Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 62
Phần 62

Thật tình là trình độ chính trị của Đinh Nhị Cẩu vẫn chưa đủ lớn, không thể nào nhìn xa trông rộng, cho nên căn bản vẫn nhìn không thấu lãnh đạo của mình vì sao lại ra chiêu số như vậy, cũng may là hắn bây giờ không phải là môt kẻ đơn thân độc mã trên con đường tìm hiểu về chính trị, hắn có một đạo sư tinh thần, đó chính là cha nuôi Cố Thanh Sơn.

– À… tiểu Đinh đến đây, mau vào nhà, khỏe hẳn chưa?

Mở cửa ra là Dương Hiểu, vừa nhìn thấy đinh nhị cẩu, lập tức vui mừng kêu lên.

Lúc mới đầu thì Dương Hiểu thật đúng là lo lắng con gái của mình cùng tên tiểu tử này nhỡ xảy ra có chuyện gì, nhưng trãi qua sau một thời gian, thì phát hiện hai người cũng không có cái gì vượt qua giới hạn, mà điều đáng mừng nhất là là bây giờ con gái của mình đã dám đi ra bên ngoài, dần dần trở lại cuộc sống của người bình thường, chính vì thế khiến cho Dương Hiểu rất là cảm kích đứa con trai nuôi Đinh Nhị Cẩu này.

– Mẹ nuôi, cha nuôi về chưa?

Đinh Nhị Cẩu vào trong thì không thấy Cổ Thanh Sơn nên liền hỏi.

– Cha nuôi gọi điện thoại nói về trễ chút, Hiểu Manh biết con đến, nói để nó tự tay làm thức ăn đãi cho con đấy, haha… lâu nay nó chưa hề biết phụ giúp mẹ nuôi làm bếp núc, chỉ có biết ăn, nhưng con yên tâm, đây là mẹ nuôi để cho nó tập làm cho quen bếp núc, chứ sau này nếu có kết hôn thì làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ mỗi ngày đi ra quán ăn?

Dương Hiểu gặp Đinh Nhị Cẩu tiến đến, liền giữ chặt hắn phàn nàn không ngừng.

Lúc này Cổ Hiểu Manh vừa vặn từ trong phòng bếp lú đầu ra, Đinh Nhị Cẩu thấy vậy cười nói:

– Mẹ nuôi, chuyện này đâu có gì khó, tìm một đầu bếp gả là xong thôi, đúng không chị Hiểu Manh?

– Đinh Nhị Cẩu, em muốn ăn đòn đúng không? Để chị làm xong thức ăn cái đã, lát nữa thì em sẽ biết tay.

Cổ Hiểu Manh cũng không yếu thế, nói xong thì lại rụt đầu vào bếp.

Đinh Nhị Cẩu ngượng ngùng nhìn Dương Hiểu, cái danh hiệu Đinh Nhị Cẩu này hiện tại hầu như không còn có người kêu nữa, dù sao hắn bây giờ đã là thư ký của chủ tịch thành phố, kiêm chức phó chủ nhiệm văn phòng, dù sao cu cũng có địa vị nhất định, nhưng có thể là kiếp trước có ân oán với người chị nuôi nàng, nàng há miệng ngậm miệng gì cũng kêu là Đinh Nhị Cẩu, làm cho hắn rất là mất mặt.

Trước kia hắn còn thường xuyên giới thiệu mình có ngoại hiệu gọi là Đinh Nhị Cẩu, khi đó cảm giác mình xuất thân từ thành phần vô lại cho nên rất là hào sảng, kỳ thật sự hi sinh tôn nghiêm kia của hắn chính là đang lấy lòng người khác, nhưng bây giờ đã không giống như ngày xưa, hắn đã là một quan viên, một cán bộ chính phủ đường đường cấp phó cục, cho nên cái ngoại hiệu này người gọi càng ngày càng ít.

– Cái con nha đầu chết tiệt này, chỉ giỏi nói hươu nói vượn, tiểu Đinh, đừng có chấp nhặt với nó, nó không có hiểu chuyện đâu a.

Dương Hiểu vừa cười nói vừa ngồi xuống cái ghế sofa trong phòng.

Đinh Nhị Cẩu cúi đầu xấu hổ mỉm cười, nhưng cái cúi đầu xuống này đã làm hỏng mất.

