Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 93
Phần 93

Đinh Nhị Cẩu không có nuốt lời, sau khi Hồ Hải Quân nghỉ ngơi vài ngày, thì để cho gã quay trở lại lái xe cho Thạch Ái Quốc, bởi vì Đinh Nhị Cẩu nhìn thấy, Thạch Ái Quốc đối với việc sử dụng Hồ Hải Quân vẫn tương đối là hợp ý, ngoại trừ có đôi khi Đinh Nhị Cẩu lái xe bên ngoài, thì những người tái xế khác không hiểu rõ lắm tính tình của Thạch Ái Quốc, nên không có phục vụ được chu đáo, vì vậy hắn xin ý kiến Thạch Ái Quốc, thuận lý thành chương đem Hồ Hải Quân quay trở lại tiếp tục lái xe.

Một buổi sáng sớm, Hồ Hải Quân lái xe đến cư xá Đinh Nhị Cẩu ở, trước đón Đinh Nhị Cẩu, sau đó chạy đến khu cư xá thành ủy.

– Đinh thư ký, cảm ơn, lần này tôi có thể quay lại là nhờ có cậu.

Hồ Hải Quân quay về phía Đinh Nhị Cẩu nói lời cảm tạ.

– Ai… anh Hồ, đừng có khách sáo, công việc chúng ta là phục vụ lãnh đạo, cho nên anh chỉ cần làm tốt là được rồi, nhưng có một chuyện mà em muốn nhắc nhở anh.

– Đinh thư ký, chuyện gì vậy?

– Nói cho cùng em và anh cũng là vì lãnh đạo phục vụ, nói trắng trợn ra, thì em chỉ là một tùy tùng nho nhỏ đi theo dọn dẹp sạch sẽ cho chủ tử, còn anh bất quá suy cho cùng chỉ là một phu xe, anh Hồ… tôi nói ít nhưng hy vọng anh sẽ hiểu chứ?

– Đinh thư ký cậu nói đúng…

– Nếu anh đã hiểu thì em nói thẳng, lãnh đạo nào trong nhà cũng có chút chuyện riêng tư bừa bộn, chúng ta chỉ là thuộc loại phục vụ, thì anh thấy có nên hay không quản đeến chuyện riêng của lãnh đạo?

Đinh Nhị Cẩu ngồi ở vị trí kế bên người lái, xoay mặt nhìn Hồ Hải Quân hỏi.

– Chuyện này… chúng ta đâu có quyền quản đến chuyện nhà của lãnh đạo?

– Nói đúng, chúng ta làm công tác cũng là vì kiếm miếng cơm ăn, nhưng bí thư đối với anh có chút không hài lòng, hình như anh lại xen vào chuyện gia đình của bọn họ, em không biết là về phương diện nào đó, có thể là anh là bị người lợi dụng, những chuyện này thì chỉ trong lòng anh mới tinh tường mà thôi.

– Đinh thư ký, chuyện đó tôi không có đâu…

Hồ Hải Quân trong lòng run lên, nhưng ngoài miệng dứt khoát không thừa nhận, cực lực phủ nhận nói.

– Anh Hồ, vẫn là câu nói đó, có hay không thì tự trong lòng anh biết, tôi chỉ là một thư ký nho nhỏ chỉ là nhắc nhở cho anh biết mà thôi, có phải là anh cùng với con gái bí thư lui tới khá mật thiết? Có thể là chuyện xuất phát từ nguyên nhân này?

– Ái chà chà, Đinh thư ký, thất là oan uổng cho tôi, cô ấy là con gái của bí thư, bình thường cô ấy muốn làm gì, tôi dám cản lại sao?

Nhưng trên lưng Hồ Hải Quân đã bắt đầu đổ mồ hôi, gã không biết những sự tình này Đinh Nhị Cẩu làm sao mà biết được, nhìn thấy Hồ Hải Quân vội vã cuống cuồng, Đinh Nhị Cẩu trong nội tâm cười lạnh nghỉ thầm “Hừ… ngươi vẫn còn giả vờ không biết, ngươi làm sao ngờ được người phụ nữ này đã bị ta đè xuống háng mình rồi, đã vậy còn muốn làm nô lệ cho ta, thật sự là buồn cười, một tên lái xe như ngươi mà cũng muốn chơi được con gái của bí thư thành ủy, mẹ mày, chuyện này thì cũng không nói tới vì còn dựa vào bản lĩnh, rõ ràng còn muốn gài bẩy lão tử, thật sự là không biết chết sống, chờ xem… xem ta như thế nào chậm rãi chơi ngươi…”

– Anh chú ý con cái của nhà cao quan có lui tới thì không phải là chuyện tốt đâu, em khuyên anh về sau nên cách Thạch Mai Trinh xa một chút, bí thư hình như đã biết chuyện gì đó, đương nhiên là em đây không rõ lắm.

Xe đến trước cửa nhà Thạch Ái Quốc, Hồ Hải Quân trong lòng tâm sự nặng nề xuống xe chờ, Đinh Nhị Cẩu tiến lên gõ cửa, lúc này mở cửa là Thạch Mai Trinh, cô gái này đã nghe theo lời của Đinh Nhị Cẩu, ngoan ngoãn trở về nhà.

