Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 35
Phần 35

Nhìn Chu Hồng Diễm bước ra khỏi phòng bệnh của mình, Đinh Nhị Cẩu liền lấy điện thoại di động ra, Trịnh Hiểu Ngãi cũng đã từng nói, cái số này chỉ có một mình hắn biết, nhưng lâu nay Đinh Nhị Cẩu chưa từng có gọi thử qua, trước giờ đều là do Trịnh Hiểu Ngãi liên hệ với hắn.

Hắn cũng không biết hôm nay lại vì sao hôm nay đột nhiên nghĩ tới Tương Văn Sơn, có lẽ là bởi vì hắn có linh cảm là Tương Văn Sơn hiện tại đã đến tình huống chó cùng rứt giậu rồi.

Nhớ rõ có một cán bộ lãnh đạo từng khuyên dạy hắn, lúc rãnh rổi không có chuyện gì làm thì nên đọc sách, học tập cho tốt hơn về pháp luật, nhưng đa phần cán bộ, lại thiếu kiến thức pháp luật, vì lợi ích của bản thân mình, mà còn làm ra cái chuyện bắt cóc này, đây mới là điều Đinh Nhị Cẩu lo lắng nhất, nếu đối với một người xa lạ mà ông ta còn dám đối đãi như vậy, vậy thì trong khoảng thời gian này, Trịnh Hiểu Ngãi là nhân tình của Tương Văn Sơn, thì ông ta làm sao có thể dễ dàng buông tha cho nàng chứ?

Thường nói là trong lòng đàn bà ghen tỵ cập kỳ đáng sợ, một khi lòng đố kỵ nổi lên, chuyện gì đều cũng có thể làm được, nhưng không có ai chú ý tới, kỳ thật đàn ông cũng ghen, lòng ghen tỵ của đàn ông so với đàn bà cũng không hề thua kém.

– Alo… chị bây giờ ở đâu?

Rốt cục, Đinh Nhị Cẩu cũng không nhịn được, gọi điện thoại, vừa tiếp thông liền trực tiếp hỏi Trịnh hiểu Ngãi.

– Chị đang làm việc… đúng rồi, thương thế của em làm chị lo quá, làm gì mà không cẩn thận như vậy?

Trịnh Hiểu Ngãi tuy rằng cũng là có bộ dạng gấp gáp, nhưng Đinh Nhị Cẩu khi nghe giọng nói của cô thì nhận được có một sự bối rối bất đắc dĩ.

– Em không sao, em đang nằm viện, sao chị không tới thăm em một chút?

Đinh Nhị Cẩu tiến thêm một bước thử dò xét hỏi.

– Chị cũng muốn đến bệnh viện thăm em lắm, nhưng là hôm nay bận đi họp, về việc dốc toàn lực tiến hành trùng kiến thành phố, bên cục giáo dục cũng hưởng ứng lời kêu gọi của ủy ban thành phố, đêm nay chị còn phải đi thăm viếng người nhà của những trường hợp gia đình của học sinh và giáo viên gặp thiên tai, phỏng chừng là đến khuya mới xong, ngày mai chị sẽ đến thăm em được không?

Trịnh Hiểu Ngãi lời nói tựa hồ là có ý tứ hàm xúc cầu khẩn, nhưng Đinh Nhị Cẩu hiểu được, Trịnh Hiểu Ngãi đang nói dối.

– Vậy được rồi, chị phải chú ý an toàn, hiện giờ trị an không phải là tốt, rất lộn xộn, mơi có một nữ phóng viên bị bắt cóc ngày hôm nay, thương thế của em cũng bởi vì vụ này mà ra.

Nhưng cuối cùng thì Trịnh Hiểu Ngãi cũng không có hiểu được ý tứ của hắn. Đinh Nhị Cẩu thất vọng cúp điện thoại, mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, bầu trời đã dần dần về chiều, nếu hắn không biết Trịnh Hiểu Ngãi là ình nhân của Tương Văn Sơn, thì hắn sẽ không đi so đo làm gì với chuyện cô không đến thăm hắn, nhưng chính là bởi vì hắn biết, lúc này mới có cảm giác được ghê tởm, vừa nghĩ tới đêm nay Trịnh Hiểu Ngãi cũng có thể phục vụ bú liếm lấy lòng Tương Văn Sơn cũng như đã từng làm với hắn, trong lòng hắn có một ngọn lửa vô danh đang không ngừng ra bên ngoài.