Có lẽ là Dương Hiểu cảm thấy mình lớn tuổi, hoặc là thấy ở nhà của mình nên không có nhiều kiêng kị, cho nên bà ở nhà hầu như không có lúc nào mặc áo ngực, hôm nay bà mặc cái váy liền áo màu lam nhạt hơi rộng thùng thình, có vẻ rất là thoải mái, nên không thể nào che dấu dáng người đẫy đà mượt mà, cái cổ tuyết trắng cùng hay bàn tay đều không có đeo bất cứ đồ trang sức nào, Đinh Nhị Cẩu nhất cúi đầu, đúng dịp nhìn thấy đôi bầu vú bên trong cái cổ rộng của cái váy mặc ở nhà, từ trên cái cổ duyên dáng kéo dài tới xuống dưới, hai bầu đầy đặn khá lớn dựng lên theo đường vòng cung, đem cái áo kéo căng ra không thấy có nếp uốn, tựa hồ là chỉ cần một cái thở mạnh thì hai đầu núm vú nhô cao sẽ xuyên thủng lớp vải áo đơn bạc mà trần trụi bạo lộ, tại dưới tầm mắt của Đinh Nhị Cẩu, tản ra lực hấp dẫn trí mạng rung động lòng người, hai bầu vú tròn trong suốt như ngọc hiện lên kiêu ngạo đứng vững về phía trước, không có rủ xuống bao nhiêu, đầu núm vú kiều nộn cùng với quầng vú khuếch tán tròn xoe cỡ bằng đồng tiền xu thể hiện ra một loại đàn bà thành thục diễm lệ.

Chính là cái nhìn kia làm cho Đinh Nhị Cẩu có cảm giác trong lỗ mũi dường như có những con trùng nhỏ lưu động, hắn nghĩ rằng hỏng rồi, vội vàng xoay người từ phía sau trên bàn trà rút ra miếng giấy ngăn ở trong lỗ mũi.

– Có chuyện gì vậy?

Dương Hiểu hỏi.

– Không có việc gì đâu mẹ nuôi, mấy ngày nay con bị nóng trong người, để con vô phòng vệ sinh rửa mặt là hết thôi.

Phòng bệ sinh cũng không đóng cửa, đinh Nhị Cẩu một tay dùng miếng giấy chặn lấy cái mũi, một bên ngửa mặt bước vào, quả nhiên, thật là đã chảy máu mũi, miếng giấy kia đã bị máu thẩm thấu ướt hết, không có chút nào tạo nên tác dụng.

Lúc này Đinh Nhị Cẩu đã rửa mặt xong mặt, sẵn dịp quan sát chú ý bố cục trong nhà vệ sinh, nhà vệ sinh này là của riêng cha nuôi và mẹ nuôi, vì Cổ Hiểu Manh ở trên lầu, đường nhiên là nàng có phòng vệ sinh riêng của mình rồi.

Phòng vệ sinh không lớn lắm, nhưng cách bố trí rất là ấm áp, một tấm kiếng chia nhà vệ sinh ra thành làm hai, bên trong tấm kính là một cái bồn tắm thật to, có thể suy ra, rất có thể tại bình thường Dương Hiểu nằm tại trong bồn tắm ngâm mình, phái trên bồn tắm có một cái giá sách, có vài cuốn sách.

Cách bồn tắm không xa là một cái tủ nhựa plastic có ba ngăn kéo, Đinh Nhị Cẩu lòng hiếu kỳ cũng không có nặng lắm như vậy, nhưng tình huống bây giờ là cái ngăn kéo dưới cùng có thể là do Dương Hiểu sơ sót, một góc của cái quần lót lú ra trong khe ngăn kéo, bởi vì cái tủ thì màu trắng, mà quần lót là màu đen, nếu đem ra so sánh, thật sự là rất chói mắt.

Đinh Nhị Cẩu do dự một chút, bước đến kéo ngăn tủ ra, đây là nơi để đồ bẩn chưa giặt, cẩn thận nhặt lên một cái quần lót ren, diện tích khá nhỏ vừa trong lòng bàn tay, đường viền hoa văn khéo léo, mặt trước bao ở bộ phận âm hộ là đường ren chạm rỗng, mặt sau bao bọc ở cái mông đít là lớp tơ lụa mỏng mềm nhẵn trơn mát, hắn dùng hai tay vuốt ve trên đường hoa văn quần lót tỉ mỉ có nhiều hình hoa mai nhỏ, chợt phát hiện, dưới đáy quần lót ở nơi trung gian kia có một hình bầu dục còn in lại dấu vết từ cái âm đạo tiết ra phân bố thành hình bầu dục với màu trắng lợn cợn đã khô đọng lại, Đinh Nhị Cẩu đưa mũi xuống ngửi, một mùi tanh chua chua ẩm thấp với mùi khai khai xông lên vào mũi, tại kế bên cái hình bầu dục ô uế còn dính theo hai sợi lông xoăn lại đen nhánh.