– Bí thư đâu rồi, còn chưa có rời giường sao?

Đinh Nhị Cẩu nhìn lướt qua phòng ăn và phòng khách, không thấy bóng dáng Thạch Ái Quốc đâu.

– Ma quỷ, vì sao không liên hệ với chị, gọi điện thoại cũng không nhận, em có phải là muốn trốn?

Nói xong Thạch Mai Trinh lớn mật đến đưa bàn tay về phía giữa hai chân Đinh Nhị Cẩu bóp cái đồ vật của hắn một cái.

– Chị điên rồi sao, làm gì vậy? Bí thư nhìn thấy thì chúng ta tiêu đời.

Đinh Nhị Cẩu nhỏ giọng nói.

– Hì… không sao đâu, bọn họ đang còn trong phòng, chị nói cho em biết, em mà không hạ thủ sớm Tiêu hồng, chỉ sợ đến lúc cô ấy có bầu thì chị thật sự phải có một đứa em, tiện nhân kia bây giờ cả ngày lẫn đêm quấn quýt lấy ba của chị, chỉ sợ lần này là Tiêu hồng quyết tâm muốn có con…

Thạch Mai Trinh thấy Đinh Nhị Cẩu nghiêm nghị, nên nàng không dám lần nữa khiêu khích hắn, đổi lại một bộ dạng y như là chim non nép vào người hắn.

– Việc này khi nào có thời gian nói sau, trên đường đi em đã cảnh cáo Hồ Hải Quân, về sau chị đừng để ý đến hắn nữa, vạn nhất nếu xảy ra chuyện, thì em không có chịu trách nhiệm đâu nhé.

Đinh Nhị Cẩu nhỏ giọng khuyên bảo.

– Biết rồi chủ nhân… chủ nhân muốn ăn cái gì, để nô tỳ chuẩn bị.

Thạch Mai Trinh mở đôi mắt to nói, quả thực lại làm cho dục hỏa Đinh Nhị Cẩu lại lần nữa dấy lên.

– Biến, coi chừng em quất chết bây giờ.

Đinh Nhị Cẩu giơ lên bàn tay, Thạch Mai Trinh làm như như sợ hãi hướng đến phòng bếp chạy tới, vừa vặn đúng lúc này Thạch Ái Quốc cũng đang đi ra.

– Há, Tiểu Đinh đến rồi à, ăn gì chưa?

– Bí thư, cháu đã ăn xong.

– Ừ, ngồi xuống chờ chú một chút.

– Bí thư cứ ăn từ từ, không gấp, ăn nhanh đối với thân thể không tốt.

Đinh Nhị Cẩu nói.

Chỉ chốc lát sau, Tiêu Hồng tay bưng một chén cháo đi ra, Thạch Mai Trinh theo ở phía sau cũng bưng một chén cháo, mặc dù ánh mắt của Đinh Nhị Cẩu đang nhìn nơi khác, nhưng thật sự ánh mắt lén lút của hắn 80% đều tập trung lại ở trên người của Tiêu Hồng.

Tiêu Hồng thời gian gần đấy cái âm đạo đã trải qua được Thạch Ái Quốc không ngừng đổ vào, làm cho nàng càng thêm xinh đẹp thành thục động nhiều người, càng thêm cao quý đoan trang, nàng mỗi ngày kiên trì sáng sớm chạy bộ, cho nên vóc dáng của nàng cực kỳ thon thả, mặt của nàng lại cực đẹp, đó là một loại dung mạo trái xoan hoàn mỹ.

Dậy sớm, tập chạy bộ xong, trên mặt không thi phấn trang điểm, nhưng đôi anh đào lại đỏ mọng, kiều diễm ướt át, một đôi mắt dễ thương đen nhánh tràn ngập linh khí, lông mi thật dài khẽ chớp thật là phong tình vạn chủng, lúc này nàng mặc bộ đồ thun trắng thể thao bó sát, thoạt nhìn khiến người tâm động, nhưng lại khiến cho người trong lòng không dám chút nào dám khinh nhờn…

Cái mông được cái quần thể thao bó sát bóng loáng tựa như lõa lồ lộ ra hai bên mảnh thịt mông, không có lộ ra nhưng nằm bên trong làn vải quần rỏ ràng hình dáng cái quần lót màu hồng bé xíu mơ hồ có thể thấy được, cái mông thịt màu mỡ theo bước chân tả hữu cong vễnh lên, giờ thì mắt của Đinh Nhị Cẩu lướt qua phía trước hạ thể của nàng, cái gò mu âm hộ được cái quần ôm chặt nơi ngã ba khu vực giữa háng, nhô lên cái bánh bao thịt, vừa vặn một đường khe nhỏ chính giữa trung gian như chia đều hai bên mép lớn mập mạp của cái âm hộ, liếc nhìn trộm xong, hắn thật nhanh xoay đầu nhìn xem nơi khác, nếu là chính nhân quân tử thì đâu có phi lễ mà nhìn, cho nên lúc này hạ thể của Đinh Nhị Cẩu bành trướng đến lợi hại, trong lòng hắn mâu thuẫn ngàn vạn dù biết rõ “Trên đầu chữ sắc luôn có cây đao…” nhưng hắn cũng đã không còn cách nào khống chế được dục vọng của mình.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183