Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 45
Phần 45

Trịnh Hiểu Ngãi tâm tình bất ổn, cô lo lắng Đinh Nhị Cẩu sẽ không tha thứ bỏ qua cho mình, tuy rằng trước đây hắn cũng biết mình là người tình của Tương Văn Sơn, nhưng chẳng qua là mỗi lúc hai người gặp mặt, ai cũng đều làng tránh không đề cập đến, nhưng lúc này thì cô thấy Đinh Nhị Cẩu khác rồi, cô cảm thấy Đinh Nhị Cẩu phẫn nộ và nồng nặc mùi ghen tuông, tuy việc này làm cho cô cao hứng, nhưng lại lo lắng.

Bởi vì vừa rồi cô bị hắn bắt gặp ngay tại nhà ở nhà mình, lúc gặp mặt cô chỉ trần truồng không mặt đồ lót, chỉ trùm cái khăn tắm chạy ra ngoài, điều này vừa nhìn thấy là hiểu ngay chuyện gì sắp xảy ra, tuy rằng đó là tại nhà của mình, hơn nữa cô cũng chưa từng hứa hẹn là có gả cho Đinh Nhị Cẩu, nhưng trong lòng của cô thì lại có một cảm giác bị bắt gian dâm tại trên giường, còn Tương Văn Sơn ngược lại thì thành người thứ ba xem vào.

Đêm hôm khuya khoắt lại chạy đến bệnh viện, con kỹ nữ này chạy đến bệnh viện để làm gì đây? Chẳng lẽ người đàn ông kia là bác sĩ? Không có khả năng xảy ra chuyện như vậy được…

Đàm Quốc Khánh lái xe bám theo đuôi xe của Trịnh Hiểu Ngãi đến bệnh viện nhân dân thành phố Hồ Châu, lúc thấy Trịnh Hiểu Ngãi vào trong bệnh viện thì gã không hiểu chút nào.

Trịnh Hiểu Ngãi thì không có ngờ được mình đang bị người theo dõi, cho nên khi vào bệnh viện liền đi thẳng đến phòng của y tá trưởng Chu Hồng Diễm.

– Làm gì tới bây giờ mới đến vậy? Tôi muốn chết đói mất, có mang theo đồ ăn cho tôi không?

Vừa thấy Trịnh Hiểu Ngãi vào cửa, Chu Hồng Diễm liền hỏi.

– Ai… đừng nhăn nhó tôi nữa, trong khoảng thời gian này tôi như chim sợ tên vậy, tâm thần không yên đấy, cứ có cảm giác sẽ phát sinh ra chuyện gì đó, trời mà chưa tối hẳn thì tôi cũng không dám bước ra ngoài cửa, như là cứ sợ bị người bắt gặp.

Trịnh Hiểu Ngãi đem túi đồ ăn đưa cho Chu Hồng Diễm, cô lộ ra nụ cười thỏa mãn, phần này là do Trịnh Hiểu Ngãi xếp hàng cả nửa giờ mới mua được, thức ăn này cũng là loại cô thích nhất.

– Um… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Bà có cam đảm dám bắt cá hai tay, lại không có đủ can đảm sợ bị người bắt gặp à?

– Bà không biết đâu… À… ngày hắn bị thương, có phải ngay chiều hôm đó liền đi ra ngoài phải không?’

– Ừ… đúng vậy, hắn lén lút đi ra ngoài, đến tối mịt mới quay trở lại, như thế nào? Các người ngày đó đã bị hắn bắt gặp?

– Ùm… bị hắn gặp ngay ở trong phòng rồi, còn có lão gia hỏa kia nữa, bà nghĩ thử xem, chuyện này gây ra, tôi làm sao còn dám tới gặp hắn, hiện tại chỉ sợ vừa gặp thì hắn sẽ lại nổi điên lên.

Trịnh Hiểu Ngãi thở dài nói.

– Trời đất… bị bắt gian ngay tại trên giường?

– Không kém bao nhiêu đâu, dù sao cũng rất là xấu hổ.

– Uí trời… Trịnh Hiểu Ngãi, lá gan của bà càng ngày càng lớn rồi, loại sự tình như thế này làm sao bà có thể cho hắn biết đang ở đâu chứ, thì chưa có vợ con, lại con trẻ tuổi dễ bị kích động, hừ… cũng may là không có phát sinh án mạng, tôi xem trên mạng, bởi vì chuyện như thế này mà xảy ra giết người thường xuyên đấy, tôi thật sự là không biết phải nói với bà như thế nào đây nữa…

Chu Hồng Diễm cơ hồ quên mất túi thức ăn…

– Ai da… thôi đừng nhắc đến chuyện này, hắn thế nào rồi? Mấy ngày nay có tốt hơn đó chứ?

