Chinh phục gái đẹp - Chương 5 - Dịch giả Meode

Phần 37
Phần 37

– Em làm gì mà ở chỗ này? Đây là chuyện gì vậy?

Tuy rằng Trịnh Hiểu Ngãi vừa thấy thì biết là chuyện gì đã xảy ra, nhưng nàng vẫn thốt ra lời mà hỏi.

– Chính em đang muốn hỏi chị, vì sao ở trong này với ông ta?

Đinh Nhị Cẩu đứng lên chất vấn, vừa rồi hắn dùng cạnh bàn tay phải dùng hết sức chém mạnh vào trên gáy của Tương Văn Sơn, bởi vì dùng quá sức nên vết thương trên cánh tay trái miệng bị động, đau nhức cực kỳ…

Tuy rằng hắn vẫn luôn yêu thích đàn bà xinh đẹp, đặc biệt là những người đàn bà thành thục nhiều kinh nghiệm, vụng trộm với những người đàn bà đã có chồng, sau khi những người đàn bà kia kia về nhà sinh hoạt bình thường cùng với chồng của mình, hắn cũng chưa có bao giờ tức giận, chỉ có duy nhất lần này là tức muốn điên lên.

Tại vì Trịnh Hiểu Ngãi thì không giống với những người đàn bà kia, theo góc độ suy nghĩ của hắn mà nói, Tương Văn Sơn là địch nhân của hắn, tuy rằng nàng đã từng là tình nhân của Tương Văn Sơn, hắn cũng là ăn vụng từ miệng của người ta, nhưng hắn tức giận, hắn tuyệt sẽ không cho phép Trịnh Hiểu Ngãi lại vùi đầu vào trong lòng Tương Văn Sơn một lần nữa, bởi vì trong mắt hắn, Tương Văn Sơn bây giờ đã chẵng khác gì một người đã chết, đó là điều chắc chắn không thể nghi ngờ gì cả.

– Em không cần lo cho chị, mau đi nhanh đi, chị van em, sau này chị sẽ giải thích, nhanh chút… Chị biết em vì tốt cho chị, nhưng bây giờ không phải là lúc để nói chuyện này, chị nhất định mang lại cho em một sự công bằng… được không?

Trịnh Hiểu Ngãi vừa khóc nức nở, vừa cầu khẩn nói.

– Theo em đi, nếu em cất bước mà chị không đi theo, em sẽ không đi đâu cả.

– Em điên rồi, hắn là bí thư thành ủy, là vua một phương của TP Hồ Châu, em chưa biết hết sự lợi hại của hắn, chị van em, chị biết tự bảo vệ cho bản thân mình được không? Chị đáp ứng em, chị sẽ không để cho hắn chạm vào thân thể của chị lần nào nữa, đi nhanh lên một chút, bằng không, cả hai chúng ta đều xong đời đấy.

Trịnh Hiểu Ngãi tiến lên níu kéo đẩy ra hắn phía ngoài.

– Chỉ dựa vào ông ta? Hừ… chị có biết hôm nay ông ta đã làm chuyện gì không? Ônh ta sai người bắt cóc một nữ phóng viên, mà nữ phóng viên này là con dâu của thường ủy Tỉnh ủy, em vì cứu nữ phóng viên kia mới bị bắn bị thương, vì thế chị hãy nghe em nói, ông ta tiêu rồi… lập tức thì tiêu rồi, đến lúc này mà sắc tâm không thay đổi, còn dám quấy nhiễu đến chị, em vẫn không rõ, còn có chuyện gì mà chị lại sợ ông ta?

– Chị biết… chị hiểu được, chị tự xử lý chuyện của mình được, em không cần tham dự vào, nếu như chị có xảy ra chuyện, thì còn có em trả thù cho, cho nên bây giờ em không thể tham dự vào chuyện này, chuyện còn lại là giữa chị và hắn, em không cần lo, van ngươi, đi mau đi…

Trịnh Hiểu Ngãi vừa nói vừa đẩy ra phía ngoài Đinh Nhị Cẩu.

Đinh Nhị Cẩu kinh ngạc nhìn nàng, thật lâu sau, hắn vươn tay, đem nàng ôm vào trong ngực, vỗ về sau lưng của nàng, nói:

– Chị hãy nhớ kỹ, chị không chỉ có một mình, mà còn có em, chờ em xử lý xong chuyện này, em sẽ làm cho lão hỗn đản này phải trả giá đắt, chẳng những là hắn, mà còn có cả Tương Hải Dương con của ông ta.