Đợi cho đến lúc sắp tan tầm, hắn thật sự là đứng ngồi không yên, liền đứng dậy nhổ ra cây kim tiêm của chai nước thuốc, không thay y phục, chịu đựng sự đau đớn trên cánh tay đã hết thuốc tê, rời khỏi bệnh viện, thuê chiếc xe taxi đi tới cơ quan của Trịnh Hiểu Ngãi, xe còn chưa tới, thì đã thấy Trịnh Hiểu Ngãi vừa lên xe chạy ra, vì thế hắn bám chặc đi theo.

– Bác tài, cứ đi theo chiếc xe này, đừng để mất dấu, cũng đừng để bị phát hiện, tôi sẽ trả gấp đôi giá.

– Được rồi, không thành vấn đề.

Lái xe nhìn theo kính chiếu hậu nhìn thấy cánh tay băng bo của Đinh Nhị Cẩu, lại thấy hắn bảo mình đi theo một chiếc xe sang trọng có người đàn bà trên đó, trong lòng gã liền hiểu, đây là nhất định đi bắt kẻ thông dâm, đợi lát sẽ hỏi hắn có cần giúp đỡ hay không, chính mình còn có thể kiếm thêm một ít tiền nữa, lại thấy cánh tay bị băng bó của Đinh Nhị Cẩu, ắn nghỉ thầm chắc sẽ đánh không lại tên gian phu.

Xe của Trịnh Hiểu Ngãi, đi thẳng đến một cư xá cao cấp, bởi vì xe taxi không có vào cửa ra vào, Đinh Nhị Cẩu cũng vậy, cho nên hắn không đi vào trong, vì thế đành xuống xe, chờ cho trời tối rồi trèo tường đi vào.

Vừa nhìn thấy chỗ này thì Đinh Nhị Cẩu liền biết, đây là nơi mà Trịnh Hiểu Ngãi cùng với Tương Văn Sơn vụng trộm, bởi vì nơi này rất là vắng vẻ, bên ngoài nhìn toàn bộ bên trong bị cây cối che khuất không thấy bóng dáng, bảo an rất nghiêm mật, nhưng nhìn qua thì cũng biết khu cư xá này mới xây dựng không lâu, nhưng chính là nhờ vậy, nơi này rất là thích hợp để bao tình nhân.

Trong lúc Đinh Nhị Cẩu đang suy nghĩ.

Thì trước đó Tương Văn Sơn nghe được tin tức từ Khang Minh Đức nói Thạch Ái Quốc vừa rồi mở cuộc họp có nội dung trùng kiến thành phố sau thiên tai, Tương Văn Sơn thừa biết đây là Thạch Ái Quốc đang hướng về trên tỉnh để chứng minh ông ta đã làm tốt công việc chuẩn bị nhận thay ca, đây cũng là cú đâm cực mạnh giáng vào cảm xúc của Tương Văn Sơn, nếu nơi này không còn sống được, như vậy thì cái gì có thể mang đi được thì sẽ mang đi, cái gì mang đi không được thì ông sẽ phá hủy, sẽ không để cho Thạch Ái Quốc ca múa ăn mừng cảnh thái binh của thành phố Hồ Châu đấy, đây là mối hận trong long của Tương Văn Sơn.

Làm quan thì trên nguyên tắc là phải tạo phúc nhất phương, cái lý tưởng này đã quá xa vời với Tương Văn Sơn, có lẽ khi ông vừa mới bước vào trên con đường làm quan cũng đã từng có ý đinh như vậy, nhưng sau khi trãi qua nhiều năm, mấy thứ này sớm đã theo mây gió phiêu tán, đã trở nên hư vô mờ mịt rồi.

Tương Văn Sơn thấy, một người đã không còn có quyền chính trị trong ta, cái gì thật sự cần nhất bây giờ, chỉ có tiền, dĩ nhiên, còn phải có đàn bà…

Vì thế, ông liền bấm điện thoại của Trịnh Hiểu Ngãi, lấy ra một kiểu giọng ra mệnh lệnh nói cho biết, đêm nay muốn gặp mặt cô, rất rõ ràng, sau khi ông rời khỏi Hồ Châu, người đàn bà này rất có thể trở thành độc chiếm của người đàn ông khác, nhưng hiện tại, cô vẫn còn là của ông đấy, bây giờ làm được lần nào thì hay lần đó…

Chơi Trịnh Hiểu Ngãi mấy năm nay, cái gì thử thì cũng đã thử, nói thật, đối với người đàn bà này, ông cũng có chút mệt mỏi, chẳng qua, hôm nay bị sự việc kích thích tức tối, ông trở nên có chút ngang ngược, cái mà Tương Văn Sơn muốn chơi không phải là đàn bà, mà đó là chính là bản thân của ông ta… một sự tôn nghiêm của chính mình…

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183