Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 40
Phần 40

– Chú à… bác sĩ Lâm đã đến.

– Tốt… mày đi ra ngoài trước đi, chú và bác sĩ Lâm có việc cần trao đổi.

Triệu Khánh Hổ nhẹ nhàng bảo Triệu Cương đi ra ngoài.

– Chào lão Triệu, nhiều ngày không gặp, khí sắc không tệ a.

Bác sĩ giỏi nhất chuyên về phụ khoa của bệnh viện Hồ Châu – Lâm Đông Cường vui vẻ thân thiết chào hỏi với Triệu Khánh Hổ.

– Lão Lâm, ông cũng vậy, ngồi đi… thế nào, gần đây có tìm thêm được cô gái nào chưa vậy? Nhìn thấy ông hơi xanh xao, coi chừng thận hư đấy, ở đây tôi có không ít lộc nhung, lát nữa mang một ít trở về, tẩm bổ thêm một chút a.

Triệu Khánh Hổ trêu đùa nói, chỉ cần nghe lối nói chuyện, cũng có thể thấy được bác sĩ Lâm Đông Cường và Triệu Khánh Hổ có mối quan hệ trên mức bình thường.

– Ai, lão Triệu à… tôi thì đâu có giống như lão, thuộc hạ đâu có nhiều như vậy, mấy công ty xí nghiệp của lão thì đàn bà con gái chắc chắn có nhiều mà, còn tôi thì ở trong bệnh viện tài nguyên đó đâu có dồi dào, với lại cũng lớn tuổi rồi, ứng phó không được tốt lắm, chỉ nội đứa em dâu ở nhà thì tuổi như lang như hổ, tôi hầu hạ cô ấy cũng đã bị lao lực rồi, chứ đừng nói chi lại mở thêm ruộng mới để cày, thật sự là canh tác không nổi rồi, có câu nói, không có canh tác ngang với với đất ruộng đâu, cày càng nhiều thì chỉ có mệt chết trâu bò mà thôi, lão Triệu… tôi cũng khuyên ông cẩn thận giữ gìn sức khỏe một chút.

– Ừ… nói cũng phải, thời gian gần đây tôi có cảm giác thân thể của mình cũng không giống như trước, nhưng cách mạng vẫn chưa thành công, nên tôi vẫn phải cố gắng, tâm bệnh của tôi chắc lão cũng biết, hôm nay gọi lão tới đây, là muốn nhờ lão đến xem khám giúp giùm là Hà Tình ấy có ổn không? Khi nào thì có khả năng thụ thai, lão cũng biết là thần kinh của Triệu hằng Bân có vấn đề không tốt, chẳng lẽ sau tôi trăm tuổi, toàn bộ tài sản thật sự phải mang đi quyên cấp cho xã hội sao? Mẹ nó… lúc trước tôi từ hai bàn tay trắng lăn lộn đao khảm với xã hội bên ngoài mới tạo nên tài sản như hôm nay, dựa vào cái gì mà phải đem cho người khác, ngẫm lại không tối nào được ngủ yên.

– Lão Triệu… tâm tư của lão thì tôi hiểu được, nhưng lão cũng đã lớn tuổi như vậy rồi, chuyện này không thể gấp gáp được, đúng ra thì nếu thụ thai tự nhiên không thể thành công, còn có một cách khác là thụ tinh nhân tạo, như vậy thì xác xuất tỷ lệ thành công cũng nhiều hơn, hơn nữa điều mấu chốt là lão không cần phải quá cô gắng mệt như vậy, nói thật ra, chúng ta sống đến số tuổi này, cái gì cũng có thể mất đi, duy chỉ có thân thể của chính mình mới là của mình, lão thấy tôi nói có đúng không?

Lâm Đông Cường khuyên nhủ.