– Chị biết rồi, em đi nhanh đi, đến lúc hắn ta tỉnh lại thì phiền toái lắm.

Đinh Nhị Cẩu nhìn qua Tương Văn Sơn đang còn hôn mê, bước tới cởi trói cho ông ta, đồng thời thò tay vào túi áo lục lấy đi cái ví giấy tờ cùng chiếc điện thoại di động.

– Đợi đến lúc ông ta tỉnh lại, chị cứ nói là phát hiện ông ta bất tỉnh ở bên ngoài là được, còn chuyện gì xảy ra thì chị không biết.

Đinh Nhị Cẩu đem mấy thứ lấy được này nhét vào trong túi của mình, bước ra khỏi cửa.

Đinh Nhị Cẩu đi xuống lầu dưới, ngẩng đầu nhìn lên ánh đèn căn phòng, hắn bất đắc dĩ rời đi, trên đường leo ra bên ngoài rào, nơi có chiếc xe taxi đang đợi, tiện đường nhét cái điện thoại của Tương Văn Sơn vào trong đường cống ngầm, chỉ giữ lại ví giấy tờ, cái này không thể tùy tiện ném lung tung, tuy rằng hắn biết Tương Văn Sơn chắc chắn sẽ không dám báo cảnh sát, nhưng có thể là sẽ nhờ Đàm Quốc Khánh âm thầm điều tra.

– Em đi đi đâu lâu vậy, gọi điện thoại cũng không nhận, chị đang lo muốn chết, nếu lát nữa mà em không quay trở lại, thì chị sẽ báo lên ban giám đốc bệnh viện đấy, chuyện dạng như thế này chị không kham nổi trách nhiệm đâu.

Chu Hồng Diễm nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu lão đảo đau đơn đi vào viện oán giận nói.

– Hì… em không sao, đột nhiên thèm ăn tô mì, đi ra ngoài dạo qua một vòng cũng không có tìm thấy.

Đinh Nhị Cẩu nói dối.

– Muốn ăn cái gì thì nói, chị nhờ người đi mua giùm cho, chứ em đi ra ngoài nếu xảy ra chuyện gì, thì chị bàn giao thế nào, em không thể thông cảm cho công việc của chị sao?

Chu Hồng Diễm bực tức nói.

– Mì sợi không giống với thức ăn khác, mua về bị dính lại, ăn không ngon…

– Đúng rồi, mì sợi mang về ăn không ngon, vậy thì tìm người đến đây nấu cho em ăn cho ngon…

Chu Hồng Diễm vươn tay đỡ lấy Đinh Nhị Cẩu, không vui nói.

– Thôi không nói nữa…

Đinh Nhị Cẩu cười khổ nói.

– Hừ… Tốt lắm… tốt lắm, còn nói dối với chị, có phải em đi tìm Hiểu Ngãi?

Chu Hồng Diễm hỏi.

– Ai da… chị Chu à, nói như vậy là chị có ý gì?

– Hừm… hồi nãy giờ Hiểu Ngãi đã gọi ba cuộc điện thoại rồi, hỏi em có quay trở lại bệnh viên chưa, còn nhắn lại với em là đã không sao, người đàn ông kia đã đi rồi, các người đánh lộn với nhau?

Chu Hồng Diễm thật đúng là cho rằng Đinh Nhị Cẩu đi tìm Tương Văn Sơn để liều mạng, cho nên rất ngưỡng mộ hắn mà hỏi tới.

– Đánh nhau? Em đang như thế này thì có thể đánh nhau với ai? Bộ em không muốn sống nữa sao, chị cho là em ngu xuẩn như vậy à?

Đinh Nhị Cẩu bực mình nói, nhưng cũng như là gián tiếp thừa nhận hắn đi tìm Trịnh Hiểu Ngãi rồi.

– Thì biết đâu được, em xem lại mình đi, bị thương như vậy, lại còn dám đi ra ngoài, quả nhiên là sắc đảm ngập trời, vết thương lại bắt đầu rướm máu rồi, có thể bên trong miệng vết thương lại bị hở, để chị đi tìm bác sĩ đến xem, thay băng khác.

Đinh Nhị Cẩu không có phản đối, đã đến phòng bệnh, Chu Hồng Diễm liền đi ra ngoài kêu bác sĩ, lúc này hắn mới lấy điện thoại di động ra, thì thấy bốn, năm cuộc gọi nhỡ, đều là của Trịnh Hiểu Ngãi và Chu Hồng Diễm gọi đến, nhưng vì hắn để chế độ yên lặng, cho nên vừa rồi không có nghe được.

Danh sách chương (183 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183