Cố Thanh Sơn tan tầm đã trở về nhà, Đinh Nhị Cẩu nhanh nhẩu bước tới cầm lấy cái cặp đưng văn kiện, đem áo khoác của ông cởi ra treo lên ở cái móc sau tủ.

– Hôm nay làm gì mà có thời gian rãnh lại đây vậy? Lại đây ngồi xuống, mấy ngày nay có phải là rất bận rộn vì dời qua văn phòng mới?

– Vâng vì chuyển văn phòng, nhưng nơi đó đã cơ bản đã sắp xếp xong rồi, cha nuôi, hôm nay con gặp một chuyện khó, cha nuôi xem xét cặn kẽ giùm con chút.

– Hả? Con mà cũng không hiểu ra chuyện? Nói đi, chuyện gì?

Cố Thanh Sơn ngồi ở trên sofa vừa thay đổi dép lê hỏi.

– Hôm nay Thạch bí thư có hỏi con một vấn đề, nói là ai có vẻ thích hợp để đảm nhiệm chức vụ cục trưởng cục tài chánh, cha nghĩ thử xem, chuyện này cũng không nên hỏi, mà là phải hỏi ý kiến của cha là chủ nhiệm phòng tổ chức cán bộ mới đúng chứ?

– Vậy sao? Ông ta muốn thay đổi Khang Minh Đức?

Cố Thanh Sơn sửng sốt, mặc dù biết là lúctương Văn Sơn còn cầm quyền, Khang Minh Đức không ít lần ngang chân Thạch Ái Quốc, nhưng cũng không ngờ mới lên làm bí thư thì liền lập tức thay đổi người, xem ra Thạch Ái Quốc thật sự là tức giận chịu không nỗi với Khang Minh Đức rồi.

– Đúng vậy… con cũng đã nghĩ qua, trong giai đoạn này cũng không biết là ai có thể thích hợp, con cũng không phải là phụ trách phòng tổ chức cán bộ, thì tình huống của cán bộ làm sao con hiểu được? Nhưng tiếp đó thì bí thư có nhắc đến một người, làm con giật cả mình, cha nuôi… đoán xem là ai?

– Là ai? Không phải là con chứ?

Cố Thanh Sơn đùa.

– Hì… làm sao là con được, đó là Trọng Hải, con cũng đoán không ra tại sao lại là lãnh đạo cũ của con, với lại trọng Hải cũng không phải là người của Thạch bí thư, quã thật khó hiểu.

– Trọng Hải? À… đúng là ngoài dự đoán của mọi người, nhưng có thể khẳng định một điều, đó là không phải là do tầng quan hệ của con, tại vì con vẫn chưa có đủ tư cách có mặt mũi này…

Cố Thanh Sơn uống một hớp trà nói.

– Đúng vậy… con tự hiểu điều này mà.

– Trước đây thì Thạch Ái Quốc dựa vào Kiều Dương, nhưng dường như bây giờ không thế nào dựa tiếp được nữa rồi, ông ta tuy rằng thu được An bí thư tán thành, nhưng An bí thư lại đem thư ký của mình phái tới nắm quyền chủ tịch, rất rõ ràng là còn chưa được tín nhiệm, việc này cũng khó trách, Thạch Ái Quốc và An bí thư cũng mới nhận thức trong thời gian quá ngắn.

– Vây thì chuyện đó cùng với việc bổ nhiệm Trọng Hải làm cục trưởng tài chánh có liên quan gì?

– Nếu tính đến chuyện đường dài sau này, làm như vậy thì phải có thâm ý rất sâu sắc, người lãnh đạo này của con, đừng có nhìn bề ngoài thì thấy hành động không có nhạy bén, nhưng nói về quyền mưu thì thật đúng là vốn liếng có thừa đấy.

Cố Thanh Sơn cười nói.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183