– Phương thức thụ tinh nhân tạo tôi cũng đã nghe nói qua, nhưng tôi biết là Hà Tình sẽ không đồng ý, nếu cô ấy không đồng ý, thì việc thụ tinh tại bệnh viện không dễ làm, với lại nếu người khác biết được thì xấu hổ vô cùng, mặt mũi tôi còn để đâu? Vạn nhất việc này ồn ào đồn đãi ra ngoài, Triệu Khánh Hổ tôi còn lăn lộn tại thành phố Hồ Châu sao?

Triệu Khánh Hổ ngay lập tức bác bỏ đề nghị của Lâm Đông Cường.

Dù nói như thế nào đi nữa, Hà Tình là con dâu của Triệu Khánh Hổ, bây giờ muốn con dâu của mình sinh con cho mình, do đó lão mới đem Hà Tình giam lỏng ở Vệ Hoàng sơn viên, nhưng nếu Hà Tình đi ra được bên ngoài, tiếp xúc với người khác, nhỡ chuyện này truyền đi, thì lão cũng khó mà ngóc đầu lên nỗi tại thành phố Hồ Châu này.

– Lão Triệu… kỳ thật việc này cũng rất đơn giản, ở thể làm tại nhà mà.

Lâm Đông Cường nói.

– Tôi biết, nhưng khi đứa bé được sinh ra, tôi không muốn người khác biết chuyện này. À… nếu một mình lão thì có thể làm được không?

– Nếu tôi làm không được, thì đâu có đề nghị với ông về việc này.

Lâm Đông Cường cười nói.

Trước đây Triệu Khánh Hổ lúc làm chủ nhiệm xí nghiệp may Hồ Châu, xưởng may chỗ nào cũng là một cái ổ toàn đàn bà con gái, có khá nhiều phụ nữ bị bệnh phụ khoa, đồng thời Triệu Khánh Hổ cũng thường chơi đùa với một số phụ nữ công nhân, cũng xuất phát từ đó mà lão và bác sĩ phụ khoa Lâm Đông Cường quen biết, bởi vì chỉ lúc các cô gái mang thai, cơ hồ đều là đến nơi của bác sĩ Lâm Đông Cường phá thai, bởi vì lúc đó, mỗi lần phá thai là cần phải khai chứng minh, cho nên bác sĩ Lâm Đông Cường chiếu cố cho Triệu Khánh Hổ Bang rất nhiều…

Thường xuyên qua lại, chuyện chơi bời của Triệu Khánh Hổ thì Lâm Đông Cường đều biết, có đôi khi này Triệu Khánh Hổ chơi đùa đàn bà, lại còn bị tên bác sĩ cầm thú Lâm Đông Cường đạp hư.

Cùng nhau chơi gái say sưa nên kết thành bạn bè thân thiết, rất rõ ràng, Triệu Khánh Hổ và Lâm Đông Cường là kết hợp với nhau chơi đùa phụ nữ, như vậy giao tình có thể nói không phải là ít.

Vì thế việc xấu trong nhà của Triệu Khánh Hổ cũng chỉ có một mình Lâm Đông Cường biết, thậm chí ngay cháu của mình là Triệu Cương cũng không được biết, chỉ là Triệu Khánh Hổ không ngờ, vào ngay cái ngày đầu tiên lão cưỡng bức thì đã bị Triệu Cương phát hiện, lúc đo Triệu Cương chỉ nghỉ đến nghĩ chú của mình mơ ước đến sắc đẹp Hà Tình, y cũng không ngờ là Triệu Khánh Hổ là vì nối dõi tông đường cho nên mới chiếm đoạt Hà Tình đấy.

– Ừ… như vậy đi, lão đi qua khám cho Hà Tình, đồng thời nhìn xem tháng này có thể thụ thai được hay không…

– Vậy được, tôi đi đây, xong việc rồi lát nữa tôi tìm lão uống rượu.

Lâm Đông Cường đứng dậy đi ra ngoài.

Khi Lâm Đông Cường đi đến phòng riêng của Hà Tình thì Triệu Khánh Hổ không cho Triệu Cương dẫn đi, mà là kêu một tên thuộc hạ khác dẫn đường, Triệu Khánh Hổ đem Triệu Cương kêu vào trong phòng làm việc của mình.