– Ừ… tốt hơn nhiều, tâm tình của hắn cũng không tệ, với lại đàn bà cũng không thiếu, cứ hết người này rồi tiếp theo người kia, tôi nói cho bà biết, hay là bà coi như xong chuyện đi, tôi thấy rất rõ ràng, hắn không thiếu đàn bà, bà còn muốn dây dưa kéo dài làm gì nữa, mau rút lui là được rồi, đi theo lão già đó hưởng hưởng rồi quên đi.

Chu Hồng Diễm trêu ghẹo nói.

– Hừ… bà khuyên tôi rút lui, thì càng đánh chết tôi cũng không đi.

– Coi như hết lời, khẩu vị của tôi không nặng như vậy, vậy bây giờ khi nào thì bà đến gặp hắn?

– Người đến thăm hắn nhiều không vậy? Chỉ sợ gặp phải người quen mà thôi…

– Chả biết vì sao mà nhiều lắm, nhìn không ra tiểu tử này này đến Hồ Châu chưa có bao lâu, mà người quen suốt ngày đến không ngừng, bà cũng là quan viên ở Hồ Châu đấy, trước giờ bà đã có gặp qua ai được như hắn chưa?

– Ưm… vậy bà lấy cho tôi bộ đồng phục y tá đi, tôi mặc vào rồi cùng đi chung với bà, mang khẩu trang che mặt lại, chắc là không có chuyện gì đâu.

– Được rồi, đợi lát nữa đi.

Lúc này Đàm Quốc Khánh đang ở trong bệnh viện đang tìm kiếm từng phòng, việc này làm gã rất mất mặt, là một cảnh sát, bỗng nhiên để mất dấu người, nguyên nhân là gã không dám đi cùng thang máy với Trịnh Hiểu Ngãi, chờ chuyến thang máy tiếp theo mới đi, lúc lên lầu thì đã không thấy được bóng người rồi, gã cứ đi vòng vo nhìn vào các phòng bệnh, cùng với các phòng làm việc của bác sĩ, căn bản là không nghĩ đến việc Trịnh Hiểu Ngãi đang ở trong phòng của nữ y tá trưởng, bởi vì gã cứ phán đoán là Trịnh Hiểu Ngãi đến bệnh viện là tìm tới tình nhân của mình, thì làm gì mà có chuyện ở trong phòng của nữ y tá trưởng chứ?

– Thấy sao rồi? Có thích hợp không vậy?

Trịnh Hiểu Ngãi mặc vào bộ đồng phục y tá của Chu Hồng Diễm cho mượn rôi hỏi.

– Khoan nói, bà mặc vào bộ đồ đồng phục y tá thấy rất hấp dẫn, mông đít ngồn ngộn, đợi lát nữa thử cám dỗ hắn xem thử…

– Thôi đi bà ơi, hắn bị thương đến như vậy làm gì mà cái đó dựng đứng nổi.

Trịnh Hiểu Ngãi tạm thời quên mất phiền não, gặp Chu Hồng Diễm lại khêu dậy vui đùa.

– Hừm… không biết hắn có đứng nỗi không, chứ đừng có đến lúc đó lại mượn phòng của tôi, rồi nằm trên giường cầu xin hắn tha thứ: “Tha cho chị đi, chị chịu hết nỗi rồi, ngày mai chị còn phải đi làm…”

– Phì… nói chuyện mà không biết ngượng miệng à, có phải ngày đó bà nghe lén, rồi lên cơn động dục rồi phải không? Có phải là chịu không được, đợi đến khi hắn tháo bang tay ra, tôi nói với hắn làm cho bà một phát cho đỡ ghiền a, chồng của bà thì chỉ để bài trí cho có, tôi nói cho bà biết, người đàn ông này nếu bà để cho hắn nhét cái của nợ to lớn của hắn vào, thì bà sống trên đời này không uổng phí đâu.

Trịnh Hiểu Ngãi ôm chặt Chu Hồng Diễm vừa nói vừa luồn bàn tay vào trong cái váy y tá của Chu Hồng Diễm sờ soạng vuốt ve…

– Bà không ăn giấm chua sao?

– Hừ… giống như là bà đã nói, hắn đâu có thiếu đàn bà, tôi ghen để mà tự làm khổ mình à, mà làm gì mà rung mình vậy, thoải mái đi chứ…

– Thả ngón tay ra… Trịnh Hiểu Ngãi, bà đúng là con quỷ không biết xấu hổ…

Cười ha ha, Trịnh Hiểu Ngãi lấy ngón tay ra khỏi bên dưới cặp đùi của Chu Hồng Diễm, ngón tay của cô đã dinh dính dịch nhờn của Chu Hồng Diễm tiết ra rồi.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183