cái gì thì trong ủy ban cũng trả lời chả ra sao, chị thay đổi chủ ý, đến trong nhà người chết xung quanh đó phỏng vấn, nhưng tình huống lại xảy ra là đến một nhà, thì một nhà đều tránh né đụng chạm đến chuyện này, chị cũng không tin là tìm không thấy những người dám nói sự thật.

Tiểu Hàn thở phì phò nói.

– Như vậy đi, chị đón xe taxi đi đến địa phương nào chị muốn đi phỏng vấn, cứ yên tâm, em đã phái người đi theo chị, nhưng vì lý do an toàn, em bảo hắn âm thầm đi theo sau chị, hắn sẽ bảo vệ chị an toàn đến nơi, không có chuyện gì xảy ra là được.

– Được rồi, chị đi ra vùng ngoại thành, chị thấy bên ngoài gặp tai hoạ lũ lụt nghiêm trọng hơn trong nội thành, đến lúc đó sẽ liên lạc lại với em.

Tiểu Hàn nói xong cúp điện thoại, đứng ở ven đường đợi kêu xe taxi.

Nhưng khi chưa thấy xe taxi đến, thì đã đã nhìn thấy một chiếc Jinbei từ từ chạy tới gần nàng, Cát Hổ mở cửa sổ ra, hỏi:

– Chị muốn đi nơi nào, có muốn đi nhờ xe?

– Không cần, tôi đang chờ xe taxi đến.

Tiểu Hàn nhìn thoáng qua Cát Hổ, mới đầu nàng còn tưởng rằng là xe taxi chạy chui, nhưng lại nhìn thấy ghế sau cũng có người ngồi, liền có cảm giác chiếc xe này có vấn đề, nhưng đã chậm, cửa xe nhanh chóng mở ra, trong xe nhảy xuống hai người, lập tức giật kéo Tiểu Hàn lọt vào bên trong xe.

Đinh Nhị Cẩu từ ở phía sau trong xe nhìn thấy diễn tiến rành mạch, lúc này hắn mới đau lòng hối hận, từ khi nào thì hắn lại có cách làm việc không từ thủ đoạn như vậy? Mặc dù là chuyện tố cáo chứng minh số người tử vong là thật sự cần cho công việc của hắn, nhưng cách làm của mình không thể đánh đổi để cho bây giờ Tiểu Hàn chịu thiệt thòi như vậy, nhưng muốn đánh đổi lùi lại thời gian để sữa chửa thì có được sao?

– Anh Đỗ… Tiếu phóng viên bị bắt cóc rồi, em đang chạy theo, anh cố nhanh chóng tìm mướn được chiếc xe đuổi kịp em, hiện bây giờ đang ở trên đường Tân Giang, nhớ giữ liên lạc.

Rồi hắn gọi tiếp:

– Chị Hồng Kỳ, thật có lỗi… em vừa mới nhận được tin tức, chị dâu chị bị xã hội đen TP Hồ Châu bắt cóc, em đang chạy đến hiện trường, chị cũng biết hệ thống công an của Hồ Châu đã không trông cậy vào rồi, chị có thể nói một tiếng với cha chị, cho bên phân khu quân đội của TP Hồ Châu phối hợp một chút.

– Em nói cái gì? Tên hỗn đản này tại sao lại như vậy, chị dâu nếu có chuyện gì, chị là người đầu tiên làm thịt em đấy.

Chu Hồng Kỳ vừa nghe liền giận không chỗ phát tiết, tại trong điện thoại gào hét lên.

– Bây giờ chi la em cũng đâu có ích lợi gì… mau nhanh đi tìm người ứng cứu, em cũng đã phái người đi theo rồi, đoán chừng là bởi vì chuyện phỏng vấn, trong lúc này chị Tiếu Hàn cũng chưa bị gì đâu…

Đinh Nhị Cẩu gọi xong hai cuộc điện thoại, hắn bắt đầu chuyên tâm lái xe, không thể để cho bọn họ phát hiện, lại không thể mất dấu rồi, cho nên đó cũng là một kỹ thuật, cũng may là Đinh Nhị Cẩu đã trải qua thời gian làm cảnh sát, cho nên hắn rất cẩn thận.

Đúng ra thì Đinh Nhị Cẩu nghĩ đến việc Cát Hổ sẽ đem Tiểu Hàn mang đến một nơi hoang vu dã ngoại, như vậy thì chuyện theo dõi rất phiền toái khó khăn, chạy xe gần quá thì dễ dàng bị phát hiện, vùng hoang vu thì nhìn quanh một cái là thấy không xót cái gì, cũng không có khả năng ẩn thân, chớ đừng nói chi là lái xe đi theo bọn chúng, còn chạy xe quá xa thì lại dễ dàng mất dấu, cũng may là Cát Hổ không có kinh nghiệm về phương diện này, cuối cùng thì chiếc Jinbei dừng ở bên ngoài một cái kho hàng cách nhà ga không xa.

– Sao rồi?

Đỗ Sơn Khôi thuê xe đã kịp chạy đến bên cạnh Đinh Nhị Cẩu, sau khi hắn hướng dẫn chỉ chỗ.

– Ở bên trong kho hàng, nơi này có thể cũng không phải là nơi dừng chân cuối cùng của bọn chúng, em đi vào trước xem thử, anh ở bên ngoài quan sát, nếu có xe đi ra, có Cát Hổ ở phía trên, liền chạy theo đi, em vào xem bọn chúng có nhốt Tiểu Hàn bên trong không, điện thoại giữ liên lạc a.

– Được rồi… cẩn thận, anh chỉ lo lắng bọn này trong tay có súng, nói vậy thì rất nguy hiểm đấy, chúng ta chỉ có đôi bàn tay trần…

– Không có việc gì, để em nhặt theo mấy cục đá rồi tính sau…

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183