– Thế nào, công việc chú giao làm xong chưa?

– Chưa được, hắn cũng chẳng nhìn xem có bao nhiêu tiền nữa…

Triệu Cương đáp.

– Sao kỳ vậy? Hay là tại mày nói không có rõ ràng?

Triệu Khánh Hổ nghi ngờ nói.

– Lúc ấy trong phòng chỉ có cháu và hắn, đã nói ra rất rõ ràng, hắn cũng trả lời dứt khoát đây là ranh giới cuối cùng của hắn, cho nên đối với thằng này cũng không dễ đối phó đâu.

– Không được, chuyện này phải làm, hơn nữa phải làm rất nhanh, bởi vì chú vừa có được thông tin là trên tỉnh đã điều đến thành phố hai tổ điều tra, một tổ là trực tiếp điều tra, một tổ là âm thầm điều tra đấy, dường như tất cả đều hướng tập trung về chuyện nữ phóng viên bị bắt cóc, còn nghe lời đồn đãi nói nữ phóng viên này là con dâu của tư lệnh quân khu Chu Hổ Khanh tỉnh Trung Nam, mày suy nghĩ xem, Tương Hải Dương chọc vào ổ kiến lửa gây tai họa như thế, Tương Văn Sơn có còn thể tiếp tục ở Hồ Châu không?

– Nói như vậy, Tương Văn Sơn thật sự là tiêu rồi?

Đôi mắt của Triệu Cương sáng rực lên.

Sau khi tên thuộc hạ đến phòng riêng của Hà Tình báo cho nàng biết mục đích của bác sĩ Lâm Đông Cường đến thì gã xin cáo lui rời khỏi.

Vừa nghe qua, đôi mắt Hà Tình lóe nhanh như là có tính toán, thoáng cái biến mất không ai có thể kịp nhìn thấy.

– Lâm bác sĩ, tôi nghe nói ông có y thuật cao minh nhất ở bệnh viện Hồ Châu, đồng thời là bạn thân của cha chồng tôi phải không?

Đương nhiên Hà Tình phải gọi Triệu Khánh Hổ là cha chồng trước mặt mọi người.

– Ừ… có gì cô cứ nói đi.

Hà Tình ngậm miệng thoáng dừng lại một chút, nói:

– Thời gian sau này, trong sinh hoạt vợ chồng, tôi có cảm giác càng ngày càng khô đi… như vậy có phải là có vấn đề gì không?

– Là có lúc khô, hay là lần nào cũng đều khô? Lúc cắm vào đau không?

Hà Tình ngượng ngùng liếc Lâm Đông Cường, lại nói:

– Càng lúc càng khô, do đó mỗi lần chồng tôi động vào đều bị đau…

– Được rồi, vậy để tôi kiểm tra xem như thế nào!

Hà Tình nghe theo lời hướng dẫn của bác sĩ, liền đi đến hướng tấm rèm vải ở phía giường kéo lại, lúc sau chợt nghe Hà Tình nói đã chuẩn bị xong rồi.

Lâm Đông Cường đeo khẩu trang, cầm cái đèn pin nhỏ, xốc lên tấm rèm vải đi vào.

Hà Tình đã nằm thẳng tắp ở trên giường, nửa người trên mặc chỉnh tề, Lâm Đông Cường không nói gì, một tay vén váy của nàng lên, cái quần lót nhỏ đã được nàng cỡi ra trước đó, cặp thon dài khép chặt lại cùng một chỗ, tràn đầy hấp dẫn, ngay tại gò mu âm hộ, một đám lông đen hình tam giác phủ trùm ở phía trên, cực đoan mê người.

– Cô Hà… đem chân mở ra, khép chặt lại như thế này tôi cũng không có cách nào kiểm tra được…

Lâm Đông Cường thản nhiên nói.

– Um…

Hà Tình nhẹ gật đầu, ngượng ngùng đem hai chân mở ra, khu vực đào nguyên lập tức hiện ra tại trước mắt Lâm Đông Cường.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183